“Tiểu Trương à, mắt em không thoải mái sao?”
X/ác nhận những dòng bình luận quả thực đã không còn xuất hiện, tôi lắc đầu.
“Phòng thí nghiệm của chúng ta đúng là đất lành, những căn b/ệnh cũ trước đây đều khỏi hẳn rồi ạ.”
“Có phải thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều không?”
Tôi sững người, sau đó mới phản ứng lại, có lẽ viện trưởng đã hiểu lầm điều gì đó.
“Thầy, trước đây em…”
Viện trưởng ngắt lời tôi.
“Thầy biết, em quanh năm suốt tháng ở bên cạnh Lý Dư Dư và Cố Thành, nhiễm đ/ộc sâu hơn, một thời gian không chấp nhận được cũng là chuyện bình thường.”
Những lời phản bác nghẹn lại nơi cổ họng.
Tôi đột nhiên nhận ra, phòng thí nghiệm này rất có khả năng liên quan đến những gì tôi vừa trải qua gần đây.
“Thầy, rốt cuộc ý thầy là sao?”
Viện trưởng xua tay.
“Em đi khử trùng trước đi, lát nữa đến phòng họp để họp.”
Thí nghiệm bí mật này không được phép mang điện thoại, trước khi vào phòng họp, tôi thấy trên điện thoại có hơn 99 cuộc gọi nhỡ.
Đều là của Lý Dư Dư.
Tôi gọi lại, vừa kết nối đã nghe thấy tiếng thét chói tai đầy cuồ/ng lo/ạn.
“Trương Vịnh Tuyết, rốt cuộc cô đã làm cái gì?”
“Tại sao trợ lý không đón được cô? Tại sao bố mẹ cô lại đột nhiên bị người ta đón đi? Sao cô nỡ lòng nào vứt bỏ tôi ở nhà một mình?”
…
Nghe những lời của Lý Dư Dư, cuối cùng tôi cũng trút được gánh nặng trong lòng.
Tôi đã đá/nh cược đúng.
Khi bình luận nói rằng gã tổng tài bị kẹt lại ở thủ tục xuất ngoại, tôi đã phát hiện ra lỗ hổng ở đây—gã tổng tài vạn năng cũng có lúc bị rơi vào thế bí.
Thứ duy nhất có thể kìm hãm hắn, chỉ có quốc gia.
Vì vậy, tôi mới quyết định dấn thân vào sự nghiệp của quốc gia, tìm ki/ếm sự bảo hộ của đất nước.
Lý Dư Dư vẫn đang khóc lóc.
“Từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên có người không làm theo ý tôi, người đó lại còn chính là bạn thân nhất của tôi.”
Bạn thân nhà ai mà lại dùng để làm vật tế thần chứ?
Tôi không nhịn được mà ngắt lời cô ta.
“Lý Dư Dư, bố tôi bị thương, mẹ tôi bị b/ệnh, tôi đón họ về, chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
“Vậy ai sẽ chăm sóc tôi đây?”
“Nhà cô có hai mươi người giúp việc, Cố tổng lại sắp xếp cho cô thêm mười người điều dưỡng, ba mươi người, mỗi người chăm sóc cô một tiếng là thừa sức rồi.”
“Thế sao có thể giống nhau được?”
“Sao nào, là tay của họ cử động cứng quá à?”
Lý Dư Dư đương nhiên biết tôi đang nói đến chuyện bố tôi bị đá/nh g/ãy tay.
Nhưng cô ta chẳng hề cảm thấy chột dạ.
“Bố cô chỉ mất một đôi tay thôi mà, còn tôi thì bị cay đến đ/au bụng đây này.”
“Cô đúng là khó chiều, thanh đạm thì không được, cay thì cũng không xong, nếu không được nữa thì để Cố tổng nhai giúp cô, nhai đến khi hết vị rồi hãy mớm cho cô ăn.”
“Cô… sao cô có thể nói năng như vậy?”
