“Anh A Mộc, em đâu có tốt như anh nói đâu.”
“Dạy dỗ con gái anh, em cam tâm tình nguyện.”
“Anh yên tâm, em sẽ biến Nhân Nhân nhà chúng ta thành tiểu thư danh giá bậc nhất Nam Thành.”
“Nhưng em có một yêu cầu nhỏ…”
Tạ Thư Du ấp úng.
Mẹ vung tay, một chiếc thẻ đen được đặt vào tay Tạ Thư Du:
“Ngoài lương một triệu mỗi tháng, chiếc thẻ này cô cứ tùy ý sử dụng.”
“Thư Du, đây là những gì cô xứng đáng được nhận.”
Đến tận lúc này tôi mới biết, bố trả lương cho Tạ Thư Du một triệu mỗi tháng.
Giờ đây, ông lại đưa ra chiếc thẻ phụ duy nhất của mình.
Tạ Thư Du đẩy lại chiếc thẻ, từ chối:
“Anh A Mộc, số lương anh cho em là đủ rồi.”
“Em đến dạy Nhân Nhân không phải vì tiền.”
“Em cũng muốn Nhân Nhân trở nên tốt hơn, nên chỉ đành ủy khuất cho chị Lâm một chút.”
“Anh A Mộc, yêu cầu của em là trước khi Nhân Nhân hình thành được thế giới quan đúng đắn, chị Lâm không được gặp con bé.”
Bố không chút do dự đồng ý với yêu cầu của Tạ Thư Du.
Ông siết ch/ặt lấy tay mẹ, mặc cho bảo mẫu lôi tôi đi.
Tôi nghe thấy tiếng khóc x/é lòng của mẹ: “Tô Mộc, tại sao?”
“Anh biết rõ Nhân Nhân quan trọng với tôi thế nào, tại sao lại mang con bé đi?”
“Để dọn đường cho Tạ Thư Du à?”
“Tôi sẵn sàng rút lui, sẵn sàng tác thành cho hai người, chỉ cần anh trả Nhân Nhân lại cho tôi!”
“Con bé vẫn còn là một đứa trẻ, không chịu nổi đói khát, tôi không cần con bé làm tiểu thư danh giá gì cả, chỉ cần con bé vui vẻ, khỏe mạnh là tốt rồi.”
“Tô Mộc, anh trả con gái lại cho tôi!”
Bố dịu dàng an ủi mẹ, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:
“Vợ à, sao em không chịu hiểu cho nỗi lòng của anh?”
“Anh làm tất cả đều là vì tương lai của con gái.”
“Cái gọi là giáo dục hạnh phúc mà em nói, đó chỉ là cái cớ của những người bình thường dùng để bao biện cho sự buông thả của bản thân thôi. Em nhìn xem, những bậc cha mẹ thực sự quan tâm đến con cái, ai mà không đang nỗ lực hết mình?”
“Thư Du có thể mang đến cho Nhân Nhân sự giáo dục tốt nhất, có thể khiến con bé trở thành người thừa kế thực thụ của nhà họ Tô.”
“Anh đã nói rồi, anh xót cảnh em sinh nở vất vả, chúng ta sẽ chỉ có mình Nhân Nhân là con thôi.”
“Vì vậy, việc học của con bé không được phép có sai sót, em hiểu cho anh đúng không?”
Tôi không nghe thấy câu trả lời của mẹ.
Tạ Thư Du túm ch/ặt lấy tóc tôi, ném tôi vào phòng biệt giam.
Bà ta nhìn tôi từ trên cao xuống:
“Tô Nhân, tao khuyên mày đừng có giở trò gì nữa.”
“Lần trước mày mách bố mày, ông ấy đã cho người sửa sang lại cái phòng biệt giam này đấy.”
“Lần này lại còn tranh ăn với chó trước mặt mẹ mày, mày làm cho mẹ mày không bao giờ được gặp lại mày nữa rồi.”
“Mày mới 6 tuổi, không đấu lại tao đâu.”
“Ngoan ngoãn nghe lời, khiến bố mày hài lòng với thành quả giảng dạy của tao, tao còn có thể cho mày ăn chút cơm mỗi ngày.”
