Đạn mạc nói tôi là nữ phụ đ/ộc á/c.
Chỉ cần không bò lên giường, tương lai sẽ được gả cho một trong những nam mẫu bên cạnh công tử, à phi, là ám vệ mới đúng.
Mà công tử của tôi lại có tới mười tám ám vệ!
Tôi đã theo hầu công tử từ nhỏ.
Đạn mạc nói người công tử thích là biểu tiểu thư.
Một lần công tử s/ay rư/ợu nhầm tôi là biểu tiểu thư, ép tôi làm thiếp.
Việc này dẫn đến hai người hiểu lầm nhau suốt tám mươi chương.
Kết cục của tôi là bị coi như món đồ chơi tặng cho gã phản diện âm u, bị giam cầm đến ch*t.
Dù hai người họ sau này có thành thân, nhưng biểu tiểu thư vì tôi mà sinh tâm b/ệnh, cuối cùng u uất mà ch*t.
【Haizz, nữ phụ cứ phải làm mình làm mẩy làm gì, vốn dĩ nam chính định đợi nàng đến tuổi sẽ gả cho ám vệ của mình mà.】
【Đúng đó, vì chút tình nghĩa này, còn chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh và cả khế ước phóng thích, nữ phụ đúng là lòng tham không đáy.】
Gả tôi cho ám vệ, ai cơ? Người đó sao?
Công tử có tận mười tám ám vệ cơ mà!
Là người vai rộng chân dài, sải tay hai mét kia à?
Hay là người mông cong eo thon, sức lực dùng mãi không hết kia?
Ch*t ti/ệt! Rốt cuộc là ai chứ? Mặc kệ đi, cứ tán tỉnh lần lượt từng người một đã!
Cho đến ngày đó, tôi bị công tử đ/è xuống giường, tôi hoảng hốt hét lớn: "Phu quân, c/ứu ta!"
Mười tám bóng dáng vạm vỡ đồng loạt nhảy vào trong phòng.
Không gian lập tức tĩnh lặng.
Ánh mắt mơ màng của công tử bỗng chốc trở nên trong veo.
Công tử nhà tôi tuổi còn trẻ đã làm Thái tử thái phó, học thức uyên bác, thanh lãnh cao quý.
Chỉ là đã hai mươi tuổi rồi mà vẫn chưa chịu lấy vợ.
Lão phu nhân lo đến mức miệng nổi đầy mụn nước.
Bà cũng từng ám chỉ muốn tôi làm thông phòng nha hoàn cho công tử.
"Hai đứa thanh mai trúc mã, lại biết rõ gốc gác của nhau, dù sao cũng tốt hơn là con ra ngoài phủ tìm mấy gã chân lấm tay bùn."
Nhắc mới nhớ, tình nghĩa thanh mai trúc mã này đúng là có, nhưng không nhiều lắm.
Khi vương triều lo/ạn lạc, nhà họ Cố vì tiền thái tử, tức hoàng đế bây giờ mà đá/nh giang sơn, tôi và tiểu công tử đã từng cùng nhau chạy trốn.
Năm đó tôi vừa xuyên không tới, thấy cậu ấy còn nhỏ, lòng mềm nhũn nên đã mang theo.
Thời gian đó, hai đứa chúng tôi suốt ngày co ro trong ngôi miếu hoang như những đứa trẻ ăn mày.
Mỗi ngày đi ăn xin, tôi ăn một cái bánh bao, còn lấy thêm một cái về chia đôi cho cậu ấy.
Xin được canh th!t cũng là ăn hết th!t rồi mới đem nước canh về cho cậu ấy uống.
Tiểu công tử rất nghĩa khí, lần nào cũng đưa đồ ăn cho tôi rồi nói: "Tỷ tỷ cũng ăn đi."
Tôi thường ăn no rồi mới về, nên đẩy đưa bảo: "Tỷ tỷ không đói, đệ ăn đi."
Thế là cậu ấy vừa khóc vừa ăn.
Lúc đó đáng yêu biết bao.
Đâu như bây giờ, suốt ngày trưng cái mặt liệt, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể làm người ta ch*t cóng.
Sao mình lại nghĩ quẩn mà bò lên giường cậu ấy cơ chứ.
Cũng không biết đạn mạc nói có thật hay không nữa!
