Nàng ấy trầm tư rất lâu trước vũng m/áu đó.
Ta đoán nàng đang nghĩ đến việc lấy một ít mang về cho ta.
Haiz, ta không thích những thứ dính dấp m/áu me.
Nhưng nếu là nàng cho ta.
Vậy thì ta có thể miễn cưỡng thích một chút.
Kết quả là tên Giang Dục phá đám đó lại tới.
Hai người họ nói với nhau rất nhiều.
Ta không lộ diện, chỉ đợi họ trò chuyện xong.
Sau khi nói chuyện xong, Giang Dục nhường ngựa của mình cho Tạ Nguyệt Đường.
...Coi như hắn còn là đàn ông, ít nhất cũng biết không được làm nàng mệt.
------
Thập lý hồng trang.
Tam môi lục sính.
Ta cưới được vợ rồi!!!
Ngoại truyện 1 - Hoàn.
Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Dục [Từng dùng chân tâm]
Phụ thân sau khi bị thương thì về nhà dưỡng b/ệnh.
Ngày tháng khổ cực của ta bắt đầu.
Ngày nào trời chưa sáng đã bị lôi dậy tập luyện buổi sáng.
Ta mới mấy tuổi chứ! Mà ngày nào cũng phải chịu khổ chịu mệt.
Nương ta xót xa đến mức cứ lau nước mắt mãi.
Oán trách ta làm phụ thân không thể nằm yên dưỡng thương.
Haiz, có cặp cha mẹ tình cảm tốt đúng là khổ sở như vậy đấy.
Ta cứ nghĩ, nếu họ sinh thêm cho ta mấy đứa em thì tốt biết mấy, như vậy phụ thân sẽ không chỉ đặt ánh mắt lên người ta nữa.
Ngày hôm đó là một ngày nắng đẹp.
Phụ thân từ hậu cung trở về lại mang cho ta điểm tâm.
Chuyện lạ tất có yêu m/a!
Trong lòng ông có thứ gì đó động đậy.
Ta tưởng là chó hay mèo.
Kết quả lại là một đứa trẻ sơ sinh bằng xươ/ng bằng th!t.
Ừm, có hơi x/ấu.
Nhưng phụ thân nói trẻ con mới sinh ra đứa nào cũng nhăn nheo như vậy.
Ta cũng là lớn lên mới trở nên trắng trẻo xinh xắn.
Ta hỏi ông đứa trẻ này ở đâu ra.
Ông nói đây là muội muội của con, từ nay về sau con phải bảo vệ muội muội thật tốt, không được để muội ấy rơi nước mắt.
Ta tuy không thích muội ấy.
Nhưng vẫn thừa lúc nửa đêm về sáng, khi bà vú đã ngủ say, lén lút vào xem muội ấy.
Muội ấy nằm trên chiếc giường cũ của ta ngủ say sưa.
Ta nhìn muội ấy, trong đầu đột nhiên nảy ra một từ.
[Đồng dưỡng tức]
Nhưng không đúng, phụ thân ta lẩm cẩm rồi sao?
Đồng dưỡng tức chẳng phải là vợ nuôi chồng sao?
Thế nên, ta suy nghĩ kỹ một chút, cuối cùng đi đến kết luận.
Ta là đồng dưỡng phu của muội ấy.
Ta và muội ấy sẽ trở thành giống như cha mẹ.
------
Bạn bè nghe tin nhà ta có thêm một đứa em gái.
Tranh nhau đòi đến xem.
Nhưng ta không vui khi họ đến.
Ta nuôi muội muội một năm, ăn mặc ở đi ta đều bao trọn gói!
Được rồi, bú sữa thì là vú nuôi lo.
Khó khăn lắm mới nuôi được muội muội lớn lên một chút.
Nhìn muội ấy ngày càng đáng yêu.
Lỡ như họ làm muội ấy sợ thì sao?
Muội ấy khóc thì làm thế nào?
Lỡ như lại liên lụy đến người ca ca tốt như ta thì sao.
Muội ấy không cười với ta nữa thì làm thế nào?
Thế là ta kiên quyết từ chối họ.
Và tuyên bố: Tránh xa muội muội của ta ra! Cả mấy đứa con gái cũng tránh xa ta ra! Ta đã là đồng dưỡng phu của muội muội rồi!
------
Những lời như thế, khi muội muội lên sáu, bảy tuổi thì ta không còn nói nữa.
Lúc đó ta khoảng mười bốn tuổi.
Đang là cái tuổi sĩ diện.
Mỗi khi họ dùng những lời ta từng nói để trêu chọc ta.
Ta đều tức đến đỏ cả mặt, muốn đá/nh nhau với họ một trận.
Cuối cùng lại nghiêm túc nói.
Nam nữ thụ thụ bất thân, đừng làm hỏng thanh bạch của muội ấy.
Muội ấy là muội muội của ta.
Sẽ cười với ta, sẽ nằm trên lưng ta ngủ say, sẽ gọi ta là ca ca ngọt xớt.
Ta thích ở bên cạnh muội ấy.
Nhưng lại thấy hơi x/ấu hổ.
May mà, muội ấy sẽ chủ động tìm ta.
Ta chỉ cần đứng đợi tại chỗ là được.
Ta thích muội muội của ta.
Ta sẽ cõng muội ấy đi dạo chợ đêm.
Để muội ấy mãi mãi được ăn xiên hồ lô ngào đường ngon nhất.
Ta sẽ yêu thương và bảo vệ muội ấy.
Không để muội ấy rơi nước mắt.
------
Muội muội sắp trở về cung rồi.
Khi phụ thân tìm thấy ta, muội muội đứng sau lưng ông đã không còn ăn mặc như đứa con gái hoang dã thường ngày chạy theo ta nữa.
Thừa lúc phụ thân đang nói chuyện với nương.
Muội ấy làm mặt q/uỷ với ta.
Ừm, vẫn là muội ấy.
Ta nhịn cười đi cùng muội ấy vào cung.
Sau khi nhập cung, ta gật đầu chào hỏi mấy người bạn thân thiết.
Nhưng đột nhiên nhìn thấy một ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn về phía muội muội.
Ta nhìn theo hướng đó.
Là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, là người con thứ ba của hoàng đế, đứa trẻ được cưng chiều nhất trong cung.
Tại sao lại có á/c ý lớn với người khác như vậy?
Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, một ánh mắt khác lại rơi vào người muội muội.
Nhìn sang, là một thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần.
...Thật là khó hiểu, sao đám người này đều dán mắt vào muội muội ta thế!
Ta thở dài, đang định bảo muội ấy đừng chạy lung tung.
Thì thấy muội ấy đang lén lút thò tay vào túi lấy kẹo hồ lô nhét vào miệng.
Cứ tưởng mình làm việc không một kẽ hở.
Thực ra ta nhìn thấy, mà họ cũng đều nhìn thấy.
------
Khi trở về, muội muội lại không đi cùng chúng ta.