Tôi không nhịn được quay đầu nhìn anh một cái. Anh đang mặc đồ ở nhà, tóc tai hơi rối, tựa vào khung cửa, trút bỏ hết mọi vẻ ngoài của một kẻ tinh anh, vậy mà trông lại có chút... vô hại?
Mì được múc ra bát, rưới lên trên là th!t sợi xào dưa chua, rồi rắc thêm vài cọng hành lá tôi tự tay trồng (dù hơi héo). Hai bát mì bốc khói nghi ngút đặt trên bàn ăn nhỏ.
Cố Quân bước tới ngồi xuống, cầm đũa lên, không chút do dự, gắp một đũa mì, thổi thổi rồi đưa vào miệng.
Tôi hơi căng thẳng nhìn anh. Tay nghề này của tôi, mình ăn thì được, chứ cho Cố đại thiếu gia ăn... liệu anh có nhè ra tại chỗ không?
Anh nhai vài cái, động tác khựng lại.
Tim tôi đ/ập thình thịch lên tận cổ họng.
Sau đó, tôi thấy anh cúi đầu, gắp thêm một đũa lớn nữa, nhét vào miệng, ăn một cách ngon lành. Động tác thậm chí còn có chút... vội vã?
Anh ăn rất tập trung, rất im lặng. Chỉ có tiếng húp mì và tiếng nhai.
Tôi nhìn anh.
Nhìn hàng mi dày hơi cụp xuống. Nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ vì hơi nóng. Nhìn đường nét khuôn mặt hơi mệt mỏi nhưng lúc này lại vô cùng dịu dàng. Nhìn vết s/ẹo mờ trên trán anh, không biết đã có từ bao giờ.
Nhìn anh... ăn sạch sành sanh một bát mì dưa chua th!t sợi bình thường, thậm chí hình thức chẳng ra sao, đến cả nước dùng cũng húp gần hết.
Anh đặt bát xuống, rút giấy ăn lau miệng rồi ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn, đôi mắt anh rất sáng, như vừa được nước rửa qua. Anh nhìn vào mắt tôi, rất nghiêm túc nói:
"Rất ngon."
Không có từ ngữ hoa mỹ, không có lời khen ngợi cố ý. Chỉ vỏn vẹn ba chữ đơn giản.
Vậy mà như một viên sỏi nhỏ, nhẹ nhàng ném vào mặt hồ tâm trí vốn đã nằm yên của tôi từ lâu, làm dấy lên những gợn sóng lăn tăn.
Ngày tháng dường như chẳng có gì khác biệt, nhưng lại như đang lặng lẽ thay đổi.
Số lần Cố Quân về trang viên rõ ràng nhiều hơn. Không còn luôn về vào đêm khuya hay sáng sớm đã đi. Đôi khi anh sẽ ăn tối ở nhà.
Trên bàn ăn, không còn sự im lặng ch*t chóc. Anh sẽ hỏi thăm vài câu về "vườn rau" của tôi (dù vẫn chỉ sống sót được vài cọng hành), sẽ phàn nàn vài câu về những chuyện kỳ quặc gặp ở công ty (dù tôi nghe không hiểu lắm), thậm chí thỉnh thoảng còn bị tiếng hiệu ứng game hay tiếng cười từ video hài hước trong điện thoại của tôi thu hút, ném cho một cái nhìn gh/ét bỏ mà bất lực.
Giữa chúng tôi, hình thành một sự ăn ý kỳ quái.
Tôi không đi làm phiền công việc của anh, không hỏi han hành tung của anh (miễn là đừng mang rắc rối về), an phận làm một "van giảm áp" và "linh vật" của mình.
Còn anh, đúng hạn chuyển tiền, cung cấp nơi ở sang trọng và đảm bảo cuộc sống đẳng cấp, thỉnh thoảng khi lão gia hỏi đến, anh sẽ mặt không cảm xúc nói một câu: "Cô ấy vẫn ổn, không gây chuyện gì."
Thậm chí có lần, tôi đang dùng máy chiếu xem phim kinh dị ở phòng tắm nắng, bị khuôn mặt m/a bất ngờ nhảy ra làm cho sợ đến mức làm rơi cả bỏng ngô tung tóe khắp thảm. Anh vừa vặn về đến nơi, chứng kiến toàn bộ quá trình tôi gào thét nhảy lên sofa.
Anh đứng ở cửa, sững người một chút, rồi... vậy mà lại bật cười khẽ! Không phải cười nhạo, mà là kiểu cười thực sự thấy buồn cười!
Tôi thẹn quá hóa gi/ận, chộp lấy cái gối ôm ném tới: "Cười cái gì mà cười!"
Anh dễ dàng bắt lấy chiếc gối, độ cong nơi khóe miệng vẫn chưa hoàn toàn biến mất: "Gan nhỏ thế mà còn xem phim kinh dị?"
"Kệ tôi!" Tôi tức tối nhảy xuống sofa đi dọn dẹp bãi chiến trường.
Anh bước tới, ngồi xổm xuống, vậy mà cũng giúp tôi nhặt vài viên bỏng ngô. Đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay tôi, mang theo độ ấm mát lạnh.
Khoảnh khắc đó, không khí trong phòng tắm nắng dường như hơi đặc quánh lại.
Ngày tháng nằm ngửa lâu rồi, đôi khi cũng thấy... hơi nhàm chán?
Tiền nhà họ Cố tiêu mãi không hết, nhưng tôi lại chẳng có hứng thú mấy với túi xách hay trang sức xa xỉ.
Đi vòng quanh thế giới? Lười, không muốn động đậy. Tiếp tục livestream? Hết thời kỳ mới mẻ rồi, thấy phiền.
Một hôm, tôi lướt điện thoại, thấy một blogger ẩm thực địa phương đang review một tiệm mì cũ kỹ trong ngõ sâu, bình luận toàn là "nhìn là thấy ngon!", "đậm đà hơi thở cuộc sống!", "nhớ hương vị tuổi thơ quá!"
Một ý nghĩ, như một hạt giống nhỏ, đột nhiên nảy mầm trong cái đầu chỉ biết nằm ngửa của tôi.
Khả năng hành động của tôi cực mạnh (chỉ giới hạn ở những việc mình thấy hứng thú).
Vài ngày sau, Cố Quân hiếm khi ăn tối ở nhà. Trên bàn ăn bày biện những món ăn tinh xảo, nhưng tôi lại chẳng có chút khẩu vị nào.
"Cố Quân," tôi đặt đũa xuống, nhìn anh, "thương lượng với anh một chuyện."
Cố Quân đang xem một tài liệu, nghe vậy ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi nói.
"Tôi muốn... mở một tiệm mì." Tôi trực tiếp tung ra quả bom hạng nặng.
Tay cầm tài liệu của Cố Quân khựng lại, lông mày theo thói quen nhíu ch/ặt: "Cô nói cái gì?"
"Mở tiệm mì." Tôi lặp lại lần nữa, mắt sáng rực, "Cái kiểu nhỏ nhỏ thôi, giấu trong ngõ ấy, chỉ b/án vài loại mì thôi. Mì dưa chua th!t sợi, mì bò kho, mì tương đen... Nước dùng phải nấu thật đậm đà, sợi mì phải là mì cán tay dai ngon, đồ ăn kèm phải đầy đặn! Làm sao để người ta ăn một bát là không thể quên được ấy!"
Biểu cảm của Cố Quân, giống như vừa nghe thấy câu chuyện cười vô lý nhất thế kỷ này. Anh đặt tài liệu xuống, xoa xoa huyệt thái dương: "Trần Tễ, cô có biết Cố phu nhân đi mở tiệm mì thì có ý nghĩa gì không?"