“Chị.”
“Mẹ em vừa gọi điện cho em, bố em phải nhập viện rồi.”
“Em phải về nhà, nhưng dưới lầu không cho em đi.”
“Chị xuống lầu với em được không?”
Toàn thân tôi run lên.
Tiểu Lâm là thực tập sinh tôi trực tiếp hướng dẫn.
Ngày vào làm, khi điền mục liên hệ gia đình, cô ấy đã do dự rất lâu rồi nói với tôi rằng bố cô ấy đã mất cách đây ba năm, hỏi tôi có thể ghi tên mẹ cô ấy không.
Tôi là người hướng dẫn trực tiếp của cô ấy lúc đó, chỉ mình tôi biết chuyện này.
Những người khác trong công ty đều không biết.
Bố cô ấy không thể nào gọi điện cho cô ấy được.
“Tiểu Lâm” ngoài cửa im lặng vài giây.
Sau đó, giọng cô ta thay đổi.
Giọng cô gái vốn đang nức nở trở nên rất bình thản.
“Chị.”
“Sao chị biết bố em ch*t rồi?”
Tôi dán ch/ặt người vào cánh cửa sắt.
Tim đ/ập thình thịch trong tai.
Cô ta nhận ra mình đã sơ hở.
Cô ta đang kiểm chứng.
Ngoài cửa vang lên một âm thanh rất chậm.
Móng tay.
Từ phía trên cùng của cánh cửa, chậm rãi, chậm rãi cào xuống.
Két.
Két.
Từng tấc một.
Tôi lùi lại phía sau, va phải tủ hồ sơ.
Tủ hồ sơ kêu loảng xoảng một tiếng.
Tiếng móng tay ngoài cửa dừng lại một giây.
Rồi lại bắt đầu.
Mạnh hơn lúc nãy.
Tôi nhìn quanh bốn phía.
Trên trần phòng lưu trữ có một miệng ống thông gió.
Nắp đậy hơi lỏng, cô lao công từng phàn nàn về nó.
Tôi bê một cái ghế lại gần, đẩy nắp thông gió ra.
Ống thông gió rất hẹp, chỉ đủ cho một người g/ầy chui qua một cách chật vật.
Tôi ném ba lô vào trước rồi tự mình chui vào.
Ống sắt lạnh buốt tận xươ/ng.
Tôi nhích từng tấc khuỷu tay về phía trước.
Cánh cửa sắt của phòng lưu trữ phía sau vang lên một tiếng động lớn.
Cái gì đó vừa va vào cửa.
Rồi đến lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Nhịp điệu ngày càng nhanh.
Tôi tăng tốc độ bò.
Ống thông gió đến một vị trí nào đó thì rẽ nhánh, dốc xuống.
Tôi trượt theo nó xuống dưới.
Cuối đường ống là khu nghỉ ngơi tầng tám.
Nắp đậy bị tôi húc văng xuống đất.
Tôi chui ra khỏi miệng ống, ngã xuống cạnh ghế sofa.
Trong khu nghỉ ngơi không có ai.
Đèn chỉ bật một nửa.
Tôi thở hổ/n h/ển.
Khuỷu tay, đầu gối, lòng bàn tay đều trầy xước cả.
Tôi bò dậy từ dưới đất, định tìm lối thoát khác.
Đúng lúc này, tôi thấy một sợi dây đeo màu đỏ lộ ra dưới gầm ghế sofa.
Màu đỏ, dây đeo thẻ nhân viên của nhân viên mới.
Tôi ngồi xổm xuống kéo vật đó ra.
Là một chiếc điện thoại cũ.
Dây đeo thẻ quấn quanh nó.
Lật mặt thẻ nhân viên lại.
“Tiểu Vương.”
Người trong ảnh chính là Tiểu Vương, người đã bị sa thải một tháng trước.
Điện thoại vẫn còn một vạch pin.
Màn hình đang sáng.
Là trang đăng bài của diễn đàn công ty, dừng ở một khung nháp chưa đăng.
Chữ viết dở dang trong bản nháp:
“Đây là vòng lặp.”
“Mỗi tháng đều có một nhóm người ở lại.”
“Tôi đã…”
Phía sau không còn gì nữa.
Tôi lướt ngón tay trên màn hình.
Chuyển sang album ảnh.
Bức ảnh trên cùng, dấu thời gian là 0 giờ 07 phút rạng sáng hôm nay.
Trong ảnh là cảnh bên ngoài tòa nhà công ty.
Khói đặc phun ra từ cửa sổ tầng mười.
Trước tòa nhà đỗ ba chiếc xe c/ứu hỏa, đèn cảnh báo màu đỏ nhòe đi trong khung hình.
Ngay chính giữa khung hình là một chiếc cáng được lính c/ứu hỏa khiêng ra.
Người trên cáng được phủ một tấm vải trắng.
Tôi đưa điện thoại lại gần hơn.
Tôi nhìn thấy ở góc dưới bên phải bức ảnh, một người phụ nữ đeo dây buộc tóc màu tím nhạt đang nằm sấp bên cạnh chiếc cáng.
Góc nhìn không thấy mặt.
Nhưng tôi nhận ra bàn tay đó.
Mặt trong cổ tay có một nốt ruồi.
Là cổ tay của mẹ tôi.
Mẹ tôi đang nằm sấp trên chiếc cáng đó khóc.
Tay tôi bắt đầu r/un r/ẩy.
Tôi lao đến bên cửa sổ khu nghỉ ngơi tầng tám.
Đẩy tung cửa sổ.
Đường phố dưới lầu tĩnh lặng, bình yên, đèn neon nhấp nháy.
Không có xe c/ứu hỏa.
Không có khói đặc.
Đèn đường màu cam.
Cửa hàng tiện lợi đối diện vẫn sáng.
Giống hệt cảnh tượng tôi từng nhìn thấy từ sân thượng.
Nhưng bức ảnh trong điện thoại, dấu thời gian là thật.
0 giờ 07 phút.
Chỉ cách thời điểm tôi nhìn thấy cửa cuốn hạ xuống ở sảnh chưa đầy mười phút.
Tôi lùi lại một bước, ngã ngồi xuống ghế sofa.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn riêng trên diễn đàn.
Người gửi, “Tiểu Vương_Đã nghỉ việc”.
“Cô thấy ảnh rồi.”
“Ở đây không phải là thật.”
“Từ 12 giờ đêm đến 6 giờ sáng là vòng lặp.”
“Mỗi ngày đều lặp lại.”
“Tôi bị kẹt 37 ngày rồi.”
“Cô thông minh hơn tôi, cô nên suy nghĩ tiếp đi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ này.
Hốc mắt đột nhiên nóng lên.
Tôi vội vàng gõ phím trả lời.
“Làm sao để ra ngoài?”