Hắn chính x/ác nắm lấy cổ tay tôi.

Bàn tay hắn rất lạnh, nhưng lực đạo lại vô cùng lớn.

"Ta biết nàng không thực sự muốn gi*t ta."

Giọng hắn rất khẽ, nhưng lại truyền rõ mồn một vào tai tôi.

"Nàng là đang trách ta, trách ta đến muộn, khiến nàng phải chịu uất ức."

Tôi: "???"

Đại ca, anh dùng con mắt nào thấy tôi chịu uất ức vậy? Mẹ kiếp, tôi sắp phát đi/ên vì sốt ruột đây này!

Chưa đợi tôi phản bác, Dạ Liêu ở phía bên kia đã động thủ.

Hắn không hề ra tay với tôi như tôi dự đoán, mà một cước đ/á văng Bạch Thanh Thanh đang hôn mê bất tỉnh trên đất!

"Bộp" một tiếng, Bạch Thanh Thanh như một con búp bê vải rá/ch, bị đ/á thẳng xuống vực sâu.

Dạ Liêu phủi phủi tay, cười với tôi đầy tự nhiên.

"Tiểu Hề Nhi, thứ chướng mắt, ta giúp nàng xử lý rồi."

"Trong mắt nàng, chỉ được phép có ta."

"Không cho phép nàng nhìn kẻ khác."

Tôi trố mắt nhìn vực sâu không thấy đáy.

Nữ chính nguyên tác cứ thế bị đ/á xuống rồi sao?

Cốt truyện này không còn là lệch lạc nữa, mà là trực tiếp trật đường ray lao thẳng ra ngoài vũ trụ rồi!

Tạ Vô Vọng nhíu mày, có vẻ không hài lòng với hành vi th/ô b/ạo của Dạ Liêu, nhưng hắn cũng không nói gì thêm, chỉ nắm ch/ặt tay tôi hơn.

"Hề Nhi, đừng sợ, ta đưa nàng đi."

Dạ Liêu thoắt cái đã chắn trước mặt chúng tôi, cười như một con mèo vừa ăn vụng xong.

"Tạ Vô Vọng, muốn mang nàng đi, trước hết phải hỏi xem thanh đ/ao trong tay bản tôn có đồng ý không."

Một trận đại chiến kinh thiên động địa, chực chờ bùng n/ổ.

Mà nguyên nhân, lại là vì hai kẻ này đang tranh giành xem "ai hiểu tình yêu của tôi hơn".

Tạ Vô Vọng: "Nàng hủy hôn là muốn ta hiểu được tầm quan trọng của nàng."

Dạ Liêu: "Nàng hạ đ/ộc bản tôn là muốn bản tôn mãi mãi không thể rời xa nàng."

Tạ Vô Vọng: "Hôm nay nàng rút đ/ao với ta là yêu sâu sắc, trách nặng nề."

Dạ Liêu: "Vừa rồi nàng liếc nhìn ta một cái, chứng tỏ trong lòng nàng quan tâm ta hơn!"

Tôi nghe cuộc đối thoại của họ mà cảm giác như mình sắp phát đi/ên đến nơi.

Trong đầu hai người rốt cuộc chứa cái gì vậy hả!

Tôi chỉ muốn ch*t thôi mà!

Tôi gào lên trong sự sụp đổ: "Hai người cút hết cho tôi!"

Cả hai đồng loạt im bặt, nhìn chằm chằm vào tôi.

Sau đó, họ đồng thanh thốt lên, trên mặt lộ rõ vẻ "quả nhiên là vậy".

Tạ Vô Vọng: "Nàng xem, nàng thẹn thùng rồi."

Dạ Liêu: "Nàng đây là đang làm nũng."

Tôi: "..."

Tôi bỏ cuộc.

Tôi mệt rồi.

Hủy diệt đi, nhanh lên.

Tôi ngồi bệt xuống đất, quyết định buông xuôi.

Muốn sao thì sao đi.

Những ngày sau đó, tôi sống cuộc đời "thú cưng của cả nhóm" trong nước sôi lửa bỏng.

Nói là thú cưng, chi bằng nói là đi tù thì đúng hơn.

Tôi bị Tạ Vô Vọng và Dạ Liêu "quản thúc" hai bên trái phải, từ Vân Thượng Thiên Cung đến Cửu U M/a Điện, đi đâu cũng bám theo đó.

Họ từ kẻ th/ù không đội trời chung, biến thành những gã đàn ông oán trách vì tranh giành tôi.

Cả giới tu tiên và m/a giới đều bị "cuộc chiến tình yêu" của họ làm cho gà bay chó sủa.

Hôm nay, Tạ Vô Vọng vì câu "nàng cười với ta, chứng tỏ nàng yêu ta hơn" mà đuổi đá/nh Dạ Liêu suốt ba ngày ba đêm.

Ngày mai, Dạ Liêu vì câu "nàng ăn thêm miếng thức ăn ta gắp, chứng tỏ trong lòng nàng có ta" mà nhấn chìm tiên sơn của Tạ Vô Vọng trong biển nước.

Ngày nào tôi cũng đang thử thách sự kiên nhẫn trên bờ vực sụp đổ.

"Tạ Vô Vọng, anh có thể đừng thổi sáo trước cửa phòng tôi từ sáng sớm được không? Ồn ch*t đi được!"

Tạ Vô Vọng thu sáo ngọc, vẻ mặt nuông chiều: "Ta biết, nàng là muốn ta chỉ thổi cho một mình nàng nghe."

"Dạ Liêu, anh có thể đừng mang cái đầu m/a thú đầy m/áu me làm quà tặng tôi được không? Rất đ/áng s/ợ đấy!"

Dạ Liêu lau vết m/áu trên mặt, cười đầy cuồ/ng nhiệt: "Ta biết, nàng chê nó không đủ mạnh, không xứng với nàng. Lần sau, ta sẽ bắt rồng về cho nàng."

Tôi tuyệt vọng rồi.

Hai kẻ này, không c/ứu nổi nữa.

Kế hoạch gây họa của tôi cũng chính thức phá sản.

Cho dù tôi làm chuyện hoang đường gì, cũng đều bị họ giải mã thành "nàng đang làm nũng", "nàng đang thử lòng chúng ta", "nàng yêu chúng ta sâu đậm".

Tôi trở thành "tổ tông" mà cả chính đạo lẫn m/a đạo đều không dám chọc vào.

Đệ tử Hợp Hoan Tông thấy tôi đều phải đi đường vòng, sợ bị vạ lây bởi hai vị đại thần.

Cha tôi, Tông chủ Hợp Hoan Tông, còn dặn dò tôi đủ điều: "Con gái à, con tém tém lại đi, xươ/ng cốt già nua này của cha không chịu nổi sự giày vò của hai kẻ đó đâu."

Tôi có thể làm gì đây? Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ!

Hôm nay, tôi thực sự không chịu nổi nữa, quyết định chơi lớn một ván.

Tôi nghe nói trong giới tu tiên có một cấm địa tên là "Táng Thần Uyên", kẻ nào nhảy xuống, dù là thần hay m/a cũng sẽ h/ồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Đây chẳng phải là con đường về nhà được thiết kế riêng cho tôi sao?

Tôi tránh mặt Tạ Vô Vọng và Dạ Liêu, lén lút chạy đến Táng Thần Uyên.

Dưới vực sâu đen ngòm là sát khí cuồn cuộn, như thể có thể nuốt chửng mọi thứ.

Tôi đứng bên vách đ/á, nhìn lần cuối cái thế giới khiến tôi kiệt quệ này.

Tạm biệt, những nam chính b/ệnh kiều.

Tạm biệt, cốt truyện sụp đổ.

Tôi về nhà đây!

Tôi lao mình nhảy xuống không chút do dự.

Cơ thể rơi tự do, bên tai là tiếng gió rít gào.

Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi sự giải thoát đến.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi sắp bị sát khí nuốt chửng,

Hai bóng hình, một trắng một đen, với tốc độ không tưởng đuổi theo xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
3 Độ Vong Xuyên Chương 8
8 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm