Phụ huynh của cậu học sinh mới chuyển đến là một “bạch liên hoa”.
Ngày đầu họp phụ huynh, cô ta đã gửi một đoạn ghi âm vào nhóm lớp 500 người:
“Mẹ Tử Hiên ơi, cái cậu thanh niên tóc vàng đón con nhà chị tan học hôm qua ấy… ôi ch*t, gửi nhầm nhóm rồi!”
Cô ta liên tiếp gửi bao lì xì, giả vờ giải vây cho tôi:
“Chắc chắn đó là họ hàng xa của mẹ Tử Hiên thôi! Cho dù họ có ôm ấp nhau trên phố… khụ khụ, thì đó cũng là cách bày tỏ tình thân mà! Tôi thề là tuyệt đối không có ý gì khác, mọi người đừng suy diễn nhé!”
Con tôi thi cuối kỳ đứng nhất khối, cô ta lập tức bóng gió ngay cổng trường:
“Thành tích của Tử Hiên tiến bộ vượt bậc thật đấy! Tối qua chị ở lại văn phòng giáo viên muộn thế chắc là đã… ôi chao, không nói nữa.”
Cô ta che miệng cười tr/ộm: “Thời buổi này vì con cái, làm mẹ đúng là chẳng dễ dàng gì ha~”
Tôi khiếu nại với giáo viên chủ nhiệm, nhưng thầy lại hòa giải, bảo rằng mẹ nội trợ thường rảnh rỗi nên không có á/c ý gì, khuyên tôi nên rộng lượng, đừng tự mình đa tình.
Cho đến khi trường tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ, cô ta cầm micro chỉ thẳng vào tôi đang ngồi dưới khán đài:
“Sao mẹ Tử Hiên không đến cùng hiệu trưởng? Tôi rõ ràng nhìn thấy hai người từ khách sạn tốc hành…”
Cô ta vội vàng bịt miệng lại, vẻ mặt hoảng hốt:
“Ôi cái miệng vụng về của tôi! Tôi nói bậy đấy, tôi chẳng thấy gì cả, mọi người tiếp tục xem chương trình đi!”
Lời này truyền đến tai người vợ “cọp cái” mà hiệu trưởng sợ nhất.
Trên đường đón con về nhà tối hôm đó, tôi bị một chiếc xe tải không biển số cán ch*t.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày họp phụ huynh đầu tiên.
Lần này, tôi muốn xem cái miệng chuyên đi rêu rao của cô ta, liệu có chịu nổi sự b/ạo l/ực mạng thực sự hay không.
…
Tôi tựa lưng vào ghế cuối lớp, tim đ/ập thình thịch.
Các phụ huynh xung quanh đang cúi đầu lướt điện thoại, có người đã mở đoạn ghi âm đó lên.
Giọng nói ngọt đến phát ngấy của Lý Mộng D/ao vang lên từ loa ngoài:
“Mẹ Tử Hiên ơi, cái cậu thanh niên tóc vàng đón con nhà chị tan học hôm qua ấy… ôi ch*t, gửi nhầm nhóm rồi!”
Ngay sau đó là ba cái bao lì xì được tung vào nhóm.
“Chắc chắn đó là họ hàng xa của mẹ Tử Hiên thôi! Cho dù họ có ôm ấp nhau trên phố… khụ khụ, thì đó cũng là cách bày tỏ tình thân mà!”
“Tôi thề là tuyệt đối không có ý gì khác, mọi người đừng suy diễn nhé!”
Một ông bố đeo dây chuyền vàng ở hàng ghế trước bật cười thành tiếng.
Người mẹ uốn tóc xoăn tít bên cạnh liếc nhìn tôi, khóe miệng trễ xuống.
Công thức quen thuộc, hương vị quen thuộc.
Kiếp trước, khi đoạn ghi âm này được gửi đi, tôi đã cuống cuồ/ng nhắn tin giải thích suốt hai mươi dòng.
Càng giải thích, càng giống như kẻ tr/ộm có tật gi/ật mình.
Càng giải thích, phần bình luận càng sôi nổi.
