“Ôn Hòa, cô bớt cái giọng âm dương quái khí đó đi.”
“Tôi hỏi ý kiến cô là nể mặt cô rồi đấy, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Tôi nhìn cơn gi/ận dữ bất thình lình của anh ta, chỉ thấy vô cùng khó hiểu.
Rõ ràng tôi đã đồng ý với yêu cầu của anh ta, vậy anh ta còn tức gi/ận cái gì chứ?
Thiếu gia nhà giàu, thật đúng là khó chiều.
Cuộc họp định kỳ của công ty kéo dài đến tận tám giờ tối.
Cho dù hiện tại tôi đã là quản lý bộ phận, nhưng trước mặt những người cấp cao hơn, tôi vẫn phải thực hiện những bản báo cáo công việc khô khan, vẫn phải bị họ nghi ngờ năng lực.
Lúc xuống lầu, dạ dày tôi thắt lại từng cơn.
Tôi mới nhớ ra, ngoài bữa sáng, cả ngày nay tôi chưa ăn gì cả.
Sự mệt mỏi và đói khát khiến bước chân tôi có chút xiêu vẹo.
Tôi đang tính đi đến cửa hàng tiện lợi m/ua cốc mì tôm chống đói, thì một chiếc Lamborghini lòe loẹt bất ngờ dừng lại trước mặt tôi.
Cửa kính ghế phụ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt đẹp trai đến mức gần như ngông cuồ/ng của Hạ Minh Trạch.
“Hi, chị đẹp, trùng hợp quá, không ngờ lại gặp chị dưới lầu công ty, xem ra chúng ta có duyên thật.”
Tôi không cảm xúc liếc cậu ta một cái, lập tức rảo bước đi nhanh hơn.
Hạ Minh Trạch là người tôi quen ba năm trước khi tháp tùng mẹ chồng tham gia tiệc từ thiện.
Lúc đó cậu ta mới hai mươi tuổi, với ai cũng tỏ ra thân thiết.
Vừa mới được người lớn giới thiệu làm quen, cậu ta đã “chị đẹp” này “chị đẹp” nọ.
Sau này biết tôi tốt nghiệp chuyên ngành Báo chí tại Đại học Z.
Cậu ta cười hì hì tiến sát lại gần tôi:
“Hóa ra là đàn chị, em cũng đang học chuyên ngành Báo chí ở Đại học Z đây. Đã có duyên như vậy, đàn chị, kết bạn WeChat đi? Sau này có vấn đề gì về học tập không hiểu, còn tiện thỉnh giáo chị.”
Lúc đó vì lịch sự, tôi đã kết bạn WeChat với cậu ta.
Nhưng kể từ đó, cậu ta như bóng m/a không rời, lúc nào cũng xuất hiện trước mặt tôi.
Quán cà phê có thể gặp cậu ta, phòng gym có thể gặp cậu ta, ngay cả khi tôi đi xem một buổi hòa nhạc cực kỳ kén người nghe, người ngồi ghế bên cạnh cũng trùng hợp là cậu ta.
Tôi không phải kẻ ngốc.
Thời gian lâu dần, tôi dần nhận ra sự khác lạ của cậu ta đối với mình.
Tôi cảnh cáo cậu ta, tôi là người đã kết hôn, không có hứng thú với bất kỳ hình thức ngoại tình nào, bảo cậu ta biết chừng mực.
Nhưng câu cảnh cáo này lại khiến cậu ta càng thêm phấn khích.
Cậu ta đút hai tay vào túi quần, dựa lưng vào tường, nhìn tôi nửa đùa nửa thật:
“Em biết mà, bà Cố.”
“Nhưng em không quan tâm, em sẵn lòng chờ chị ly hôn, bao lâu cũng được, dù sao em vẫn còn rất trẻ.”
Tôi coi như cậu ta bị b/ệnh th/ần ki/nh, quay người bỏ đi.
Đêm đó, tôi xóa và chặn mọi phương thức liên lạc của cậu ta.
Nhưng tôi đã đá/nh giá thấp sự cố chấp của cậu ta.
Cậu ta đã dùng suốt ba năm, bằng một cách gần như bướng bỉnh và bất cần, liên tục cố gắng chen chân vào cuộc sống của tôi.
Đây là dưới lầu trụ sở tập đoàn Cố thị, người qua lại đều là đồng nghiệp.
Tôi không muốn gây ra chuyện thị phi không đáng có với cậu ta.
Thế nhưng, Hạ Minh Trạch không có ý định rời đi, ngược lại còn lái xe không nhanh không chậm đi sát bên cạnh tôi.
Động cơ phát ra tiếng gầm trầm đục và liên hồi, thu hút không ít ánh nhìn.
“Đừng đi mà chị đẹp... Em đã đặt bàn ở nhà hàng Vân Tụng, bếp trưởng nói hôm nay có tôm hùm xanh Pháp mới về, chị có nể mặt đi cùng không?”
Chiếc xe của cậu ta vốn đã bắt mắt.
Tiếng gọi này lại còn trong trẻo, càng kéo sự chú ý của mọi người xung quanh về phía này.
Cậu ta cố tình làm vậy.
Tôi nghiến răng, đang định dừng bước để m/ắng cậu ta một trận, thì cậu ta đột ngột đổi giọng, hạ thấp âm lượng:
“Đúng rồi, chẳng phải trước đây chị nhờ em giúp điều tra chuyện của bố chị sao, bạn em vừa gửi cho em tin tức mới nhất đây.”
“Nội dung cực kỳ chấn động, đảm bảo chị sẽ hứng thú. Vừa ăn em vừa kể cho chị nghe, thế nào?”
Một câu nói như chiếc móc câu giữ chân tôi lại.
Tôi mở cửa xe, bước vào trong.
“Đi, đi ngay bây giờ!”
Không gian ở Vân Tụng thanh tao yên tĩnh, món ăn lại tinh tế không chê vào đâu được.
Hạ Minh Trạch mở một chai rư/ợu vang đỏ.
Rư/ợu trong ly hiện lên sắc đỏ ruby sâu thẳm, hương thơm nồng nàn, không nghi ngờ gì là rư/ợu ngon.
Chỉ tiếc là tôi không nghiên c/ứu về rư/ợu vang, lúc này lại càng không có tâm trạng thưởng thức.
“Rốt cuộc là tra được nội dung gì, cậu nói nhanh đi.” Tôi sốt ruột giục cậu ta.
Hạ Minh Trạch lại không nhanh không chậm lắc lắc ly rư/ợu, thong thả nhấp một ngụm, từ tốn thưởng thức.
“Quả nhiên là rư/ợu ngon, La Tâche của vùng Burgundy, niên vụ này uống vào lúc này là vừa đẹp, chị đẹp, chị cũng nếm thử xem.”
Tôi cầm ly rư/ợu vang trước mặt lên, uống cạn một hơi.
“Đừng úp mở nữa, nói mau đi.”
Hạ Minh Trạch thu lại nụ cười, thần sắc trở nên nghiêm túc.
Cậu ta hơi nghiêng người về phía trước, thì thầm với tôi:
“Em nói cho chị biết, cái ch*t của Tô Chí Kiên, rất có thể không phải là t/ai n/ạn.”
Bố của Tô Duyệt, Tô Chí Kiên?
Ông ấy đã qu/a đ/ời hơn chục năm trước rồi, thì có liên quan gì đến việc tôi bảo cậu ta tra chuyện của bố tôi chứ?
Cậu ta không đợi tôi tiêu hóa hết câu nói này, tiếp tục nói:
“Bạn em đã hack vào ba chiếc máy tính của bố chị, khôi phục và đối chiếu chéo một lượng lớn dòng tiền bị xóa, email mã hóa và sổ sách tài chính cũ kỹ nhiều năm.”
“Sau đó phát hiện ra rằng sau khi Tô Chí Kiên ch*t, những nhà máy và mảnh đất cốt lõi nhất đứng tên ông ấy, thông qua một loạt công ty vỏ bọc phức tạp, cuối cùng đều được chuyển sang tên tập đoàn Cố thị với giá cực thấp.”
“Em đoán, t/ai n/ạn của Tô Chí Kiên, rất có thể chính là cái bẫy được nhà họ Cố thiết kế tỉ mỉ để thôn tính tài sản cốt lõi của nhà họ Tô.”