Rõ ràng hắn đang đ/au đến toàn thân r/un r/ẩy, sắc mặt trắng bệch, thế mà cứ nhất quyết kéo tôi ngồi lên đùi, ép tôi phải ở bên cạnh xử lý m/a vụ cùng hắn.

"Tiểu Hề Nhi, nàng xem vị trưởng lão này, có phải nên gi*t rồi không?"

Vừa nôn ra m/áu đen, hắn vừa dùng ngón tay dính m/áu vạch một dấu X lên tấu chương.

Tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc: "Ngươi đừng lại đây! Ngươi sắp ch*t rồi đấy!"

Hắn lại cười càng vui vẻ hơn, ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng, cằm gác lên vai tôi.

"Ch*t không được."

"Có nàng ở đây, ta sao nỡ ch*t."

"Tiểu Hề Nhi, mùi trên người nàng thật dễ chịu, là mùi của th/uốc giải."

Toàn thân tôi cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Thứ trên người tôi đâu phải mùi th/uốc giải gì, đó là hương liệu tôi tự pha chế mà!

Thế mà hắn cũng có thể tự n/ão bổ thành th/uốc giải được sao?

Hệ thống đi/ên cuồ/ng gào thét trong đầu tôi.

【Độ yêu mến của nam phụ 95! Ký chủ, cứ tiếp tục thế này, nhiệm vụ sẽ thất bại hoàn toàn mất!】

Tôi nóng như lửa đ/ốt.

Không được, mình không thể ngồi chờ ch*t.

Mình phải tự c/ứu lấy mình!

Nhân lúc Dạ Liêu phát đ/ộc hôn mê, tôi lén lút chuồn khỏi m/a cung.

Điểm đến tiếp theo, b/ắt c/óc nữ chính nguyên tác, Bạch Thanh Thanh!

Theo gợi ý của hệ thống, Bạch Thanh Thanh lúc này đang hái th/uốc tại đỉnh Lạc Hà.

Tôi bịt mặt, lặng lẽ lẻn ra sau lưng cô ta, tay nhanh hơn n/ão, trực tiếp đá/nh ngất người.

Sau đó, tôi trói cô ta ở vách đ/á nổi bật nhất đỉnh Lạc Hà, rồi gửi truyền âm cho Tạ Vô Vọng.

"Tạ Vô Vọng, người trong lòng của ngươi là Bạch Thanh Thanh đang trong tay ta, trong vòng một canh giờ nếu không đến đỉnh Lạc Hà, thì cứ chờ mà thu x/ác cho cô ta đi!"

Tôi đã tính toán thời gian kỹ lưỡng.

Vân Thượng Thiên Cung của Tạ Vô Vọng cách đây không xa, hắn chắc chắn sẽ đến kịp.

Đến lúc đó, nhìn thấy tôi đối xử á/c đ/ộc với ánh trăng sáng mà hắn yêu quý, chắc chắn hắn sẽ hoàn toàn thất vọng về tôi, h/ận không thể gi*t ch*t tôi.

Anh hùng c/ứu mỹ nhân, rồi tự tay gi*t ch*t nữ phụ đ/ộc á/c, cốt truyện này hoàn hảo biết bao!

Tôi đứng bên vách đ/á, đón gió núi, tưởng tượng cảnh mình bị một ki/ếm xuyên tim, thậm chí còn thấy hơi phấn khích.

Sắp được về nhà rồi!

Chưa đầy nửa canh giờ, một bóng trắng ngự ki/ếm bay đến, nhanh như chớp.

Là Tạ Vô Vọng.

Hắn đến rồi!

Hắn đáp xuống trước mặt tôi, thần thái vẫn thanh lãnh như ngày nào, chỉ có hàng mày hơi nhíu lại.

Ánh mắt hắn lướt qua Bạch Thanh Thanh đang bị trói, rồi dừng lại trên mặt tôi.

Tôi mừng thầm, giơ con d/ao găm trong tay lên, kề vào cổ Bạch Thanh Thanh, hung hăng nói: "Tạ Vô Vọng, ngươi đến rồi."

"Trong lòng ngươi, ta quan trọng hơn, hay cô ta quan trọng hơn?"

