Năm tôi sáu tuổi, bố thuê Tạ Thư Du, tiểu thư danh giá một thời của Nam Thành, về làm gia sư cho tôi.
Bà ta nói tiểu thư thì phải nhẹ nhàng như chim yến, như vậy mới có người yêu quý.
Kể từ đó, tôi chưa bao giờ được ăn no.
Mẹ không đành lòng, lén cho tôi ăn th!t, nhưng lại bị Tạ Thư Du tố cáo:
“Anh A Mộc, nếu anh cảm thấy em dạy không tốt, anh có thể nói thẳng với em, việc gì phải để chị Lâm ra mặt làm nh/ục em?”
“Anh có biết một miếng th!t chứa bao nhiêu calo, cần phải nhịn đói bao nhiêu ngày mới giảm được không? Bao nhiêu nỗ lực bấy lâu nay của em coi như đổ sông đổ biển rồi!”
Bố nh/ốt mẹ lại, ép bà phải nhận lỗi.
Tôi cũng vì thế mà bị ph/ạt.
Tạ Thư Du nhìn tôi từ trên cao xuống, trong mắt chỉ toàn vẻ đắc ý:
“Từ hôm nay, bữa trưa của nhóc cũng bị c/ắt luôn. Tất cả đều là do mẹ nhóc hại nhóc đấy.”
Sau đó vì quá đói, tôi phải tranh giành đồ ăn với chó.
Đêm đó, sau khi mẹ và bố cãi nhau một trận lớn.
Bà ôm tôi, thẫn thờ nói: “Tô Mộc, chúng ta ly hôn đi.”
Nghe mẹ nói vậy, giọng bố đầy vẻ kh/inh miệt:
“Lâm Hiểu Tiêu, đừng có giở trò này ra.”
“Cô nỡ ly hôn với tôi sao?”
“Lại là cô bạn nào bày cho cô cái kế sách tồi tệ này thế?
Dùng chuyện ly hôn để nói với tôi là cô đang gh/en à?”
Nói rồi, ông thở dài, như thể đã chịu thua, giải thích với mẹ:
“Tôi đã nói với cô cả vạn lần rồi, tôi và Thư Du không có gì cả.”
“Mời cô ấy đến thực sự là vì con gái Nhân Nhân của chúng ta thôi.”
“Trước đây con bé bị cô chiều hư, nghịch ngợm phá phách, lại còn leo cây như con trai.”
“Cô có biết ngoài kia có bao nhiêu người nói tôi cưới phải một kẻ trọc phú, con gái sinh ra cũng giống như trọc phú không?”
Mẹ nghe vậy, đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt nhìn bố xuất hiện những điều tôi không hiểu nổi.
Nhưng, bố không nhìn thấy.
Ông vẫn đang mải mê khen ngợi Tạ Thư Du.
“Thư Du từ nhỏ đã được giáo dục theo kiểu tinh anh của nhà họ Tạ, tuy giờ gia cảnh sa sút, nhưng khí chất cần có thì cô ấy chẳng thiếu thứ gì.”
“Vợ à, cô nhìn Nhân Nhân bây giờ xem, ngoan ngoãn biết bao, dịu dàng biết bao.”
“Lần tụ tập trước, bản nhạc piano đó của Nhân Nhân, ai nấy đều hết lời khen ngợi.”
“Đây chính là thành quả giảng dạy của Thư Du, tôi rất hài lòng, cô cũng nên tự kiểm điểm xem tại sao cách giáo dục trước đây của mình lại thất bại đến thế.”
Mẹ c/âm nín.
Bản nhạc piano đó, quả thực là bản nhạc tôi của trước kia không thể nào chơi được.
Nhưng họ không biết, để tôi đàn được bản nhạc này, Tạ Thư Du đã đ/âm nát bao nhiêu cây kim vào người tôi.
Chỉ cần tôi đàn sai một nốt, bà ta sẽ đ/âm một kim vào đùi tôi.
Cứ như vậy, ở cái tuổi còn chưa thuộc hết khuông nhạc, tôi đã đàn được bản “Wedding in a Dream”.
Tôi chỉ biết mỗi bài này, theo bản năng, theo phản xạ có điều kiện mà đàn được bản nhạc đó.
