Tôi ngẩng đầu lên, Thẩm Minh Xuyên hơi khom người, hai tay chống lên bàn làm việc của bác sĩ.

Đứng cạnh ông ta là Tạ Mỹ Hoa, một tay cầm b/ệnh án, tay kia không ngừng lau nước mắt:

“Đúng vậy bác sĩ, hai ông bà già chúng tôi chỉ có mỗi đứa cháu đích tôn này, xin bác sĩ làm phúc, nghĩ thêm cách khác đi......”

Bác sĩ thở dài:

“Nguồn thận hiện vẫn chưa có, các người cần phải đợi thêm.”

Tôi ngồi trên ghế dài, lồng ngựk như bị vật nặng đ/è lên, khiến tôi suýt chút nữa không thở nổi.

Sự lo lắng và hoảng lo/ạn của Thẩm Minh Xuyên là thật, việc ông ta sẵn sàng dốc hết tài sản vì b/ệnh tình của cháu nội cũng là thật.

Nhưng khi An Dương lâm b/ệnh, đến liếc nhìn thêm một cái ông ta cũng thấy phiền.

Con đường lên núi, bốn mươi năm qua tôi đã đi không biết bao nhiêu lần.

Khi đi đến lưng chừng núi, tôi dừng lại thở dốc, ngoái đầu nhìn ánh đèn nơi chân núi.

Vào đến cổng chùa, phương trượng đang đứng trong sân cho con mèo già ăn.

Nghe tiếng bước chân, ông quay đầu nhìn tôi:

“Về rồi sao?”

Tôi đáp một tiếng “ừ”, bước qua người ông, chuẩn bị về ni liêu.

Ông lại lên tiếng:

“Lúc cô vừa xuống núi, hai vị thí chủ kia đã đến tìm ta, họ đích danh muốn cô quỳ trước Phật tổ ba ngày ba đêm để cầu phúc cho cháu nội của họ.”

Tôi khẽ cười nhạt:

“Họ thương cháu mình thì phải tự mình thành tâm quỳ lạy, muốn tôi thay họ ư, không đời nào.”

Phương trượng thở dài, xoay một vòng chuỗi hạt trên tay:

“Diệu Khanh, cô tụng kinh cầu phúc cho An Dương bốn mươi năm, công đức đã viên mãn, đứa trẻ đó cũng đã đầu th/ai vào nơi tốt đẹp rồi.”

“Những ngày còn lại, cô có thể sống cho chính mình rồi.”

Tôi đứng lặng người, hồi tưởng lại cả cuộc đời này.

Thời trẻ, tôi cứ mãi chạy theo sau lưng Thẩm Minh Xuyên; nửa đời sau, tôi lại mang theo đứa con b/ệnh tật đi khắp nơi chạy chữa, phiêu bạt khắp chốn.

Hôm nay nhìn thấy Thẩm Minh Xuyên ở b/ệnh viện, nhìn thấy ông ta sống không ra gì, sợi dây căng ch/ặt trong lòng tôi suốt bốn mươi năm qua, ngược lại lại nới lỏng hơn đôi chút.

Im lặng một lát, tôi cúi đầu hành lễ với phương trượng:

“Được, ngày mai con sẽ rời đi.”

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng tôi đã dậy, như thường lệ lấy khăn lau bàn thờ, thêm dầu đèn, rồi lấy chổi gom lá rụng trong sân thành một đống.

Tiểu sa di đi ngang qua sân, dụi mắt gọi một tiếng “Diệu Khanh sư thái”, tôi gật đầu với chú, đặt chổi dựa vào tường, khoác chiếc túi vải đơn sơ lên vai rồi bước ra khỏi cổng chùa.

Tôi vừa xuống đến chân núi đã đụng mặt ngay Thẩm Minh Xuyên.

Thấy tôi, ông ta ba bước thành hai, vội vã đi tới, giọng khàn khàn:

“Diệu Khanh, b/ệnh của An An bác sĩ nói là có thể chữa được, chỉ cần thay một quả thận là xong.”

“An Dương đâu? An Dương đang ở đâu? Thằng bé khỏe mạnh, chắc chắn có thể c/ứu được đứa cháu nhỏ của nó.”

Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt, ông ta chưa từng một lần thương xót An Dương.

Giờ đây ông ta nhớ tới An Dương, chẳng qua chỉ coi nó là công cụ để c/ứu cháu nội mà thôi.

Bốn mươi năm trước ông ta chê An Dương giả b/ệnh, làm ngơ trước nỗi đ/au của con ruột, giờ lại đương nhiên yêu cầu hy sinh An Dương để thỏa mãn cho đứa cháu nội của ông ta.

Tôi nén cơn gi/ận đang trào lên cổ họng, thản nhiên đáp một câu:

“Được.”

Thẩm Minh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ:

“Diệu Khanh, tôi biết ngay là cô mềm lòng, sẽ không trơ mắt nhìn An An chịu khổ đâu.”

Sau khi xuống núi, tôi dẫn ông ta đi qua hai con phố, đưa ông ta đến trường y.

Khi đến căn phòng giải phẫu đó, tôi đưa tay chỉ vào vị trí của An Dương, khẽ nói:

“An Dương ở ngay đó, ông tự mình vào nói với nó đi.”

Thẩm Minh Xuyên nhìn theo hướng tay tôi chỉ, qua lớp kính trên cửa nhìn thấy chiếc bàn giải phẫu bên trong, rồi lại nhìn thầy giáo Lý đang mặc áo blouse trắng chỉnh đốn dụng cụ bên cạnh.

Ông ta sững sờ một lúc, rồi đôi mắt sáng lên:

“An Dương đỗ vào trường y sao?”

Giọng ông ta đầy vẻ ngạc nhiên:

“Thằng bé này...... thằng bé này thật có tiền đồ.”

Nói đoạn, ông ta quay đầu nhìn tôi, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào cảm thán:

“Diệu Khanh, cô dạy dỗ An Dương tốt quá.”

Tôi đứng sau lưng ông ta, nhìn cái bóng lưng vừa kích động vừa thỏa mãn ấy, bỗng nhiên bật cười.

Nhưng cười được một lúc, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

Tôi nhớ đến năm đó An Dương nằm trên giường b/ệnh, nắm lấy tay tôi nói rằng nó không cần bố nữa.

Một người cha, đến cả con ruột mình nằm trên bàn giải phẫu cũng không nhận ra, trách sao được An Dương không cần ông ta nữa.

Thẩm Minh Xuyên hưng phấn đẩy cửa bước vào, ông ta đi vòng qua bàn giải phẫu, tiến đến trước mặt thầy Lý, đưa tay nắm lấy cánh tay thầy:

“An Dương, mau, mau đi theo tôi đến b/ệnh viện, đứa cháu nhỏ của cậu bị ốm, đang đợi cậu đến c/ứu mạng đấy.”

Thầy Lý là một người đàn ông ngoài bốn mươi, đeo kính gọng vàng.

Thầy bị Thẩm Minh Xuyên kéo đến loạng choạng, cau mày nhìn người đàn ông khó hiểu trước mặt, lên tiếng:

“Ông tìm ai?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dùng mỹ thực chinh phục thế giới giả tưởng

Chương 39
Bạo quân ngày ngày đòi chém giết, cho đến khi trong cung xuất hiện tôi - một đầu bếp thiên tài. Mùa hè, tôi làm trà sữa thơm ngon mát lạnh, bạo quân khen ngon. Mùa đông, tôi làm món ngỗng hầm nồi gang, lẩu chín ngăn, bạo quân khen tuyệt. Dưới sự chăm bẵm ngày qua ngày của tôi, bạo quân đã béo lên, trông cũng hiền từ phúc hậu hơn hẳn. Ông ấy không còn mở miệng là đòi chém người nữa, đến cả các quan ngôn luận trên triều đình cũng dám nói thẳng nói thật hơn vài phần. Trên đường về quê thăm thân, tôi bất ngờ bị quân do thám của nước địch bắt cóc. Hoàng đế nước địch vẻ mặt đầy lo âu, vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt liền sáng rực lên: "Ngươi chính là đầu bếp thiên tài khiến bạo quân không còn bạo ngược nữa sao? Mau nấu một bữa cơm cho hoàng hậu của ta, không biết bị làm sao mà dạo này bà ấy chán ăn, lại còn nóng tính vô cùng." Tôi vừa định đồng ý thì một đại thần hớt hải chạy vào bẩm báo: "Bệ hạ, quân đội nước Tề đã áp sát biên giới, bạo quân đó đang dẫn đầu quân đội đòi ngài trả lại đầu bếp của hắn!" Hoàng đế kinh ngạc đến mức lảo đảo lùi lại mấy bước: "Sao có thể chứ, chỉ là một đầu bếp thôi mà, có quan trọng đến thế sao?" Tôi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực: Tôi chính là đầu bếp đó đây.
Tình cảm
15