“Cô nên cảm thấy may mắn vì tay bố tôi không bị làm sao, nếu không tôi còn nói khó nghe hơn nhiều.”
“Á á á, ông ta bị thương là tự chuốc lấy, không liên quan đến tôi, cô mau quay về đi! Quay về đi!”
Lý Dư Dư cảm thấy có chuyện gì đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát, cô ta h/oảng s/ợ bất an nhưng lại chẳng thể làm gì.
“Xin lỗi, tôi có công việc phải làm, không rảnh đi theo cô phát đi/ên đâu.”
Nói xong, tôi tắt máy, quay người đi về phía phòng họp.
Trong phòng họp ngồi hầu hết đều là những nhân vật kiệt xuất trong các lĩnh vực.
Chuyên gia đứng đầu còn là cây đại thụ trong ngành y của chúng tôi—Giáo sư Vệ Lương.
Giáo sư Vệ nhìn tôi đầy ẩn ý, sau đó ra hiệu cho tôi ngồi vào chỗ trống bên cạnh.
Trước mặt các bậc tiền bối, tôi chỉ là một con tép nhỏ, nhưng không hiểu sao, ánh mắt họ nhìn tôi lại tràn đầy vẻ đá/nh giá.
Điều này khiến tôi cảm thấy bất an.
Viện trưởng ngồi cạnh tôi, vỗ vai tôi, thì thầm: “Cuộc hành động bí mật lần này có liên quan mật thiết đến em đấy.”
Cái gì? Liên quan đến tôi?
Tôi ngẩng đầu nhìn chủ đề được chiếu trên máy chiếu—Hội thảo nghiên c/ứu về “Virus Ngụy Nhân”.
“Virus Ngụy Nhân” là gì? Nó liên quan gì đến tôi?
Chưa kịp để tôi suy nghĩ kỹ, ánh đèn xung quanh đã tối sầm lại.
Giáo sư Vệ đứng phía trước bàn, những lời ông nói ra một lần nữa làm tan nát thế giới quan của tôi.
Không biết từ khi nào, một loại virus lan truyền qua sóng n/ão đã âm thầm phát tán.
Loại virus này thường chọn ra hai vật chủ, sau đó lan truyền ra bên ngoài thông qua vật chủ đó.
Triệu chứng chính là, lấy “vật chủ” làm trung tâm, thực hiện hàng loạt những việc phi lý, đồng thời khiến những người bị lây nhiễm phải vô điều kiện phối hợp.
Hành vi này giống như một chương trình được thiết lập sẵn, tương tự như “Ngụy nhân”, nên được đặt tên là “Virus Ngụy nhân”.
Người nhiễm “Virus Ngụy nhân” sẽ không thấy những hành vi này có gì không ổn.
Họ làm lo/ạn trật tự xã hội, gây ra rất nhiều phiền toái cho cuộc sống của những người bình thường.
Hiện tại thông qua nghiên c/ứu, chúng tôi chỉ có thể ngăn chặn sự lây lan, phòng thí nghiệm hiện nay chính là một điểm cách ly khổng lồ.
Tôi bàng hoàng không thôi, nhìn hai bức ảnh lớn được chiếu trên máy chiếu.
“Đây là hai vật chủ lớn nhất mà chúng ta tìm ra ở giai đoạn này, Lý Dư Dư và Cố Thành, hiện tại cả hai đang bị chúng ta giám sát ch/ặt chẽ.”
Thảo nào họ không thể xuất ngoại.
“Hai người này hành vi kỳ quái, coi thường thuần phong mỹ tục, trong số những người cao tuổi mà chúng ta giải c/ứu, có một người thậm chí suýt bị đá/nh g/ãy tay.”
Bàn tay tôi đặt dưới bàn siết ch/ặt lại.
“Nhưng do ảnh hưởng của ‘Virus Ngụy nhân’, cụ ông này khăng khăng cho rằng đó là lỗi của mình, từ chối khởi tố đối phương.”