“Cố Nhu Nhu, cô không biết x/ấu hổ!”
Giây tiếp theo, Thẩm Hoài Xuyên đã che chắn cô ta ở phía sau.
“Thanh Từ! Sao em có thể đá/nh Nhu Nhu?!”
“Cô ấy là chị gái của em đấy!”
Anh ta xót xa kiểm tra gương mặt của Cố Nhu Nhu, khi quay đầu nhìn tôi, trong đáy mắt chỉ còn lại sự gi/ận dữ.
“Lục Thanh Từ, em có gì thì cứ nhắm vào anh! Đừng làm khó Nhu Nhu!”
“Cô ấy bao năm nay nhẫn nhịn nhường nhịn em nhiều như vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?”
“Bất kể có thứ gì tốt, Nhu Nhu luôn nhường cho em, thậm chí cô ấy phải nhờ vả bao nhiêu người mới có được chiếc đĩa than có chữ ký tay phiên bản giới hạn của ca sĩ mà em thích nhất, em chỉ cần nói một câu là em thích, cô ấy đã nhường thẳng cho em.”
“Cô ấy biết em và anh ở bên nhau, để chăm sóc cảm xúc của em mà phải nhẫn nhục chịu đựng suốt năm năm!”
“Có một người chị gái tốt như vậy, Lục Thanh Từ, em còn gì không thỏa mãn nữa?!”
Tôi chậm rãi nhấm nháp từng câu từng chữ này, cười khóc như một kẻ đi/ên.
Cố Nhu Nhu không phải là chị gái ruột của tôi.
Năm đó quê hương cô ta gặp thiên tai, khi cha tôi đi c/ứu trợ đã chú ý ngay đến Cố Nhu Nhu, người có gương mặt giống tôi đến bảy phần.
Không cùng huyết thống, lại có thể giống nhau đến thế, cha tôi cho rằng đó là duyên phận.
Thế là, ông nhận nuôi Cố Nhu Nhu.
Bảy năm trước, Cố Nhu Nhu vì chuyện tình cảm mà quẫn trí nhảy lầu.
Để c/ứu cô ta bị g/ãy xươ/ng toàn thân, cha tôi đã làm việc cật lực ngày đêm, mỗi ngày ngủ chưa đầy ba tiếng.
Cuối cùng, sau khi gom đủ tiền phẫu thuật và phục hồi cho Cố Nhu Nhu, cha tôi cũng vì lao lực quá độ mà qu/a đ/ời.
Có lẽ đến ch*t cha cũng không thể ngờ được, người con nuôi mà ông dùng cả mạng sống để c/ứu lại phản bội tôi triệt để đến thế.
Trong phòng b/ệnh lại chìm vào sự tĩnh lặng ch*t chóc, chỉ còn tiếng thở dốc đ/au đớn của tôi.
Một lúc sau, Thẩm Hoài Xuyên đuổi Cố Nhu Nhu ra ngoài.
Khi anh ta lên tiếng lần nữa, giọng điệu đã dịu đi vài phần.
“Thanh Từ, anh biết chuyện này khiến em chịu ấm ức, là lỗi của anh.”
“Nhưng anh cũng đâu có yêu người ngoài, đúng không?”
“Tháng sau hôn lễ vẫn diễn ra như bình thường, sau này em cứ mắt nhắm mắt mở với Nhu Nhu, chúng ta vẫn có thể sống tốt với nhau.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Thẩm Hoài Xuyên trước mặt, lồng ngựk như bị than hồng lăn qua.
Tôi không hiểu sao anh ta có thể bình thản nói ra những lời tà/n nh/ẫn đến thế.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới khó khăn tìm lại được giọng nói của mình.
“Vậy ra anh chưa bao giờ thực sự yêu em.”
“Anh ở bên em, chỉ vì gương mặt giống Cố Nhu Nhu bảy phần này của em.”
“Có phải không?”
Vừa thốt ra lời, tôi đã hối h/ận.
Hỏi một câu biết rõ câu trả lời như vậy, chỉ làm tăng thêm sự ê chề của bản thân.
Thẩm Hoài Xuyên hiếm khi im lặng.
Những ngón tay co quắp vô lực, trái tim dường như đã đ/au đến tê dại, tôi cố gắng kìm nén nước mắt.
“Nếu đã vậy, chúng ta chia tay đi.”
“Tôi tác thành cho anh và Cố Nhu Nhu.”
Thẩm Hoài Xuyên lại cau mày.
“Thanh Từ, đừng giở tính trẻ con nữa.”
“Em thấy anh làm gì không tốt, em nói ra anh nhất định sẽ sửa!”
“Lời gi/ận dỗi kiểu này sau này đừng nói nữa.”
Ngay khoảnh khắc nước mắt rơi xuống, Thẩm Hoài Xuyên đã nhẹ nhàng lau đi.
“Sao lại khóc nữa rồi? Em vẫn như một đứa trẻ, cứ gặp chút chuyện là chỉ biết khóc. So với chị gái em...”
Anh ta nhận ra mình lỡ lời, lại rơi vào im lặng.
Tôi nghiến răng, thay anh ta nói nốt câu còn dang dở.
“Không giống Cố Nhu Nhu chút nào đúng không?!”
“Cô ta thông minh tháo vát, có thể trở thành cánh tay đắc lực của anh, thậm chí vì giải quyết rắc rối cho anh mà không tiếc h/ủy ho/ại dung nhan!”
“Không giống như tôi, mãi mãi chỉ là một kẻ mít ướt đáng thương!”
Thẩm Hoài Xuyên nhắm mắt lại, sự kiên nhẫn vơi đi quá nửa.
“Thanh Từ, bây giờ em quá thiếu lý trí rồi.”
“Em hãy bình tâm lại đi, đợi khi nào em nghĩ thông suốt, anh sẽ nói chuyện với em sau.”
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Nước mắt hoàn toàn làm mờ tầm nhìn của tôi.
Những chuyện của năm năm qua lại ùa về trong tâm trí.
Năm năm trước, tôi vừa tốt nghiệp đại học, đụng độ với Thẩm Hoài Xuyên trước cửa một quán bar.
Khi đó anh ta không một xu dính túi, ướt sũng trong cơn mưa tầm tã, người nồng nặc mùi rư/ợu.
Tôi đã nhặt kẻ sa cơ lỡ vận ấy về căn phòng trọ của mình.
Sau này tôi mới biết, anh ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với gia đình, muốn tự mình gây dựng sự nghiệp.
Khi đó chẳng ai coi trọng anh ta.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh ta chỉ là một quân cờ bỏ đi, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được.
Chỉ có tôi là đứng tên mình đi v/ay nặng lãi, hết lần này đến lần khác cùng anh ta sửa kế hoạch, chạy dự án.
Năm khó khăn nhất, tôi ăn hết tất cả các loại mì tôm rẻ tiền trên thị trường.
Để tranh giành khách hàng, tôi uống rư/ợu đến xuất huyết dạ dày, vì không có tiền đi b/ệnh viện nên đành cắn răng chịu đựng.
Để lại căn b/ệnh dạ dày mãn tính cả đời.
Thẩm Hoài Xuyên từng chút một bò lên từ vực thẳm, cuối cùng đứng được ở vị trí cao cao tại thượng như hôm nay.
Tôi cứ ngỡ chúng tôi đã khổ tận cam lai.
Nào ngờ, anh ta chưa bao giờ thực sự yêu tôi.