Nàng ấy trầm tư rất lâu trước vũng m/áu đó.

Ta đoán nàng đang nghĩ đến việc lấy một ít mang về cho ta.

Haiz, ta không thích những thứ dính dấp m/áu me.

Nhưng nếu là nàng cho ta.

Vậy thì ta có thể miễn cưỡng thích một chút.

Kết quả là tên Giang Dục phá đám đó lại tới.

Hai người họ nói với nhau rất nhiều.

Ta không lộ diện, chỉ đợi họ trò chuyện xong.

Sau khi nói chuyện xong, Giang Dục nhường ngựa của mình cho Tạ Nguyệt Đường.

...Coi như hắn còn là đàn ông, ít nhất cũng biết không được làm nàng mệt.

------

Thập lý hồng trang.

Tam môi lục sính.

Ta cưới được vợ rồi!!!

Ngoại truyện 1 - Hoàn.

Ngoại truyện 2: Góc nhìn của Giang Dục [Từng dùng chân tâm]

Phụ thân sau khi bị thương thì về nhà dưỡng b/ệnh.

Ngày tháng khổ cực của ta bắt đầu.

Ngày nào trời chưa sáng đã bị lôi dậy tập luyện buổi sáng.

Ta mới mấy tuổi chứ! Mà ngày nào cũng phải chịu khổ chịu mệt.

Nương ta xót xa đến mức cứ lau nước mắt mãi.

Oán trách ta làm phụ thân không thể nằm yên dưỡng thương.

Haiz, có cặp cha mẹ tình cảm tốt đúng là khổ sở như vậy đấy.

Ta cứ nghĩ, nếu họ sinh thêm cho ta mấy đứa em thì tốt biết mấy, như vậy phụ thân sẽ không chỉ đặt ánh mắt lên người ta nữa.

Ngày hôm đó là một ngày nắng đẹp.

Phụ thân từ hậu cung trở về lại mang cho ta điểm tâm.

Chuyện lạ tất có yêu m/a!

Trong lòng ông có thứ gì đó động đậy.

Ta tưởng là chó hay mèo.

Kết quả lại là một đứa trẻ sơ sinh bằng xươ/ng bằng th!t.

Ừm, có hơi x/ấu.

Nhưng phụ thân nói trẻ con mới sinh ra đứa nào cũng nhăn nheo như vậy.

Ta cũng là lớn lên mới trở nên trắng trẻo xinh xắn.

Ta hỏi ông đứa trẻ này ở đâu ra.

Ông nói đây là muội muội của con, từ nay về sau con phải bảo vệ muội muội thật tốt, không được để muội ấy rơi nước mắt.

Ta tuy không thích muội ấy.

Nhưng vẫn thừa lúc nửa đêm về sáng, khi bà vú đã ngủ say, lén lút vào xem muội ấy.

Muội ấy nằm trên chiếc giường cũ của ta ngủ say sưa.

Ta nhìn muội ấy, trong đầu đột nhiên nảy ra một từ.

[Đồng dưỡng tức]

Nhưng không đúng, phụ thân ta lẩm cẩm rồi sao?

Đồng dưỡng tức chẳng phải là vợ nuôi chồng sao?

Thế nên, ta suy nghĩ kỹ một chút, cuối cùng đi đến kết luận.

Ta là đồng dưỡng phu của muội ấy.

Ta và muội ấy sẽ trở thành giống như cha mẹ.

------

Bạn bè nghe tin nhà ta có thêm một đứa em gái.

Tranh nhau đòi đến xem.

Nhưng ta không vui khi họ đến.

Ta nuôi muội muội một năm, ăn mặc ở đi ta đều bao trọn gói!

Được rồi, bú sữa thì là vú nuôi lo.

Khó khăn lắm mới nuôi được muội muội lớn lên một chút.

Nhìn muội ấy ngày càng đáng yêu.

Lỡ như họ làm muội ấy sợ thì sao?

Muội ấy khóc thì làm thế nào?

Lỡ như lại liên lụy đến người ca ca tốt như ta thì sao.

Muội ấy không cười với ta nữa thì làm thế nào?

Thế là ta kiên quyết từ chối họ.

Và tuyên bố: Tránh xa muội muội của ta ra! Cả mấy đứa con gái cũng tránh xa ta ra! Ta đã là đồng dưỡng phu của muội muội rồi!

------

Những lời như thế, khi muội muội lên sáu, bảy tuổi thì ta không còn nói nữa.

