Hai mươi năm tình nghĩa, ba năm yêu đương, một năm chờ đợi, đổi lại chỉ là sự phản bội như vậy sao?
【Vãi thật, sao nữ phụ lại đến đây!】
【Cốt truyện sập rồi, sập thật rồi!】
【Á á á, chuẩn bị x/é nhau rồi hả?】
Đạn mạc đột nhiên tăng vọt, gần như che khuất cả tầm nhìn của tôi.
Tôi giơ tay vẫy vẫy, những dòng chữ đó như có ý thức, tản ra hai bên.
“Thẩm Dật.” Giọng tôi bình tĩnh hơn tôi tưởng tượng.
Anh ta gi/ật mình quay người lại, sắc mặt tái mét: “Vãn Tình? Sao em lại...”
“Chẳng phải nói có cuộc họp quan trọng sao?”
Tôi chậm rãi bước tới, ánh mắt dừng lại trên người cô gái kia.
Cô ta rất xinh đẹp, mang vẻ đẹp thuần khiết ngây thơ, lúc này đang h/oảng s/ợ túm ch/ặt lấy tay áo Thẩm Dật.
“Đây là ai vậy? Chúc mừng sinh nhật nhé.”
Tôi mỉm cười, giọng nói ngọt đến phát ngấy: “Tôi là Khương Vãn Tình, hôn thê của Thẩm Dật.”
Trong nhà hàng lập tức im phăng phắc.
Đôi mắt Bạch Mạt mở to tròn xoe, cầu c/ứu nhìn về phía Thẩm Dật.
“Vãn Tình, em nghe anh giải thích...” Thẩm Dật bước lên một bước.
Tôi nhìn biểu cảm hoảng lo/ạn của Thẩm Dật, bỗng nhiên bật cười.
“Giải thích cái gì cơ?” Tôi nghiêng đầu, giọng điệu nhẹ tênh: “Chẳng phải chỉ là tổ chức sinh nhật cho đồng nghiệp thôi sao, em hiểu mà.”
Thẩm Dật rõ ràng sững sờ, lời bào chữa đã chuẩn bị sẵn nghẹn lại trong cổ họng.
Sắc mặt Bạch Mạt lập tức trắng bệch, ngón tay siết ch/ặt lấy gấu váy.
Đạn mạc bùng n/ổ:
【Vãi, phản ứng của nữ phụ không đúng tí nào!】
【Cô ấy phải làm ầm lên mới đúng bài chứ!】
【Xong rồi, xong rồi, cốt truyện lo/ạn hết cả rồi.】
Tôi tiến lên khoác lấy tay Thẩm Dật, thân mật tựa vào vai anh ta: “Chu Úy và mọi người đã chuẩn bị tiệc đón gió cho em rồi, đi thôi.”
Cơ thể Thẩm Dật cứng đờ trong giây lát, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: “Đúng, nên đi xem thử.”
Anh ta quay đầu nói vội với Bạch Mạt một câu “Chúc mừng sinh nhật”, rồi mặc kệ tôi kéo đi ra ngoài.
Bạch Mạt đứng tại chỗ, môi r/un r/ẩy nhưng không thốt nên lời.
Cô ta không dám vạch trần.
Dù sao trong mắt mọi người, cô ta chỉ là một “đồng nghiệp bình thường”, còn tôi mới là hôn thê của anh ta.
Bước ra khỏi khách sạn, Thẩm Dật rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Vãn Tình, cảm ơn em đã thấu hiểu.” Anh ta định nắm lấy tay tôi: “Anh chỉ cảm thấy với tư cách là cấp trên, nên dành chút quan tâm cho cấp dưới...”
“Ừ, em hiểu mà.” Tôi dịu dàng ngắt lời anh ta: “Anh vốn luôn chu đáo như vậy.”
Đạn mạc chạy đi/ên cuồ/ng:
【Nữ thần tỉnh lại đi! Anh ta đang lừa cô đấy!】
【Hướng đi của cốt truyện này không đúng, sao nữ phụ không đá/nh bài theo lẽ thường vậy.】
【Nam chính thế mà cũng lấp li/ếm cho qua được sao?】
Sau khi lên xe, điện thoại Thẩm Dật sáng lên.
Tôi thoáng thấy trên màn hình khóa hiện một tin nhắn: [Bạch Mạt: Anh cứ thế bỏ mặc em sao?]
Thẩm Dật nhanh chóng tắt màn hình, nhưng tôi đã nhìn thấy rồi.
Tôi giả vờ như không để ý, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Nếu đạn mạc nói tôi sẽ bị ngược, sẽ bị xe tông ch*t...
Vậy thì chi bằng để tôi ngược lại họ trước đã.
Tiệc đón gió được tổ chức tại quán cơm gia đình khó đặt chỗ nhất trong thành phố.
Khi đẩy cửa phòng bao ra, tiếng cười nói bên trong bỗng ngừng bặt.
Tay cầm ly sâm panh của Chu Úy cứng đờ giữa không trung, những người bạn nối khố khác cũng sững sờ.
Tôi nhìn rõ ràng có người nhanh chóng úp điện thoại xuống bàn.
“Surprise!” Tôi khoác tay Thẩm Dật, cười rạng rỡ: “Em mang người mà mọi người muốn gặp nhất đến đây rồi.”
Trong phòng bao tràn ngập sự im lặng quái dị.
【Vãi, hiện trường tu la (hiện trường đụng độ) quy mô lớn!】
【Nữ phụ này định x/é mặt nạ luôn sao?】
【Nhóm người này rõ ràng đều biết nam chính ngoại tình rồi.】
Đạn mạc dày đặc trôi qua, chứng thực suy đoán của tôi.
“Chị Vãn Tình...” Chu Úy là người phản ứng đầu tiên, nặn ra một nụ cười cứng nhắc: “Chúng em tưởng hôm nay chị mệt...”
“Sao lại mệt được chứ?” Tôi kéo Thẩm Dật ngồi xuống: “Một năm không gặp mọi người, nhớ ch*t đi được.”
Tôi cố tình ngồi cạnh Chu Úy, những giọt mồ hôi li ti rịn ra trên trán anh ta.
“À phải rồi,” tôi gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát Thẩm Dật: “Bạch Mạt trông dễ thương thật đấy, các anh quen nhau bao lâu rồi?”
Tiếng đũa rơi xuống sàn nghe giòn tan.
Chu Úy sặc mạnh, ho sặc sụa.
Những người khác cúi đầu ăn cơm, không ai dám tiếp lời.
Sắc mặt Thẩm Dật xanh mét: “Thực tập sinh mới của công ty, mới... ba tháng.”
“Ồ~” Tôi kéo dài giọng: “Ba tháng mà đã có thể bao trọn khách sạn Duyệt Hoa để mừng sinh nhật, Thẩm tổng đúng là hào phóng với nhân viên thật.”
Trong phòng bao im lặng như ch*t.
【Nữ thần đi/ên rồi!】
【Pha mỉa mai này tôi cho 10 điểm.】
【Nam chính đổ mồ hôi hột rồi kìa.】
“Vãn Tình,” Thẩm Dật cuối cùng không chịu nổi nữa: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Ánh đèn hành lang trắng dã, anh ta nắm lấy cổ tay tôi.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Vừa nãy chẳng phải em rất thấu tình đạt lý sao? Sao vừa thấy họ là thay đổi thái độ rồi?”
“Cố tình làm anh khó xử à?”
“Muốn nghe sự thật à.” Tôi hất tay anh ta ra.
“Chu Úy và đám người đó bắt đầu giúp anh che đậy từ khi nào? Hay ví dụ như... hai người đã lên giường với nhau chưa?”
Đồng tử Thẩm Dật co rút, không nói được lời nào.
Phản ứng này đã nói lên tất cả.
Trái tim như bị con d/ao cùn từ từ c/ắt nát, nhưng tôi không muốn bị anh ta coi thường: “Đoán xem bây giờ em muốn làm gì nhất?”
“Anh có thể giải...”
“Em muốn gặp cô ta.”
“Một cuộc gặp chính thức.”
Trưa ngày hôm sau,