Tôi đã nói với bố.
Nhưng Tạ Thư Du chỉ cần một câu “Khổ tận cam lai, mới làm người trên người”, đã chặn đứng mọi lời tôi nói.
“Anh A Mộc, hồi nhỏ để thi piano cấp 10, em phải tập 12 tiếng một ngày; để múa ballet, em đã làm mòn cả trăm đôi giày…”
“Chẳng có gì là tự nhiên mà có được cả, Nhân Nhân không được, em cũng không được.”
“Chỉ có chị Lâm là được, nhưng nhà chị ấy có nhiều tiền đến mấy, chẳng phải vẫn bị người ta gọi là trọc phú sao?”
“Anh không muốn Nhân Nhân sau này cũng giống chị Lâm chứ?”
Tạ Thư Du giọng dịu dàng, cười ngọt ngào, nhìn vào mắt bố.
Bố gật đầu, ngầm đồng ý với hành vi này.
Ông không tin những lời mẹ và tôi nói, ông chỉ tin Tạ Thư Du.
Chuyện này, tôi không nói với mẹ.
Vì Tạ Thư Du, bà đã cãi nhau với bố không biết bao nhiêu lần.
Lần nào bố cũng bảo bà phải nhẫn nhịn.
Bà đã nhẫn nhịn rất khổ sở.
Nhưng trong mắt bà nhìn bố vẫn còn tình yêu, vẫn chưa đến lúc, và tôi vẫn còn có thể chịu đựng.
“Thế còn hôm nay thì sao?”
Giọng mẹ r/un r/ẩy, nước mắt trào ra.
“Nhân Nhân đói đến mức phải tranh giành đồ ăn với chó.”
“Con bé vẫn còn là một đứa trẻ, cơ thể đang phát triển rất cần dinh dưỡng.”
“Tô Mộc, anh đã xem báo cáo kiểm tra sức khỏe năm nay của Nhân Nhân chưa?”
“Suy dinh dưỡng nghiêm trọng, anh vẫn cho rằng Tạ Thư Du làm đúng sao?”
Giọng mẹ ngày càng lớn.
Ánh sáng trong mắt bà ngày càng nhạt nhòa.
Tôi đói đến mức muốn nôn, trong miệng toàn mùi tanh của thức ăn cho chó, lại càng muốn nôn hơn.
Tôi cố tình tranh giành thức ăn cho chó ngay trước mặt mẹ.
Mẹ đã nhẫn nhịn quá lâu, nhẫn nhịn đến mức bà chẳng còn giống Lâm Hiểu Tiêu nữa.
Bà cần một cái cớ.
“Điều đó chỉ chứng tỏ Nhân Nhân vẫn chưa đủ làm một tiểu thư.”
Bố chưa kịp trả lời, Tạ Thư Du đã xuất hiện, ngắt lời mẹ.
“Chị Lâm, chiều quá hóa hư, Nhân Nhân sở dĩ tranh giành thức ăn cho chó trước mặt chị là vì con bé biết chị sẽ đ/au lòng.”
“Trước mặt em, con bé sẽ không bao giờ làm ra hành động như vậy.”
Tạ Thư Du nheo mắt nhìn tôi, dùng ánh mắt đe dọa.
Tôi sợ hãi trốn sau lưng mẹ, nhưng lại bị bố kéo ra trước mặt Tạ Thư Du.
“Tô Nhân, con đứng thẳng người cho bố.”
“Lúc nào cũng rụt rè sợ sệt như thế, dáng vẻ đại tiểu thư nhà hào môn đâu rồi?”
Ông cau mày nhìn mẹ, giọng điệu chỉ toàn trách móc và bất mãn:
“Hiểu Tiêu, mỗi lần có cô ở đây là Nhân Nhân lại chẳng ra làm sao cả.”
“Cũng may là Thư Du tính tình tốt, thành quả giảng dạy bị cô phá hỏng hết lần này đến lần khác, mà vẫn kiên nhẫn dạy tiếp cho Nhân Nhân.”
“Nếu là người khác, họ đã sớm phủi tay bỏ mặc rồi.”
Tạ Thư Du hơi đỏ mặt cúi đầu, làm nũng: