Cô ấy đã đi rồi, đồn cảnh sát không thụ lý, luật sư nói đã quá thời hiệu truy c/ứu, truyền thông không cho vào cửa, một người mẹ đơn thân dưới đáy xã hội, anh bảo cô ấy phải làm sao?"

Tôi đã đọc từng bình luận một, đến khi thấy một dòng viết: "Tôi là luật sư, tôi sẵn lòng giúp cô ấy kiện tụng miễn phí", bàn tay tôi khựng lại.

Nhưng tôi còn chưa kịp liên lạc với vị luật sư đó, video phản đò/n của gã blogger đã xuất hiện trước.

Ngay tối hôm đó, hắn cập nhật trạng thái, trên bìa là hình ảnh hắn mặc sơ mi đen, biểu cảm vô cùng nghiêm trọng, phông nền được thay bằng tấm màn đen tuyền.

Tiêu đề viết: Phản hồi chính thức về những cáo buộc sai sự thật gần đây.

Tôi bấm vào video.

Hắn ngồi trên ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, giọng điệu kiềm chế và bình tĩnh.

"Một video lan truyền trên mạng gần đây đã gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến đội ngũ của tôi. Tại đây tôi xin phản hồi chính thức."

"Thứ nhất, người được gọi là 'diễn viên' trong video, ba năm trước đã được chẩn đoán mắc rối lo/ạn nhân cách nghiêm trọng. Mọi cáo buộc của cô ta đều không có bất kỳ căn cứ thực tế nào. Thứ hai, người được gọi là 'nhân chứng' trong video, năm đó đã nhận tiền th/ù lao từ đương sự, lời khai của ông ta không có bất kỳ hiệu lực pháp lý nào. Thứ ba, người phụ nữ tự xưng là shipper kia, ba năm sau đột nhiên lật lại vụ án cũ, động cơ rất đáng ngờ. Chúng tôi đang cân nhắc khởi kiện cô ta về tội tống tiền."

Hắn dán ảnh chụp màn hình báo cáo chẩn đoán và hồ sơ chuyển khoản vào video, dù đã làm mờ nhưng tính chỉ đích danh rất rõ ràng.

"Tôi hy vọng công chúng nhìn nhận sự việc một cách lý trí, không bị cảm xúc dẫn dắt. Chân lý chỉ có một, thời gian sẽ chứng minh tất cả."

Video kết thúc, phần bình luận của fan hắn lại sôi nổi trở lại.

"Blogger cứng rắn lắm! Ủng hộ bảo vệ quyền lợi!"

"Tôi đã bảo mà, ba năm sau mới lật lại vụ án, không vì tiền thì là vì cái gì?"

"Người phụ nữ đó khóc trong video giả trân thật sự, kỹ năng diễn xuất còn kém hơn cả diễn viên anh thuê."

Tôi tắt bình luận, không xem nữa.

Tiểu Tống gửi tin nhắn cho tôi: "Báo cáo chẩn đoán hắn đưa ra là giả mạo, cháu đã kiểm tra cơ sở dữ liệu của b/ệnh viện, không có số hồ sơ tương ứng. Hồ sơ chuyển khoản cũng là đồ Photoshop, phân tích pixel là nhìn ra ngay."

Tôi trả lời cậu ấy: "Có thể làm thành ảnh đối chiếu không?"

"Đang làm đây, nửa tiếng nữa gửi cô."

Nửa tiếng sau, Tiểu Tống gửi cho tôi một bộ ảnh đối chiếu.

Bên trái là báo cáo chẩn đoán blogger đưa ra, bên phải là kết quả tra c/ứu từ hệ thống chính thức của b/ệnh viện - không tìm thấy hồ sơ này.

Bên dưới là phân tích pixel của hồ sơ chuyển khoản, các dấu vết chỉnh sửa được đá/nh dấu bằng khung hình chữ nhật màu đỏ.

Bằng chứng đanh thép.

Tôi lưu bộ ảnh này vào thư mục bằng chứng rồi gọi cho Trần Hiểu Văn.

Giọng cô ấy rất bình tĩnh: "Tôi thấy rồi, hắn nói tôi bị b/ệnh t/âm th/ần."

"Cô ổn không?"

Cô ấy im lặng một hồi rồi nói: "Không ổn lắm, nhưng tôi sẽ không lùi bước. Lần này dù thế nào cũng không lùi."

Trong giọng nói của cô ấy có sự bình thản sau khi đã bị dồn vào đường cùng.

Chiều hôm sau, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.

Đối phương tự xưng là luật sư của đội ngũ blogger, giọng điệu rất khách sáo, khách sáo đến mức giả tạo.

Hắn đi thẳng vào vấn đề: "Cô Chu, thân chủ của tôi hy vọng giải quyết êm đẹp việc này. Ba mươi vạn tiền bồi thường nhân đạo, điều kiện là cô xóa video, ký thỏa thuận bảo mật và công khai xin lỗi. Số tiền này đối với tình hình kinh tế hiện tại của cô mà nói, chắc hẳn có thể giải quyết không ít vấn đề."

Hắn nói từ "ba mươi vạn" rất chậm, như thể đang cho tôi thời gian để cân nhắc.

Tôi siết ch/ặt điện thoại, hỏi hắn: "Anh có thể nói lại lần nữa được không? Vừa nãy tôi nghe không rõ."

Hắn nói lại lần nữa, từng chữ một: "Ba mươi vạn, tiền bồi thường nhân đạo."

Tôi nhấn nút ghi âm, đặt điện thoại lên bàn rồi hỏi hắn:

"Ba mươi vạn này là để m/ua sự im lặng của tôi, đúng không?"

"Cô Chu đừng nói khó nghe như vậy, đây là hòa giải đôi bên, mỗi bên lùi một bước. Ba mươi vạn, cô cầm lấy để cải thiện cuộc sống, thân chủ của tôi trở lại bình thường, đôi bên cùng có lợi."

"Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

Giọng điệu của hắn lạnh đi một chút: "Vậy thì chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở tòa. Đến lúc đó cô không lấy được một xu nào, còn phải chịu phí kiện tụng. Với tình hình tài chính hiện tại của cô, tôi không khuyên cô mạo hiểm như vậy."

"Cảm ơn lời khuyên của anh, tôi sẽ cân nhắc."

Tôi cúp điện thoại.

File ghi âm nằm im lìm trong nhật ký cuộc gọi.

Tôi xuất file đó ra, sao lưu ba bản, lưu vào USB, lưu lên đám mây, gửi cho Tiểu Tống.

Tiểu Tống gửi lại cho tôi một tin nhắn: "Đoạn ghi âm này, đò/n chí mạng."

Ngày hôm sau khi lấy được đoạn ghi âm, phía Trần Hiểu Văn cũng có tiến triển mới.

Cô ấy lục tung chiếc điện thoại cũ ba năm trước, tìm thấy một email từ một hộp thư đã bỏ hoang từ lâu.

Người gửi là nhân viên trong đội ngũ của blogger, nội dung là "Lưu ý khi quay phim", bên trong viết chi tiết ngày hôm đó cô ấy cần làm những động tác gì, nói những câu thoại nào, sau khi ngã xuống phải khóc bao lâu, phải ứng phó thế nào khi có người vây xem.

Trong tệp đính kèm của email còn có một ảnh chụp màn hình chuyển khoản, mục ghi chú viết "Tiền th/ù lao diễn viên".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dùng mỹ thực chinh phục thế giới giả tưởng

Chương 39
Bạo quân ngày ngày đòi chém giết, cho đến khi trong cung xuất hiện tôi - một đầu bếp thiên tài. Mùa hè, tôi làm trà sữa thơm ngon mát lạnh, bạo quân khen ngon. Mùa đông, tôi làm món ngỗng hầm nồi gang, lẩu chín ngăn, bạo quân khen tuyệt. Dưới sự chăm bẵm ngày qua ngày của tôi, bạo quân đã béo lên, trông cũng hiền từ phúc hậu hơn hẳn. Ông ấy không còn mở miệng là đòi chém người nữa, đến cả các quan ngôn luận trên triều đình cũng dám nói thẳng nói thật hơn vài phần. Trên đường về quê thăm thân, tôi bất ngờ bị quân do thám của nước địch bắt cóc. Hoàng đế nước địch vẻ mặt đầy lo âu, vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt liền sáng rực lên: "Ngươi chính là đầu bếp thiên tài khiến bạo quân không còn bạo ngược nữa sao? Mau nấu một bữa cơm cho hoàng hậu của ta, không biết bị làm sao mà dạo này bà ấy chán ăn, lại còn nóng tính vô cùng." Tôi vừa định đồng ý thì một đại thần hớt hải chạy vào bẩm báo: "Bệ hạ, quân đội nước Tề đã áp sát biên giới, bạo quân đó đang dẫn đầu quân đội đòi ngài trả lại đầu bếp của hắn!" Hoàng đế kinh ngạc đến mức lảo đảo lùi lại mấy bước: "Sao có thể chứ, chỉ là một đầu bếp thôi mà, có quan trọng đến thế sao?" Tôi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực: Tôi chính là đầu bếp đó đây.
Tình cảm
15