“Anh ấy không ra tay sớm hơn là vì đang đợi.”
Giọng Lâm Uyển Uyển r/un r/ẩy: “Đợi... đợi cái gì?”
Tôi mỉm cười.
“Đợi các người phơi bày hết quân bài tẩy.”
“Đợi các người tự nhảy vào cái hố do chính mình đào.”
“Đợi đến khoảnh khắc hệ thống đăng ký nguyện vọng đóng lại.”
“Bởi vì--”
Tôi ngập ngừng một chút, từng chữ, từng chữ một.
“Chỉ khi các người tưởng rằng mình đã thắng.”
“Mới lộ ra sơ hở ch*t người nhất.”
Căn phòng tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ.
Lâm Uyển Uyển như bị rút hết sức lực, mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
Chu Thừa Vũ nhìn chằm chằm vào tôi, trong đáy mắt cuộn trào những cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Một lúc lâu sau, anh ta mới lên tiếng.
“Vậy nên suốt nửa năm qua... cô luôn diễn kịch sao?”
“Đúng.”
“Mỗi lần cô nói yêu tôi, đều là giả sao?”
“Đúng.”
“Mỗi lần cô nói muốn kết hôn với tôi, đều là giả sao?”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Chu Thừa Vũ, anh đừng nói là đến bây giờ anh vẫn tưởng--”
“Tôi thật sự đã từng yêu anh chứ?”
Câu nói này như một lưỡi d/ao, đ/âm chuẩn x/ác vào tim Chu Thừa Vũ.
Khuôn mặt anh ta biến dạng ngay lập tức.
“Cô có ý gì?”
“Cô theo đuổi tôi ba năm! Cô đã nói với tôi bao nhiêu lời ngon ngọt!”
“Cô vì tôi mà cãi nhau với bố mẹ! Vì tôi mà từ bỏ bao nhiêu cơ hội!”
“Bây giờ cô bảo tôi là cô chưa từng yêu tôi sao?!”
Anh ta càng nói càng kích động, hốc mắt thậm chí đã đỏ hoe.
“Thịnh Tuế, rốt cuộc cô có trái tim không?!”
Tôi nhìn dáng vẻ kích động của anh ta, bình thản như đang xem một vở kịch không liên quan đến mình.
“Chu Thừa Vũ, anh có nhớ không.”
“Ba năm trước, lần đầu tiên anh đến nhà tôi, anh trông như thế nào không?”
Anh ta sững người.
Ba năm trước.
Ngày đầu tiên nhập học lớp 10.
Chu Thừa Vũ mặc một chiếc áo thun giặt đến bạc màu, đứng trước cổng trường gặm ổ bánh mì năm hào.
Giày rá/ch một lỗ, quai cặp sách đ/ứt phải dùng kim băng cài lại.
Vì không đóng nổi học phí, anh ta đã đứng trước cửa phòng giáo vụ suốt cả một buổi sáng.
Là bố tôi đi ngang qua, giúp anh ta đóng học phí.
Là mẹ tôi nghe kể về hoàn cảnh của anh ta, mỗi tháng đều cho anh ta tiền sinh hoạt.
Là tôi, đã cặm cụi sắp xếp từng tài liệu thi đấu, ghi chú học tập, trọng tâm ôn tập cho anh ta.
“Ba năm trước, anh quỳ trước mặt bố tôi, nói rằng anh nhất định phải làm nên sự nghiệp, nói rằng anh sẽ dùng cả đời để báo đáp gia đình chúng tôi, nói rằng anh sẽ không bao giờ quên ơn nghĩa này.”
Tôi nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của anh ta, mỉm cười.
“Kết quả thì sao? Anh dùng ba năm để học cách vo/ng ân phụ nghĩa, ăn cây táo rào cây sung, hợp mưu tính kế gia đình tôi.”
“Chu Thừa Vũ, anh bảo tôi không có trái tim, vậy còn trái tim của anh thì sao?”
Anh ta há miệng, không nói được lời nào.
“Anh hỏi tôi tại sao lại theo đuổi anh? Vì tôi cần một người bạn trai.”
“Một người bạn trai khiến Lâm Uyển Uyển phải gh/en tị đến phát đi/ên.”
Lâm Uyển Uyển phía sau đột ngột ngẩng đầu lên.
Tôi quay lại nhìn cô ta, mỉm cười dịu dàng.
“Cô tưởng tôi không biết sao? Từ ngày đầu tiên cô bước chân vào nhà tôi, cô đã thích cư/ớp đồ của tôi rồi.”
“Kẹp tóc của tôi, văn phòng phẩm của tôi, bạn bè của tôi, chỉ cần là của tôi, cô đều muốn cư/ớp đi.”
“Cho nên tôi mới nghĩ, nếu tôi có một người bạn trai, liệu cô có cư/ớp luôn không?”
Khuôn mặt Lâm Uyển Uyển trắng bệch.
Tôi quay đầu lại, tiếp tục nhìn Chu Thừa Vũ.
“Tôi chọn anh, không phải vì anh đặc biệt.”
“Mà vì anh dễ lừa nhất.”
“Nhà anh nghèo, tự ti, khao khát được công nhận.”
“Chỉ cần tôi cho anh một chút lợi ích, anh sẽ như một con chó lao vào.”
“Quả nhiên.”
“Tôi chỉ mất ba tháng, anh đã không thể rời xa tôi rồi.”
Sắc m/áu trên mặt Chu Thừa Vũ hoàn toàn biến mất.
Đôi môi anh ta r/un r/ẩy, giọng khàn đặc: “Cô... cô ngay từ đầu đã lợi dụng tôi sao?”
“Có qua có lại thôi.”
Tôi mỉm cười, “Chẳng phải anh cũng đang lợi dụng tôi sao?”
“Anh lợi dụng tiền của nhà tôi, lợi dụng tài nguyên của nhà tôi.”
“Lợi dụng tôi để đỗ đại học, để thay đổi vận mệnh.”
“Chỉ cho phép quan châu phóng hỏa, không cho phép dân chúng thắp đèn sao?”
Cơ thể anh ta lảo đảo, như bị thứ gì đó đ/ập mạnh vào người.
“Vậy tại sao cô không vạch trần tôi?”
“Nếu cô đã biết từ sớm, tại sao còn phối hợp với tôi diễn kịch suốt ba năm?”
Tôi nhìn anh ta, nụ cười trong mắt dần thu lại.
“Vì tôi cần bằng chứng, tôi cần anh tự miệng nói ra rằng anh đã sửa nguyện vọng của tôi, tố cáo bố tôi, tôi cần anh và Lâm Uyển Uyển phải khai báo rõ ràng mọi tội lỗi từng việc một.”
Lời vừa dứt.
Cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Một vài người mặc đồng phục bước vào.
Người đứng đầu giơ thẻ công tác lên, giọng điệu lạnh lùng.
“Chu Thừa Vũ, Lâm Uyển Uyển.”