Có người giơ tay hỏi: "Vì họ là vật chủ gây b/ệnh, tại sao không cách ly thẳng luôn?"
Giáo sư Vệ tiếc nuối lắc đầu.
"Loại virus n/ão này có logic tư duy riêng, nếu cảm nhận được nguy hiểm, những người bị lây nhiễm sẽ bất chấp tất cả để c/ứu họ ra."
Trong phòng họp vang lên một loạt tiếng hít thở.
"Trong số những người bị lây nhiễm bên cạnh họ, có cả quan chức, thương nhân, luật sư và bác sĩ, thâm nhập vào mọi tầng lớp."
"Trong đó có ba người bị ảnh hưởng sâu sắc nhất."
Máy chiếu chuyển hình, xuất hiện một chàng trai nho nhã.
"Nếu ví 'Virus Ngụy nhân' như một cuốn tiểu thuyết, thì chàng trai này chính là nam phụ dịu dàng, vì một cái bánh bao của Lý Dư Dư mà gây dựng nên đế chế thương mại của riêng mình... sau đó vì Lý Dư Dư mà làm trâu làm ngựa, không quản ngại khó khăn."
Nói đến đoạn sau, rõ ràng có thể thấy Giáo sư Vệ không kìm được cảm xúc.
"Nhưng may mắn là b/ệnh trạng của cậu ta thuộc giai đoạn cuối, hiện tại vẫn chưa xuất hiện."
Máy chiếu lại chuyển, xuất hiện một cô gái.
"Nữ phụ đ/ộc á/c Thẩm Lập Mai, luật sư tinh anh, mọi mâu thuẫn chính giữa Cố Thành và Lý Dư Dư đều bắt nguồn từ cô ta."
Thì ra, người phụ nữ mà Lý Dư Dư nhìn thấy đi ăn cùng Cố Thành lúc trước, chắc chắn là Thẩm Lập Mai.
"Thẩm Lập Mai đã xuất hiện b/ệnh trạng, hiện tại cũng đang nằm trong tầm kiểm soát."
Nói đoạn, Giáo sư Vệ nhìn về phía tôi.
Tôi không dưng mà thấy hoảng trong lòng, quả nhiên, tấm ảnh tiếp theo là của tôi.
Bên dưới còn viết to dòng giới thiệu: Nữ phụ pháo hôi.
"Bạn thân của Lý Dư Dư, vì muốn Lý Dư Dư và Cố Thành làm hòa mà cống hiến cả sức khỏe lẫn mạng sống."
Ôi trời, màn x/ấu hổ công khai quy mô lớn, tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống.
"Không sai, người này cũng đang ở trong phòng họp của chúng ta, chính là bác sĩ Trương. Bác sĩ Trương là một trong những người bị lây nhiễm, trước đó có xu hướng tự chữa lành, điều này đã cho chúng ta thấy hy vọng về việc nghiên c/ứu ra th/uốc giải."
Được rồi được rồi, cũng không cần giới thiệu chi tiết đến thế đâu.
Giáo sư Vệ hoàn toàn không để ý đến sự ngượng ngùng của tôi, ngược lại còn bảo tôi đứng dậy giới thiệu quá trình tự chữa lành.
Suy nghĩ một hồi, chuyện này phải bắt đầu từ việc chơi chữ đồng âm của quả đào.
Giáo sư Vệ lộ vẻ không thể tin nổi.
"Ý cô là, trước mắt cô xuất hiện bình luận?"
Tôi gật đầu.
"Rất hoang đường, chúng có thể cho tôi biết cốt truyện tiếp theo, cứ như thể cuộc đời tôi bị livestream vậy."
"Đây là một thông tin rất quan trọng, sự xuất hiện của 'bình luận' chắc chắn có lý do của nó."
Đến lượt tôi không hiểu nổi.
"Chẳng lẽ các thầy cô đều chưa từng thấy 'bình luận'? Vậy làm sao các người biết được cốt truyện tiếp theo của 'Virus Ngụy nhân'?"
Giáo sư Vệ lộ vẻ khó nói.
Một nữ đồng nghiệp trẻ tuổi chủ động giải đáp giúp tôi.
"Haiz, mấy cái cốt truyện cẩu huyết phi lý đều na ná nhau thôi, tùy tiện tìm vài cuốn tiểu thuyết là có thể đối chiếu ra cốt truyện đại khái rồi."
Tôi âm thầm giơ ngón tay cái, không hổ danh là đ/ộc giả kỳ cựu.
"Hầy, tôi xem cái này thành ra bị thương do nghề nghiệp rồi đấy, viện nghiên c/ứu phải bồi thường tiền cho tôi thôi."
Rõ ràng là nội dung nào cũng "nhức mắt" cả.
Giáo sư Vệ xua tay, quay lại chủ đề chính.
"Cái 'bình luận' này là một hướng đi mới, Tiểu Trương à, em cứ thuận theo đó mà tiếp tục nghiên c/ứu, cố gắng đạt được đột phá."
Tôi trịnh trọng gật đầu.
Điều này không chỉ liên quan đến việc đòi lại công bằng cho bố mẹ tôi, mà còn liên quan đến sức khỏe và tính mạng của vô số người.
Tôi cứ ngỡ rằng khi đã vào viện nghiên c/ứu, trước khi điều chế ra th/uốc giải thì sẽ không còn giao tiếp gì với cặp đôi đi/ên kh/ùng kia nữa.
Nhưng tôi vẫn đá/nh giá thấp sức ảnh hưởng của "Virus Ngụy nhân".
Nghiên c/ứu đang trong giai đoạn đình trệ, tôi đột nhiên nhận được thông báo mẹ tôi b/ệnh nặng.
Tôi vội vã chạy đến b/ệnh viện, bình luận lại xuất hiện.
【Tại sao nữ phụ này biến mất lâu thế? Làm nữ chính đ/au lòng rồi.】
【Nữ phụ đúng là đáng ch*t, không xứng làm bạn thân của nữ chính.】
...
Tôi đã quá quen với những dòng bình luận lệch lạc tam quan này rồi, ai ngờ bên dưới lại trồi lên những âm thanh khác biệt.
【Làm rõ đi, nữ phụ là bạn thân, không phải mẹ nữ chính.】
【Đúng đấy, loại tiểu thuyết đi/ên kh/ùng này rốt cuộc là ai xem vậy?】
...
Không ổn, rất không ổn.
【Cốt truyện này cẩu huyết quá rồi đấy nhỉ? Chỉ vì muốn nữ phụ quay về mà ép buộc viết cho mẹ nữ phụ b/ệnh nặng?】
【N/ão bộ phải tắc nghẽn hai ba năm mới viết ra được cái thứ đi/ên kh/ùng này.】
Nhìn thấy hai dòng bình luận cuối, tôi bỗng nhiên bừng tỉnh.
Đây chính là cái gọi là "cốt truyện ép buộc" trong truyền thuyết sao?
Quả nhiên, tôi gặp Lý Dư Dư ở hành lang.
Cô ta thấy tôi, ánh mắt sáng rực lên.
"Vịnh Tuyết, tớ biết ngay là cậu sẽ không mặc kệ tớ mà."
"Tớ không phải đến thăm cậu."
Tôi nghiêng người né tránh cô ta.
Nhưng lại bị Cố Thành chặn đường.
"Đúng lúc lắm, cô là bác sĩ, cô làm phẫu thuật cho Dư Dư đi."
???
Lý Dư Dư sắc mặt hồng hào, trông chẳng giống người b/ệnh chút nào.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà cà khịa: "Phẫu thuật gì?"
"Dư Dư muốn sau này sinh con gái, cho tâm lý."
Tôi nhíu mày nhìn cặp đôi đi/ên kh/ùng này.
"Tôi là bác sĩ khoa n/ão."
"Tôi nghe ngóng rồi, nam trái nữ phải, chỉ cần c/ắt bỏ ống dẫn trứng bên trái của Dư Dư, sau này là có thể sinh con gái."
!!!
Thậm chí còn phi lý hơn cả chuyện quả đào!
Tôi đứng hình tại chỗ, ch*t lặng.
"Tôi là bác sĩ khoa n/ão, có thể giúp các người kiểm tra lại n/ão bộ."