Trên bầu trời, gió mây biến sắc, sấm chớp đùng đoàng, từng vết nứt không gian xuất hiện từ hư không, tựa như ngày tận thế.
Tạ Vô Vọng và Dạ Liêu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà cãi vã, họ đồng thời xuất hiện bên cạnh tôi, một trái một phải che chắn cho tôi.
"Đừng sợ."
"Có ta ở đây."
Tôi nhìn cảnh tượng trời long đất lở bên ngoài, rồi lại nhìn hai kẻ đầu sỏ gây chuyện bên cạnh, dở khóc dở cười.
Thế là xong, nhà thì không về được, thế giới cũng sắp tiêu tùng.
Tôi đúng là tội nhân thiên cổ.
Ngày tận thế đã không ập đến như dự đoán.
Sau khi trải qua một đêm dị tượng, ngày hôm sau khi mặt trời mọc, mọi thứ lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.
Cứ như thể cảnh núi lở đất nứt đêm qua chỉ là một giấc mơ.
Nhưng có những thứ, thực sự đã thay đổi.
Ví dụ như M/a vực vốn dĩ cỏ không mọc nổi, chỉ sau một đêm đã nở đầy những đóa sen trắng thánh khiết.
Còn cái cây tiên ở Vân Thượng Thiên Cung vạn năm không nở hoa, lại kết ra những quả màu m/áu yêu dị.
Đệ tử chính đạo bắt đầu lĩnh ngộ m/a công, tu sĩ m/a đạo cũng có thể sử dụng tiên pháp.
Quy luật của cả thế giới trở nên hỗn lo/ạn và kỳ quái.
Còn tôi, với tư cách là trung tâm của sự hỗn lo/ạn này, cũng xảy ra vài thay đổi.
Tôi phát hiện ra mình dường như có thể đồng thời điều khiển linh lực và m/a khí.
Chỉ cần một ý niệm, tay trái tôi có thể ngưng tụ ra quả cầu ánh sáng thánh khiết, tay phải có thể triệu hồi ngọn lửa m/a mị đen tuyền.
Tôi trở thành người đầu tiên, và cũng là duy nhất trong lịch sử tu tiên, tu luyện cả tiên lẫn m/a.
Tạ Vô Vọng và Dạ Liêu nhìn quả cầu ánh sáng và ngọn lửa m/a trên tay tôi, đều lộ ra vẻ si mê.
Tạ Vô Vọng: "Nàng xem, vì ta mà ngay cả linh lực của nàng cũng trở nên thuần khiết như ta."
Dạ Liêu: "Tiểu Hề Nhi, thứ chảy trong cơ thể nàng chính là m/a khí sinh ra vì ta."
Tôi: "..."
Được rồi, hai người vui là được.
Hệ thống đã biến mất hoàn toàn, con đường về nhà của tôi cũng đ/ứt đoạn.
Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, trong thế giới mục nát này, phải sống sót thế nào đây.
Trước hết, tôi không thể gây chuyện nữa.
Vì tôi phát hiện ra, mình dường như không ch*t nổi.
Cách đây vài hôm, tôi vô tình bị một hơi thở rồng của con m/a long thú cưng đang bạo phát của Dạ Liêu phun trúng, đó là thứ lửa có thể làm tan chảy cả thần thiết.
Tôi cứ tưởng mình ch*t chắc rồi.
Kết quả, chỉ có quần áo bị ch/áy rá/ch, da dẻ đến cả một vết đỏ cũng không có.
Tạ Vô Vọng nhìn bộ quần áo rá/ch nát của tôi, không nói lời nào, lao ra ngoài hầm luôn con m/a long xui xẻo kia.
Dạ Liêu thì xót xa không thôi, không phải xót con rồng của hắn, mà là xót tôi "bị kinh sợ", sau đó rút gân con m/a long làm thành một chiếc roj cho tôi chơi.
Tôi cầm chiếc roj gân rồng còn vương hơi ấm, rơi vào trầm tư.
Thế giới này, dường như hơi quá thân thiện với tôi rồi.
