Tôi sinh thường, bị rá/ch tầng sinh môn và phải rạ/ch thêm, khi được đẩy ra khỏi phòng sinh, đàn em của chồng tôi đang bế đứa con mới chào đời của tôi.

Cô ta dựa vào bức tường hành lang khoa sản, đứng rất gần chồng tôi, Phương Văn Bác.

“Chị Tang, chúc mừng chị nhé.”

“Anh Phương lúc nãy hoảng quá, nên đặc biệt gọi em đến giúp, bảo rằng chuyện này vẫn cần có phụ nữ ở bên.”

Phương Văn Bác cười tiếp lời, giọng điệu nhẹ nhàng.

“Lần này nhờ có Tiểu Hòa cả đấy.”

“Em vừa vào phòng sinh là anh đã gọi cho cô ấy rồi, nếu không thì một mình anh làm sao xoay xở nổi. Em nhìn xem, cô ấy chăm sóc bé tốt biết bao.”

Tôi chưa kịp nói gì thì y tá phía sau đẩy giường, nhắc nhở người nhà phụ một tay.

Tiểu Hòa lập tức bước lên một bước, ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trên ngón giữa bàn tay phải của cô ta có một chiếc nhẫn bạc nhỏ nhắn.

Nó cùng một kiểu dáng với chiếc nhẫn đính hôn đang đeo trên ngón áp út của tôi.

Ngày đó, Phương Văn Bác từng nói, cặp nhẫn này là tác phẩm đ/ộc bản của nhà thiết kế, trên đời chỉ có hai chiếc.

Cơn đ/au co thắt tử cung của tôi vẫn chưa dứt, vùng kín như bị x/é toạc.

Tôi vươn tay, muốn bế con mình.

Tiểu Hòa vô thức lùi lại nửa bước, liếc nhìn Phương Văn Bác.

Phương Văn Bác vỗ vai cô ta rồi nói với tôi:

“Em đừng cử động, cứ để Tiểu Hòa bế là được, cô ấy cũng đâu phải người ngoài.”

Tôi từ từ thu tay về, không nói một lời.

Trong lòng chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Cuộc hôn nhân này, phải chấm dứt.

“Đi thôi, đến phòng b/ệnh.”

Phương Văn Bác gọi Tiểu Hòa, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của tôi.

Anh ta vừa đi vừa nghiêng người, thì thầm điều gì đó với Tiểu Hòa, cô ta mím môi cười, tay bế đứa bé lại càng ôm sát vào lòng hơn.

Hai người họ bước đi cùng nhau, trông như một cặp bố mẹ mới lên chức đang dạo bước trên hành lang khoa sản.

Cảm giác x/é toạc ở vùng dưới lại ập đến.

Tôi nghiến răng, không phát ra tiếng.

Lòng bàn tay siết ch/ặt lấy thành giường, các đ/ốt ngón tay trắng bệch.

Vào đến phòng b/ệnh, y tá và hộ lý cùng nhau chuyển tôi sang giường, mỗi lần cử động là một lần đ/au đến mức mồ hôi vã ra như tắm.

Tiểu Hòa đứng bên cửa sổ, bế đứa bé trên tay.

“Bé yêu xinh quá, mắt giống anh Phương gh/ê.”

Giọng cô ta từ phía cửa sổ vọng lại.

Phương Văn Bác đang giúp tôi kéo rèm giường, nghe thấy vậy liền quay đầu nhìn cô ta, cười đến híp cả mắt.

“Phải không? Anh cũng thấy giống anh.”

Anh ta bước tới, ghé sát vào chỗ Tiểu Hòa để nhìn con, đầu hai người sát lại rất gần.

Tiểu Hòa đưa ngón tay chạm nhẹ vào má đứa bé.

Chiếc nhẫn đó lại lấp lánh.

Tôi nằm trên giường, nửa thân dưới như không còn là của chính mình.

“À, Tang Ninh.”

Phương Văn Bác đột nhiên quay người lại.

“Tiểu Hòa thích bé nhà mình như vậy, lại còn giúp một tay lớn thế này, anh muốn để cô ấy làm mẹ đỡ đầu của bé, em thấy thế nào?”

Khi nói, tay anh ta đặt tự nhiên lên vai Tiểu Hòa, năm ngón tay hơi xòe ra, cử chỉ đó mang theo một sự chiếm hữu khó tả.

Tiểu Hòa ngước nhìn tôi, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.

“Nếu chị Tang không muốn thì thôi vậy.”

Khi nói câu này, mắt cô ta không nhìn tôi mà nhìn chằm chằm vào Phương Văn Bác.

Tay tôi siết ch/ặt lấy chăn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay qua lớp vải cotton.

Đôi môi mấp máy, tôi cố nén cơn đ/au co thắt vừa dịu xuống, giọng nói rít qua cổ họng.

“Chiếc nhẫn trên tay cô.”

Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào ngón giữa tay phải của cô ta.

“Lấy ở đâu ra?”

Nụ cười trên mặt Tiểu Hòa cứng đờ trong chốc lát, rồi cô ta vô thức giấu tay ra sau lưng, không trả lời ngay.

Phương Văn Bác lên tiếng trước.

“Ồ, cái đó ấy à.”

Anh ta gãi gãi sau gáy.

“Trước đây anh thấy Tiểu Hòa thích chiếc nhẫn đó, dù sao anh cũng không đeo nữa nên đưa cho cô ấy thôi.”

Chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải của tôi bỗng nóng rực lên như sắt nung.

Ba năm trước, khi anh ta quỳ trước mặt tôi, hốc mắt đỏ hoe đeo chiếc nhẫn này vào tay tôi, từng chữ anh ta nói, tôi đều nhớ như in.

“Cặp nhẫn này là anh nhờ người tìm nhà thiết kế đặt làm riêng, trên đời chỉ có hai chiếc, chỉ thuộc về hai chúng ta.”

Tiểu Hòa khẽ cử động vai, giấu hẳn bàn tay đeo nhẫn đó xuống dưới tấm tã Iót của đứa bé.

Cô ta ngẩng đầu lên, biểu cảm đã trở lại tự nhiên, giọng nói rất khẽ.

“Chị Tang đừng nghĩ nhiều, em với anh Phương chỉ là bạn bè tặng nhau món quà nhỏ thôi mà.”

Tôi lặng lẽ nhếch môi.

Mặt trong chiếc nhẫn đó khắc chữ viết tắt tên của Phương Văn Bác, cô ta đeo trên ngón giữa mỗi ngày, vậy mà bảo tôi đó chỉ là quà bạn bè tặng nhau.

Tôi không nói thêm lời nào, nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những hình ảnh của năm đầu tiên sau khi kết hôn.

Khi đó, mỗi ngày Phương Văn Bác đi làm về, việc đầu tiên là chạy đến cửa bếp xem tôi nấu ăn.

Tôi không cho anh ta vào, anh ta liền dựa vào khung cửa, vừa uống nước vừa kể cho tôi nghe hôm nay ở cơ quan có chuyện gì hay ho.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ vì chồng không chịu bế con gái, tôi đuổi anh ta ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng

Chương 8
Để tiếp đãi mẹ chồng từ quê lên, tôi đã tất bật trong bếp suốt cả buổi chiều. Vừa bưng đĩa tôm om cuối cùng lên bàn, chồng tôi đã sốt sắng bóc ngay một con tôm đưa cho chị dâu góa của anh ta. Đúng lúc đó, cô con gái hai tuổi rưỡi của tôi ngã ở phòng khách, khóc thét lên. Tay tôi dính đầy dầu tôm, vội vàng hét lên với chồng: "Tay em dính đầy dầu, anh mau đi bế con bé đi!" Anh ta cau mày, giơ tay lên: "Tay anh cũng đầy dầu, không bế được." Nói xong, anh ta tiếp tục cúi đầu bóc tôm cho Lâm Mạn Ninh. Nhìn đống vỏ tôm trên bàn, tôi buột miệng nói: "Ly hôn đi." Anh ta sững sờ: "Cô bị điên à? Chỉ vì tôi không bế con thôi sao?" Tôi bế con gái lên: "Đúng, chỉ vì anh không bế con."
Tình cảm
2