Lúc đó ta khoảng mười bốn tuổi.

Đang là cái tuổi sĩ diện.

Mỗi khi họ dùng những lời ta từng nói để trêu chọc ta.

Ta đều tức đến đỏ cả mặt, muốn đá/nh nhau với họ một trận.

Cuối cùng lại nghiêm túc nói.

Nam nữ thụ thụ bất thân, đừng làm hỏng thanh bạch của muội ấy.

Muội ấy là muội muội của ta.

Sẽ cười với ta, sẽ nằm trên lưng ta ngủ say, sẽ gọi ta là ca ca ngọt xớt.

Ta thích ở bên cạnh muội ấy.

Nhưng lại thấy hơi x/ấu hổ.

May mà, muội ấy sẽ chủ động tìm ta.

Ta chỉ cần đứng đợi tại chỗ là được.

Ta thích muội muội của ta.

Ta sẽ cõng muội ấy đi dạo chợ đêm.

Để muội ấy mãi mãi được ăn xiên hồ lô ngào đường ngon nhất.

Ta sẽ yêu thương và bảo vệ muội ấy.

Không để muội ấy rơi nước mắt.

------

Muội muội sắp trở về cung rồi.

Khi phụ thân tìm thấy ta, muội muội đứng sau lưng ông đã không còn ăn mặc như đứa con gái hoang dã thường ngày chạy theo ta nữa.

Thừa lúc phụ thân đang nói chuyện với nương.

Muội ấy làm mặt q/uỷ với ta.

Ừm, vẫn là muội ấy.

Ta nhịn cười đi cùng muội ấy vào cung.

Sau khi nhập cung, ta gật đầu chào hỏi mấy người bạn thân thiết.

Nhưng đột nhiên nhìn thấy một ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn về phía muội muội.

Ta nhìn theo hướng đó.

Là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, là người con thứ ba của hoàng đế, đứa trẻ được cưng chiều nhất trong cung.

Tại sao lại có á/c ý lớn với người khác như vậy?

Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, một ánh mắt khác lại rơi vào người muội muội.

Nhìn sang, là một thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần.

...Thật là khó hiểu, sao đám người này đều dán mắt vào muội muội ta thế!

Ta thở dài, đang định bảo muội ấy đừng chạy lung tung.

Thì thấy muội ấy đang lén lút thò tay vào túi lấy kẹo hồ lô nhét vào miệng.

Cứ tưởng mình làm việc không một kẽ hở.

Thực ra ta nhìn thấy, mà họ cũng đều nhìn thấy.

------

Khi trở về, muội muội lại không đi cùng chúng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dùng mỹ thực chinh phục thế giới giả tưởng

Chương 39
Bạo quân ngày ngày đòi chém giết, cho đến khi trong cung xuất hiện tôi - một đầu bếp thiên tài. Mùa hè, tôi làm trà sữa thơm ngon mát lạnh, bạo quân khen ngon. Mùa đông, tôi làm món ngỗng hầm nồi gang, lẩu chín ngăn, bạo quân khen tuyệt. Dưới sự chăm bẵm ngày qua ngày của tôi, bạo quân đã béo lên, trông cũng hiền từ phúc hậu hơn hẳn. Ông ấy không còn mở miệng là đòi chém người nữa, đến cả các quan ngôn luận trên triều đình cũng dám nói thẳng nói thật hơn vài phần. Trên đường về quê thăm thân, tôi bất ngờ bị quân do thám của nước địch bắt cóc. Hoàng đế nước địch vẻ mặt đầy lo âu, vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt liền sáng rực lên: "Ngươi chính là đầu bếp thiên tài khiến bạo quân không còn bạo ngược nữa sao? Mau nấu một bữa cơm cho hoàng hậu của ta, không biết bị làm sao mà dạo này bà ấy chán ăn, lại còn nóng tính vô cùng." Tôi vừa định đồng ý thì một đại thần hớt hải chạy vào bẩm báo: "Bệ hạ, quân đội nước Tề đã áp sát biên giới, bạo quân đó đang dẫn đầu quân đội đòi ngài trả lại đầu bếp của hắn!" Hoàng đế kinh ngạc đến mức lảo đảo lùi lại mấy bước: "Sao có thể chứ, chỉ là một đầu bếp thôi mà, có quan trọng đến thế sao?" Tôi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực: Tôi chính là đầu bếp đó đây.
Tình cảm
15