Thẩm Ngộ không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, trên tay cầm hai ly rư/ợu vang.
“Cần uống một ly không?” anh hỏi.
Tôi đón lấy ly rư/ợu, uống cạn một hơi.
“Anh biết không,” tôi lắc lắc chiếc ly rỗng, “nhiều khi em cảm thấy, cuộc đời mình cứ như một vở kịch được dàn dựng công phu vậy.”
“Tất cả mọi người đều biết kịch bản, chỉ có mình em là không.”
“Nhưng may mắn là, quyền kiểm soát cuộc đời vẫn nằm trong tay em, còn những thứ khác, cứ để mặc họ nói đi!”
【Nữ phụ nói trúng tim đen rồi...】
【Điều đ/áng s/ợ hơn là, người tạo ra cô ấy căn bản không hề yêu cô ấy.】
【Trời đất... nói vậy thì đúng là càng nghĩ càng thấy đ/áng s/ợ.】
Sự đeo bám của Thẩm Dật đến nhanh hơn tôi tưởng.
Hôm đó tôi vừa từ tòa nhà công ty bước ra, đã thấy anh ta dựa vào chiếc Maybach đen quen thuộc, tay ôm một bó hoa hồng đỏ thắm.
Ánh nắng chiếu lên mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng của anh ta, ngay cả khuy măng sét cũng tỏa ra ánh sáng khiêm nhường nhưng sang trọng.
Anh ta luôn biết cách thể hiện khía cạnh hoàn hảo nhất của mình.
“Vãn Tình.” Anh ta bước nhanh tới chặn đường tôi, giọng trầm thấp dịu dàng, ánh mắt thâm tình như thể chưa từng phản bội.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người anh ta, trong thoáng chốc nhớ lại biết bao đêm đã từng say đắm trong hơi thở này.
Nhưng giờ đây, mùi hương đó chỉ khiến tôi thấy buồn nôn.
“Tránh ra.” Tôi nghiêng người định lách qua anh ta, “Tôi rất bận.”
Anh ta chộp lấy cổ tay tôi: “Chỉ năm phút thôi.”
Tôi cúi đầu nhìn những ngón tay thon dài của anh ta, đôi bàn tay từng dịu dàng vén những lọn tóc mai cho tôi, giờ đây chỉ khiến tôi thấy gh/ê t/ởm.
Tôi dùng sức hất ra: “Thẩm Dật, anh có biết bây giờ anh trông giống cái gì không?”
Anh ta sững người, rõ ràng không ngờ tôi sẽ hỏi vậy.
“Giống một con chó bị chủ vứt bỏ.”
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch, những cánh hoa rơi rụng đầy đất.
“Anh tưởng tôi sẽ cảm động sao?”
”Để dành đi, tôi không hứng thú với rác rưởi.”
【Vãi, nữ phụ đi/ên rồi!】
【Mặt Thẩm Dật xanh như tàu lá, ha ha ha.】
【Phải vả mặt thế này mới đã! Sướng!】
Phía sau truyền đến tiếng anh ta nghiến răng nghiến lợi: “Cô sẽ phải hối h/ận!”
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại, chỉ phẩy tay: “Hối h/ận vì không đ/á anh sớm hơn hả? Đúng đấy.”
Ngồi vào trong xe, tôi mới phát hiện tay mình đang hơi run.
Không phải vì buồn, mà là vì gi/ận – anh ta dựa vào đâu mà tưởng rằng một bó hoa có thể xóa sạch sự phản bội? Dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ cho anh ta cơ hội?
【Nam chính cuối cùng cũng nếm trải cảm giác bị ngược rồi.】
【Cười ch*t mất, giờ mới biết hối h/ận sao?】
【Còn Bạch Mạt đâu? Không phải bị đ/á rồi chứ?】
【Nam chính quay lại theo đuổi nữ phụ, chuyện quái gì thế này?】
【Đúng là mặt dày thật.】
Bạch Mạt quả thực đã bị đ/á.