Theo kịch bản, hắn sẽ không chút do dự mà chọn Bạch Thanh Thanh, rồi rút ki/ếm chĩa vào tôi.

Đến đây! Mau lên! Tôi đã chuẩn bị xong rồi!

Tạ Vô Vọng nhìn tôi, im lặng một lúc.

Sau đó, hắn chậm rãi mở lời, giọng nói mang theo chút bất lực và nuông chiều.

"Nàng lại dùng cách này để thu hút sự chú ý của ta rồi."

Bàn tay cầm d/ao găm của tôi run lên.

Hắn bước tới gần tôi một bước, ánh mắt rực lửa.

"Ta biết, nàng b/ắt c/óc cô ta không phải thực sự muốn làm hại cô ta."

"Nàng chỉ muốn thử lòng ta, muốn ta tự miệng nói cho nàng biết lựa chọn của ta."

Hắn dừng lại cách tôi ba bước chân, ánh mắt dịu dàng như muốn tan chảy.

"Lâm Hề, đừng sợ."

"Ta sẽ chứng minh cho nàng thấy, ta chỉ chọn mình nàng."

Nói xong, hắn thậm chí không thèm nhìn Bạch Thanh Thanh dưới đất một cái, mà dang rộng vòng tay về phía tôi.

"Qua đây."

"Đừng quậy nữa, theo ta về nhà."

Tôi: "..."

Hệ thống trong đầu tôi phát ra tiếng điện tử như sắp sụp đổ.

【Cảnh báo! Cảnh báo! Độ yêu mến của nam chính 99! Cốt truyện đã lệch khỏi quỹ đạo nghiêm trọng! Yêu cầu ký chủ dừng ngay mọi hành động!】

Đúng lúc tôi đang hóa đ/á hoàn toàn, một giọng nói âm trầm khác vang lên từ sau lưng tôi.

"Về nhà?"

"Tạ Vô Vọng, ngươi đã hỏi ý kiến của bản tôn chưa?"

Tôi ngoái đầu lại, thấy Dạ Liêu xuất hiện ở đó từ lúc nào không hay.

Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, nhưng ánh mắt lại như con d/ao tôi luyện trong lửa, nhìn chằm chằm vào Tạ Vô Vọng.

"Người của bản tôn mà ngươi cũng dám đụng vào?"

Hiện trường vô cùng hỗn lo/ạn.

Khôi thủ chính đạo và chí tôn m/a đạo, trên đỉnh Lạc Hà nhỏ bé, vì tôi mà đối đầu nhau.

Tạ Vô Vọng lạnh lùng nhìn Dạ Liêu: "Nàng không thuộc về ngươi."

Dạ Liêu li/ếm vệt m/áu bên khóe môi, cười tà mị: "Ồ? Thế nàng thuộc về kẻ giả nhân giả nghĩa như ngươi sao?"

Không khí giữa hai người căng như dây đàn.

Tôi kẹt ở giữa, r/un r/ẩy không ngừng.

Hệ thống đã hoàn toàn sập nguồn, chỉ còn tiếng kêu rè rè của dòng điện.

Đây là cơ hội tốt!

Nhân lúc họ đá/nh nhau, có khi mình có thể thừa cơ trốn thoát, hoặc tìm cơ hội bị đá/nh nhầm đến ch*t!

Tôi đảo mắt, nảy ra một kế.

Tôi giơ d/ao găm lên, nhắm vào Tạ Vô Vọng đang đứng gần mình hơn, hét lớn: "Tạ Vô Vọng, ta h/ận ngươi! Ngươi đi ch*t đi!"

Sau đó, tôi dồn hết sức lực đ/âm về phía tim hắn!

Chỉ cần tôi thể hiện đủ sát ý, với tu vi của Tạ Vô Vọng, chỉ cần một chưởng phản đò/n là có thể biến tôi thành tro bụi.

Tôi như đã nhìn thấy ánh sáng của ngày trở về!

Thế nhưng, hiện thực lại giáng cho tôi một đò/n nặng nề nữa.

Tạ Vô Vọng không né, cũng không phản kháng.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn tôi lao tới, rồi ngay khoảnh khắc con d/ao găm sắp đ/âm vào lồng ngựk hắn,

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
3 Độ Vong Xuyên Chương 8
8 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm