Tăng ca đêm

Chương 12

03/08/2026 08:02

Tôi nhìn chằm chằm vào mảng màu xám đó.

Tôi khẽ nói với màn hình.

"Cảm ơn."

Không chỉ là nói với Tiểu Vương.

Mà là nói với "tôi" của những ngày ngồi trong phòng in tầng năm với quầng thâm mắt đậm đặc.

Là nói với "tôi" đã ch*t thay tôi năm lần.

Là nói với tất cả những người vẫn còn mắc kẹt trong tòa nhà đó, những người không bao giờ còn nghe thấy tôi nói nữa.

Ngày xuất viện là một ngày đẹp trời.

Mẹ tôi đẩy xe lăn.

Tôi khoác thêm một chiếc áo khoác bên ngoài bộ đồ b/ệnh nhân.

Hành lang b/ệnh viện rất dài.

Cửa thang máy kêu "ting" một tiếng rồi mở ra.

Mẹ tôi đẩy xe lăn vào.

Bên trong đã có một người đứng đó.

Quay lưng về phía chúng tôi.

Chiếc áo sơ mi kẻ caro màu xanh đậm phối với màu xám.

Phía dưới bên trái có một vết rá/ch nhỏ.

Vóc dáng, độ rộng vai, ngay cả độ cong của cổ--

Giống hệt Trương ca.

Cả người tôi cứng đờ lại.

Mẹ tôi rất tự nhiên gật đầu với người đó.

"Ông cũng nằm viện à?"

Người đó chậm rãi quay đầu lại.

Ông ấy mỉm cười với chúng tôi.

Ôn hòa.

Quen thuộc.

Ông ấy lên tiếng.

"Tiểu Chu."

"Tìm thấy em rồi."

Tim tôi ngừng đ/ập một nhịp.

Giây tiếp theo, ông ấy nói tiếp.

"Em không nhớ ta sao?"

"Ta là bác sĩ Trương ở khoa bên cạnh đây."

"Hôm kia còn làm kiểm tra cho em mà."

Ông ấy chỉ vào bảng tên trên ngựk mình.

Trên bảng tên đúng là ghi "Trương Minh Triết, bác sĩ điều trị".

Ảnh, tên, khoa, đều là thật.

Mẹ tôi cười cười.

"Ôi chao xin lỗi bác sĩ Trương, con bé Tiểu Thiến nhà tôi mới hôn mê một trận, trí nhớ hơi kém."

Bác sĩ Trương rất khách sáo xua tay.

"Không sao không sao, bình thường mà."

Thang máy đến tầng một.

Cửa kêu "ting" một tiếng mở ra.

Mẹ tôi đẩy xe lăn ra ngoài.

Xe lăn vừa ra khỏi thang máy.

Tôi không nhịn được.

Ngoái đầu liếc nhìn một cái.

"Bác sĩ Trương" trong thang máy.

Đứng thẳng tắp.

Đang mỉm cười nhìn tôi.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Ngay khoảnh khắc khép lại đó--

Tôi nhìn thấy ông ấy làm một khẩu hình miệng với tôi trong thang máy.

Khẩu hình đó là:

"Bên ngoài, an toàn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tình yêu họ dành cho tôi vẫn luôn lặng lẽ

Chương 10
Kỳ nghỉ hè về đến nhà, phòng tôi lại biến thành nhà kho. Dưới sàn chất đống quần áo cũ, trên giường bày chiếc máy khâu, bụi trên bậu cửa sổ dày cả lóng tay. Tôi xách hành lý đứng đực ra ở cửa, bố từ trong bếp thò đầu ra: "Ôi quên mất chưa dọn, con cứ để đồ ngoài phòng khách đi." Tôi không nói tiếng nào, nhìn sang phòng em gái đối diện. Trên giường trải ga trải giường mới tinh, trên bàn bày đầy đồ ăn vặt mới mua, ngay cả rèm cửa cũng thay kiểu mới. Nhưng phải tuần sau em gái mới về đến nhà. Tôi nhớ lại kỳ nghỉ đông năm nhất đại học khi trở về, phòng tôi chất đầy hàng Tết. Hè năm hai, chất đầy đống thiết bị tập thể dục của mẹ. Đông năm ba, lại biến thành phòng khách. Lần nào bố cũng nói là quên, thế mà lần nào phòng em gái cũng như khách sạn chờ sẵn để em vào ở. Tôi dựa vali vào góc tường phòng khách, ngồi xổm xuống bắt đầu tự trải ga giường. Trong bếp, bố đang tính toán chiều nay đi mua món sườn mà em gái thích. Mẹ dặn dò phải đem đệm của em gái ra phơi nắng thêm lần nữa. Chẳng có ai hỏi tôi ngồi tàu hỏa hơn mười tiếng đồng hồ có mệt hay không.
Sảng Văn
Tình cảm
5