Khi cô ta tìm đến tôi, đôi mắt sưng đỏ, lớp trang điểm cũng nhòe hết cả.
“Đàn chị Khương...” giọng cô ta nghẹn ngào, “Chị có thể... trả anh Dật lại cho em không?”
Tôi nhướng mày: “Trả lại cho cô?”
Cô ta cắn môi gật đầu: “Em biết em không nên xen vào tình cảm của hai người, nhưng... em thực sự yêu anh ấy.”
Tôi bật cười: “Bạch Mạt, có phải cô hiểu lầm điều gì rồi không?”
“Thẩm Dật chưa bao giờ là của tôi, càng không phải là của cô.”
“Anh ta là của chính anh ta, chỉ là anh ta chọn cách phản bội, rồi lại chọn cách vứt bỏ cô.”
“Cô đến tìm tôi bây giờ, chi bằng hãy đi hỏi anh ta xem, tại sao lại dễ dàng từ bỏ cô như vậy?”
Sắc mặt cô ta trắng bệch, nước mắt rơi lã chã.
Tôi đưa cho cô ta một tờ giấy ăn: “Đừng khóc nữa, vì một người đàn ông không đáng giá, không đáng đâu.”
Cô ta ngẩn người nhận lấy, đột nhiên òa khóc nức nở: “Nhưng... em không còn gì cả...”
Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, bỗng thấy cô ta vừa đáng thương vừa đáng trách.
Cô ta tưởng tôi sẽ khoe khoang? Sẽ dậu đổ bìm leo ư?
Nhưng tôi chỉ thấy bi ai.
“Bạch Mạt.” Tôi đưa cho cô ta một ly cà phê nóng, giọng dịu xuống, “Cô có biết tại sao Thẩm Dật vứt bỏ cô không?”
Cô ta ngơ ngác ngẩng đầu, nước mắt vẫn đang rơi.
“Vì anh ta chưa bao giờ yêu cô.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, “Thứ anh ta yêu chỉ là cảm giác ‘được yêu’ mà thôi.”
“Nhưng...” môi cô ta r/un r/ẩy, “Anh ấy từng nói sẽ đối xử tốt với em...”
“Lời hứa của đàn ông, nghe cho vui thôi.” Tôi khẽ cười, “Cô thi đỗ Đại học A, chứng tỏ cô thông minh hơn hầu hết mọi người, tại sao phải h/ủy ho/ại bản thân vì một người đàn ông không đáng?”
Cô ta sững sờ, nước mắt đọng lại nơi khóe mi.
“Hoàn cảnh gia đình cô không tốt, đúng không?” Tôi nói tiếp, “Nên cô càng phải hiểu, giá trị của cô chưa bao giờ nằm ở người đàn ông.”
“Cô tự mình thi đỗ Đại học A, tự mình vào Thẩm thị thực tập, cô rõ ràng có thể sống tốt hơn, tại sao phải làm vật phụ thuộc của người khác?”
Cô ta cúi đầu, đôi vai hơi r/un r/ẩy.
Tôi thở dài, lấy trong túi xách ra một tấm danh thiếp đưa cho cô ta: “Đây là công ty của bạn tôi, họ đang tuyển quản trị viên tập sự, lương bổng khá, không gian phát triển cũng rộng.”
“Nếu cô muốn, tôi có thể giới thiệu cho cô.”
Cô ta ngẩng phắt đầu lên, nhìn tôi đầy hoài nghi: “Chị... tại sao lại giúp em?”
Tôi mỉm cười: “Vì tôi không cam tâm nhìn một người phụ nữ, vì một người đàn ông mà phải im lặng đến thế.”
“Bạch Mạt, cô vẫn còn chính bản thân mình.”
Cô ta siết ch/ặt tấm danh thiếp, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng lần này, dường như có điều gì đó lặng lẽ thay đổi trong đáy mắt cô ta.
【Nữ phụ lại đi giúp Bạch Mạt ư??】