Cơ thể tôi trở nên đ/ao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.
Tu vi của tôi cũng tiến triển nhanh như bay, đến cả nút thắt cổ chai cũng không có.
Tôi cảm thấy, cứ tiếp tục thế này, có lẽ tôi sắp phi thăng rồi.
Mà Tạ Vô Vọng và Dạ Liêu, sự "nuông chiều" dành cho tôi lại càng thái quá.
Họ không còn thỏa mãn với việc gh/en t/uông nữa, mà bắt đầu một cuộc "cạnh tranh tình yêu" oanh oanh liệt liệt.
Hôm nay, Tạ Vô Vọng chạy khắp chín tầng trời mười phương đất, tìm về chiếc "Nghê Thường Vũ Y" đã thất truyền từ lâu cho tôi.
Bộ y phục ấy lấp lánh rực rỡ, đẹp đến mức không giống vật phàm trần.
Tôi còn chưa kịp mặc, thì hôm sau, Dạ Liêu đã dâng lên toàn bộ kho báu của M/a giới.
"Tiểu Hề Nhi, những thứ lấp lánh rẻ tiền này, cứ cho nàng làm bi ve chơi."
Hắn chỉ vào đống trân bảo chất cao như núi, vẻ mặt "mau khen ta đi".
Tôi nhìn khối tài sản đủ để khiến cả giới tu tiên phát đi/ên trước mắt, chỉ thấy mệt mỏi trong lòng.
Tôi không cần những thứ này.
Tôi chỉ muốn lặng lẽ làm một con cá ướp muối.
Thế là, tôi lấy Nghê Thường Vũ Y làm giẻ lau bàn, lấy những viên dạ minh châu trong kho báu M/a giới làm đèn chiếu sáng.
Tôi tưởng làm vậy sẽ đả kích được họ.
Kết quả...
Tạ Vô Vọng nhìn tôi dùng Nghê Thường Vũ Y lau bàn, ánh mắt dịu dàng.
"Hề Nhi thật cần kiệm, ngay cả giẻ lau cũng dùng loại phi phàm thế này."
Dạ Liêu nhìn những viên dạ minh châu lăn lóc trên sàn, cười đầy nuông chiều.
"Tiểu Hề Nhi thật khéo tay, thế này thì mọi ngóc ngách trong m/a cung đều sáng trưng rồi."
Tôi hoàn toàn hết cách.
Lối tư duy của hai người này, không còn là thứ tôi có thể hiểu được nữa.
Thôi bỏ đi, hủy diệt đi.
Tôi nằm trên tấm thảm trải bằng lông thú thần, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời.
Về nhà, không về được nữa.
Ch*t, cũng ch*t không xong.
Bên cạnh còn có hai mỹ nam tuyệt sắc bị b/ệnh t/âm th/ần không sao vứt bỏ được.
Cuộc sống này, dường như cũng không đến nỗi khó khăn lắm nhỉ?
Tôi bắt đầu thử chấp nhận cuộc sống mới của mình.
Vì không thể phản kháng, vậy thì hãy tận hưởng đi.
Tôi bắt đầu an tâm sai bảo Tạ Vô Vọng và Dạ Liêu.
"Tạ Vô Vọng, ta khát."
Giây tiếp theo, một chén trà pha bằng sương sớm thuần khiết nhất trên đỉnh Thiên Sơn đã được đưa đến bên miệng tôi.
"Dạ Liêu, ta đói."
Giây tiếp theo, một đĩa trứng chiên làm từ trứng của phượng hoàng lửa ngàn năm đã bày ra trước mặt tôi.
"Ta chán quá."
Tạ Vô Vọng sẽ gảy đàn cho tôi nghe, tiếng đàn ấy khiến trăm chim triều phượng.
Dạ Liêu sẽ múa cho tôi xem, điệu múa ấy khiến m/a thần cũng phải đắm say.
Tôi thừa nhận, tôi sa ngã rồi.
Cuộc sống được người ta nâng niu trong lòng bàn tay, cơm bưng nước rót thế này, thực sự quá mục nát, quá hạnh phúc rồi.