“Nếu không, đợi khi tao trở thành nữ chủ nhân nhà họ Tô, mày sẽ biết thế nào là sống không bằng ch*t.”
Cậy vào căn phòng cách âm tuyệt đối, bà ta lộ rõ bộ mặt thật.
Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, cố không để mình khóc thành tiếng:
“Mẹ tôi vẫn còn đó, bà vĩnh viễn không bao giờ trở thành nữ chủ nhân nhà tôi được đâu!”
Giọng nói r/un r/ẩy vẫn b/án đứng nỗi sợ hãi của tôi.
Tạ Thư Du cười lạnh: “Thế sao?”
“Bố mẹ mày đã cãi nhau bao nhiêu lần vì tao rồi?”
“Cho dù tình cảm giữa họ có tốt đến đâu, cũng sẽ bị cãi vã làm cho tiêu tan thôi.”
“Hơn nữa, tao và bố mày là thanh mai trúc mã, tình cảm giữa chúng tao không hề thua kém họ đâu.”
Nhìn gương mặt bà ta, trong đầu tôi bỗng lóe lên một từ - tiểu tam.
Gia đình của bạn thân tôi, Trần Vi Lạc, chính là bị tiểu tam phá nát.
Tiểu tam sau đó còn trở thành mẹ kế của Trần Vi Lạc, sinh cho cô ấy một đứa em trai.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật khóc thành tiếng.
Tôi không muốn Tạ Thư Du làm mẹ kế của mình.
Tôi sẽ bị bỏ đói đến ch*t mất, đến lúc đó, tôi thực sự chỉ có thể tranh ăn với chó thôi.
“Tô Nhân, mày quỳ xuống c/ầu x/in tao đi.”
“Tao có thể dung thứ cho mày ở lại nhà họ Tô.”
Tạ Thư Du đứng thẳng tắp, vẫn là một tiểu thư cao sang.
Bà ta đợi tôi phục tùng dập đầu.
Tôi biết mình không được làm thế, nhưng trong phòng biệt giam không một tiếng động, bên tai chỉ có tiếng thở của Tạ Thư Du và tiếng tim đ/ập của chính mình.
Tôi sợ.
Tôi sợ bà ta tắt đèn, lại nh/ốt tôi vào căn phòng không chút âm thanh và ánh sáng này.
Tôi quỳ xuống trước mặt bà ta, ngay khi định dập đầu thì cửa phòng biệt giam bị mở ra.
Tạ Thư Du thấy bố mẹ tôi ngoài cửa, không hề h/oảng s/ợ.
Bà ta bước tới, tựa nhẹ vào lòng bố:
“Anh A Mộc, anh xem này, Nhân Nhân biết hai người sẽ tới nên lại giở khổ nhục kế ở đây đấy.”
Bà ta còn khóc trước cả tôi:
“Em đã bảo con bé, tiểu thư dù có đói đến đâu cũng phải giữ phong độ, không được tranh ăn với chó.”
“Thế mà con bé cứ quỳ xuống nói rằng mẹ nó sẽ bảo vệ nó.”
“Nửa năm nay em chịu bao nhiêu ấm ức ở nhà họ Tô, còn nhiều hơn cả nửa đời người của em.”
“Đứa trẻ này em không dạy nổi nữa rồi.”
Dáng vẻ khóc lóc của bà ta đúng là kiểu mắt ngấn lệ, chực chờ rơi mà bà ta vẫn luôn dạy tôi.
“Quỳ xuống.” Giọng bố nghiêm nghị chưa từng thấy.
“Lâm Hiểu Tiêu, tôi cho cô đến gặp con lần cuối, cô nhìn xem, đây chính là đứa con ngoan mà cô dạy dỗ đấy.”
“Còn nhỏ tuổi mà đã biết học cách đạo đức giả để ép buộc người khác rồi à?”
Mẹ không nói gì, đưa mắt nhìn quanh căn phòng biệt giam.
“Tô Mộc, Tạ Thư Du chính là nh/ốt con gái vào đây để chịu ph/ạt sao?”