Trong kinh thành lời đồn đại nổi lên bốn phía, nói rằng nàng ta đã để mắt đến em rể mình. Lại có người nói, vốn dĩ ban đầu là ta cư/ớp đoạt, ép buộc Giang Dục phải thành thân với ta. Cũng có kẻ nói, Tam công chúa và Giang tướng quân mới là một đôi trời sinh, nếu ta thực sự hiểu chuyện thì nên chủ động rút lui.
Ta cũng muốn rút lui lắm chứ! Nhưng không biết ngày hôm đó Giang Dục đã nói gì với Thái tử, rồi Thái tử quay về nói gì với Hoàng đế. Tóm lại là bây giờ ngoại trừ Lâm Sấu Ngọc, chẳng có ai ủng hộ ta hòa ly cả.
Triều đại này quy định, hòa ly phải được sự đồng ý của cả hai bên. Thế nên ta và Lâm Sấu Ngọc cũng đành chịu. Chỉ cần Giang Dục còn trì hoãn một ngày, ta liền không thể có được tự do một ngày.
Đi săn mùa đông bắt đầu. Ta thực sự không hiểu tại sao một đám người được nuông chiều từ bé lại muốn đi săn vào giữa mùa đông giá rét như thế này. Thái giám dẫn theo thị vệ vây quanh Nam Sơn.
Ta ngồi cùng một chỗ với mấy vị phu nhân đã kết hôn khác. Giang Dục lật người lên ngựa, ghì ch/ặt dây cương rồi ngước mắt nhìn ta.
“Phu nhân muốn con mồi gì, vi phu sẽ đi săn về cho nàng.”
Nghe câu này, da gà da vịt trên người ta nổi hết cả lên. Bao nhiêu năm nay, mỗi lần đi săn mùa đông, vì một câu nói về con cáo trắng của Hoàng tỷ mà chàng sẵn sàng lao sâu vào trong rừng. Tất cả mọi người đều đang xem ta - vị phu nhân chính thất này - như một trò cười. Vậy mà hôm nay, câu đầu tiên của chàng lại là hỏi ta.
Ta không trả lời chàng, mà hướng mắt nhìn về phía Hoàng tỷ. Quả nhiên, Hoàng tỷ đang đỏ hoe mắt trút gi/ận lên người hạ nhân. Thôi vậy, ta giúp nàng ta nói lời đó vậy.
“Hoàng tỷ muốn một con cáo trắng.” Ta lớn tiếng đáp: “Vậy làm phiền chàng rồi.”
Các người không để ta sống yên ổn, thì ta cũng chẳng để các người được yên.
Giang Dục cũng không làm lo/ạn, chỉ cao giọng đáp lại:
“Vậy chi bằng nàng cưỡi ngựa này cùng ta, nàng tìm cáo, ta b/ắn tên.”
Ý của tên này là muốn biến ta thành kẻ làm khổ sai ư?! Cút ngay đi!
“Ta không đi.” Ta lạnh mặt đứng dậy định quay về lều.
Nhưng đúng lúc này, Hoàng tỷ lại nhảy ra một câu:
“Muội muội, muội thuở nhỏ sống cùng lão tướng quân Giang, được tai nghe mắt thấy, sao giờ lại sợ cưỡi ngựa thế?” Nàng ta đưa tay chỉ vào một con ngựa màu táo đỏ: “Chi bằng muội cũng cưỡi ngựa đi săn cùng nam nhân, xem xem ai lợi hại hơn.”
Câu nói này khiến hiện trường xôn xao bàn tán. Ta cũng chẳng sợ, gật đầu rồi đi thay đồ cưỡi ngựa. Nhưng đúng lúc này, Lâm Sấu Ngọc từ trong lều bước ra:
“Con ngựa đó ta chấm rồi, để ta cưỡi.”
Sắc mặt Hoàng tỷ biến đổi, định làm ầm ĩ. Nhưng ta đã nhanh hơn một bước đồng ý. Con ngựa đó quả thực bóng mượt xinh đẹp, Lâm Sấu Ngọc thích cũng không có gì lạ, cậu ấy vốn dĩ luôn yêu cái đẹp.
Ta đổi sang một con ngựa trắng như tuyết. Lâm Sấu Ngọc cũng lên ngựa. Hai đầu ngựa sóng đôi, quả thực có chút phong thái.
Giang Dục không nhìn nổi nữa, dẫn đầu phóng ngựa vào bãi săn. Mấy vị công tử, hoàng tử khác cũng đuổi theo sau.
Ta đã lâu rồi không cưỡi ngựa. Dùng sức gi/ật mạnh dây cương, nửa thân trước của con ngựa chồm cao lên. Khi vó ngựa hạ xuống, ta đã lao đi như một cơn gió.
Ngọn gió lướt qua bên má ta. Nhưng ta không thấy đ/au, chỉ thấy sảng khoái vô cùng.
“Nhanh lên! Nhanh chút nữa!” Ta cưỡi ngựa, dọc đường vượt qua những con ngựa đã xuất phát trước mình. Nhìn biểu cảm ngỡ ngàng của họ khi bị bỏ lại phía sau, cái cảm giác sảng khoái khi thắng được Giang Dục trong các cuộc thi hồi còn nhỏ đã quay trở lại.
Lâm Sấu Ngọc cưỡi ngựa theo sát phía sau ta. Tuy kỹ thuật cưỡi b/ắn của cậu ấy kém hơn chút, nhưng con ngựa của cậu ấy quả thực rất tốt, nhìn là biết giống ngựa được chăm sóc kỹ lưỡng, bù đắp hoàn hảo cho sự thiếu sót của cậu ấy. Con ngựa của ta tuy có chút khiếm khuyết, nhưng vẫn đủ để ta điều khiển.
Giương cung b/ắn tên, một phát trúng đích, ta săn được con thỏ đầu tiên trong buổi đi săn mùa đông này.
Khi quay về, ta đã mang theo vài con thỏ và gà rừng. Lâm Sấu Ngọc thì cứ cố chấp muốn bắt bằng được một con cáo cho ta. Nhưng ta thấy cậu ấy giương cung đến mức lòng bàn tay sắp trầy xước cả ra. Thế là ta vung tay một cái, thay cậu ấy săn một con cáo.
Cậu ấy hết lời khen ta lợi hại, không giống những người khác nói ta không giống phụ nữ. Trong cơn phấn khích, ta suýt chút nữa đã đi săn luôn cả một con gấu cho cậu ấy. Cậu ấy gi/ật mình, vội vàng bảo rằng chỉ cần cáo là đủ rồi.
Khi quay về, Giang Dục đã về trước một bước. Trong lồng của chàng là hai con cáo trắng, một con vừa mới tặng cho Hoàng tỷ, con còn lại là định cho ta ư?
Ta lắc đầu, gạt bỏ cái ý nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu.
Không biết thế nào, Lâm Sấu Ngọc vừa xuống ngựa, tiểu tư dắt ngựa chưa đi được hai bước, con ngựa đó bỗng nhiên phát đi/ên. Nó lao thẳng về phía khu vực dành cho nữ quyến.
Ta kẹp ch/ặt bụng ngựa, vội vàng đuổi theo. Xung quanh đã lo/ạn thành một đoàn, Giang Dục cũng cưỡi ngựa lao đến giúp đỡ. Ta ngày càng gần con ngựa đó hơn. Vươn một tay nắm lấy dây cương của nó. Tiếp đó dùng sức ở thắt lưng, xoay người một cái, ta đã ngồi trên lưng con ngựa đang phát đi/ên.
Trong lúc dùng sức kéo ch/ặt dây cương ra phía sau, ta gi/ận dữ hét lên:
“Dừng lại cho ta!!!”
Con ngựa gào thét dữ dội. Ngay khoảnh khắc trước khi đ/âm sầm vào Hoàng tỷ.