Tôi vừa nằm bò ra mài mực cho Cố Hoài Cẩn, vừa thỉnh thoảng đưa mắt nhìn quanh.
Không biết bọn họ trốn ở đâu cả.
Công tử có mười tám ám vệ, người khác không biết, chứ tôi thì rõ lắm.
Năm tiểu công tử được đón về, lão gia đã chọn mười tám đứa trẻ mồ côi để đào tạo thành ám vệ, bảo vệ công tử.
Mật danh chính là từ một đến mười tám.
Cứ nghĩ đến thân hình của mười tám người đó là mặt tôi lại đỏ bừng.
Công tử cũng thật là, rốt cuộc muốn tôi gả cho ai chứ.
Cậu ấy có mười tám người, cho tôi hai người thì đã sao.
Có lẽ ánh mắt tôi quá u oán, Cố Hoài Cẩn nhướng mi.
Giọng nói thanh lãnh vang lên trên đỉnh đầu.
"Buồn ngủ thì vào trong sập ngủ một lát đi."
Tôi ngáp một cái rồi đứng dậy.
"Công tử, nô tỳ không buồn ngủ, để nô tỳ xuống tiểu trù phòng lấy canh củ mài hầm hạt sen cho người nhé."
Cố Hoài Cẩn khẽ gật đầu.
【Nam chính này cũng quá nuông chiều cô ta rồi, nha hoàn nhà ai mà giống cô ta chứ, chẳng có chút quy củ nào, hèn gì mà dám bò lên giường.】
【Đúng vậy, nhìn mặt đã thấy cái vẻ hồ ly tinh, ngựk thì to, lúc nãy nằm bò trên bàn ép hết cả vào nhau, chắc chắn là cố tình câu dẫn nam chính rồi.】
Tôi thẹn thùng vuốt lại mái tóc, khen ai là hồ ly tinh thế, thật là.
Tôi cũng chỉ là ngựk to, eo thon, chân dài, nhan sắc diễm lệ, đuôi mắt có một nốt ruồi lệ câu h/ồn thôi, thực ra cũng bình thường mà!
Tôi vừa đi vừa ngân nga khúc hát, múc hai bát canh sườn.
Đi đến dưới gốc cây trong sân, tôi cầm một bát giơ lên.
Tôi biết trên cây có một điểm canh gác cố định, chỗ này đối diện với cửa sổ, tầm nhìn rất thoáng.
"Lục ca ca, đêm nay trời lạnh, muội đặc biệt mang cho huynh một bát đây."
Lão Lục lộn người nhảy xuống từ trên cây một cách dứt khoát, vui vẻ đón lấy bát canh sườn trong tay tôi.
"Cảm ơn Ngọc D/ao muội muội."
Tôi nhón chân ghé sát vào tai người đàn ông.
"Chỉ làm cho mình huynh thôi đó, mau uống đi."
Nói xong tôi chớp chớp mắt.
Mặt người đàn ông lập tức đỏ bừng.
Đạn mạc bùng n/ổ.
【Cô ta đang làm gì vậy? Câu dẫn ám vệ, không phải, chẳng phải cô ta thích nam chính sao?】
【Thao tác này của nữ phụ tôi không hiểu nổi! Đừng nói là cái nháy mắt đó nhìn cũng đẹp đấy, suýt chút nữa tôi cũng rung động rồi.】
【Cô ta là nữ phụ đ/ộc á/c mà, chuyện gì mà chẳng làm được, mau nhìn kìa nam chính ra rồi, có kịch hay để xem rồi, nam chính mau nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta đi.】
Tôi quay đầu lại, quả nhiên Cố Hoài Cẩn đang đứng ở cửa với gương mặt âm trầm.
Trông như ai n/ợ cậu ấy cả gia tài vậy.
"Lại đây!"
Tôi theo bản năng liếc nhìn lão Lục.
Ơ? Người đâu rồi, chạy nhanh thế chứ lị.
Tôi như con chim cút đi tới.
"Công tử, canh của người đây."
Cố Hoài Cẩn liếc nhìn một cái đầy lạnh nhạt.
"Không muốn uống nữa, mang đi cho chó ăn đi."
Lão Lục đang gặm sườn trên cây: "..."
Đêm hôm đó, tôi đang mặn nồng với Thập Tam đang đứng gác ngoài cửa.