Cuối cùng trong nhóm 500 người, chỉ có mình tôi nhảy dựng lên, còn 499 người còn lại thì đang xem trò khỉ.
Kiếp này ư?
Tôi bấm vào cái bao lì xì lớn nhất, tám tệ tám hào.
Nhận.
Sau đó, tôi nhắn vào nhóm một câu: “Cảm ơn mẹ Hạo Vũ đã hao tâm tổn sức, tối nay tôi sẽ m/ua thêm đùi gà cho con.”
Nhóm chat lập tức im bặt.
Không ai tiếp lời.
Bởi vì theo kịch bản, tôi phải hoảng lo/ạn, phải vội vàng, phải nhảy ra tự chứng minh mình trong sạch.
Tôi không làm thế.
Tin nhắn riêng của Lý Mộng D/ao gửi đến: “Mẹ Tử Hiên ơi, tôi thật sự không cố ý đâu, chị đừng để bụng nhé~”
Kèm theo đó là một biểu tượng che miệng cười.
Tôi thậm chí còn không thèm xem.
Ngày hôm sau họp phụ huynh chính thức, Lý Mộng D/ao mặc một chiếc váy liền màu trắng, trang điểm tinh xảo.
Cô ta ngồi ngay chính giữa hàng ghế thứ hai, xung quanh là ba bốn phụ huynh nịnh hót đã bị cô ta thu phục.
Thấy tôi bước vào, cô ta lập tức giơ tay chào hỏi đầy nhiệt tình: “Mẹ Tử Hiên! Ngồi đây này!”
Thầy Triệu - giáo viên chủ nhiệm - trên bục giảng hắng giọng, nói muốn bầu ra ban đại diện phụ huynh khóa mới.
Tôi đứng dậy.
Ánh mắt của mọi người quét tới.
Trong mắt Lý Mộng D/ao lóe lên tia cảnh giác.
Tôi bước đến bên cạnh bục giảng, nở nụ cười chân thành với tất cả phụ huynh:
“Tôi đề cử Lý Mộng D/ao làm hội trưởng ban đại diện phụ huynh.”
Lý Mộng D/ao sững sờ.
Tôi nói tiếp: “Chuyện trong nhóm hôm qua mọi người đều thấy rồi, mẹ Hạo Vũ nhiệt tình, có năng lực, tin tức lại nhanh nhạy, người như vậy không làm hội trưởng thì ai làm?”
Dưới khán đài, các phụ huynh bắt đầu vỗ tay.
Thầy Triệu đẩy kính, thấy việc này đỡ phiền phức nên chốt đơn đồng ý ngay tại chỗ.
Lý Mộng D/ao bị đẩy lên cao trào.
Cô ta không thể từ chối.
Từ chối nghĩa là thừa nhận chuyện gửi ghi âm hôm qua là cố tình gây sự chứ không phải nhiệt tình.
Cô ta đứng dậy, nụ cười rạng rỡ đến mức gần như sắp vặn vẹo: “Vậy tôi xin cung kính không bằng tuân mệnh!”
Sau khi tan họp, cô ta kéo tay tôi, hạ thấp giọng nói: “Mẹ Tử Hiên, chị có ý gì đây?”
Tôi vỗ vỗ mu bàn tay cô ta: “Không có ý gì cả, chỉ là thấy cô hợp hơn tôi thôi.”
Cô ta nhìn chằm chằm tôi năm giây.
Tôi không né tránh.
Cô ta buông tay ra, mỉm cười: “Được, vậy sau này chúng ta phối hợp nhiều hơn.”
Khi bước ra khỏi lớp học, tôi viết dòng đầu tiên vào ghi chú điện thoại:
Lý Mộng D/ao, kiếp trước cô dùng một cái miệng để gi*t tôi.
Kiếp này, tôi sẽ khiến cô tự ch/ôn vùi chính mình.
Kết quả thi giữa kỳ đã có.
Tử Hiên đứng nhất khối.
Bảng điểm dán trên bảng thông báo của trường, dòng chữ “Hạng nhất” màu đỏ chói mắt vô cùng.
Tôi đến cổng trường đón con, còn chưa kịp tới nơi đã thấy chiếc váy trắng của Lý Mộng D/ao.