“Phòng mình mới có một bạn hành chính mới, cũng là đàn em học cùng trường với anh, khá nhanh nhẹn, giúp anh được khối việc.”
Anh ta tiện miệng nhắc qua, lúc đó tôi nghe không rõ lắm, cũng chẳng hỏi thêm.
Sau này, cái tên đàn em ấy xuất hiện trong câu chuyện của anh ta ngày càng nhiều.
“Tiểu Hòa hôm nay giúp anh sắp xếp tài liệu, nếu không chắc anh phải tăng ca đến nửa đêm.”
“Tiểu Hòa bảo gần nhà cô ấy có quán ăn ngon lắm, hôm nào anh dẫn em đi thử.”
“Tiểu Hòa hôm nay sinh nhật, phòng anh m/ua cho cô ấy cái bánh kem, cô ấy vui lắm.”
Những lời đó nghe như những câu chuyện phiếm thường ngày, giọng điệu rất tự nhiên, biểu cảm rất thẳng thắn.
Tôi chưa bao giờ suy diễn theo hướng khác.
Thế nhưng, có những chuyện, không thể ngẫm nghĩ kỹ.
Vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi đã đặt bàn tại nhà hàng, thay chiếc váy mới.
Trước giờ tan làm, anh ta gửi tin nhắn bảo phải tăng ca đột xuất, có việc gấp.
Tôi một mình ngồi trong nhà hàng đợi đến chín rưỡi, món ăn đều đã nguội ngắt.
Sau này tôi mới biết, hôm đó Tiểu Hòa bị sốt, anh ta đã đưa cô ta đi b/ệnh viện.
“Người ta ở đây một mình thuê trọ, lúc ốm đ/au bên cạnh chẳng có ai bồi bất, anh không giúp thì ai giúp?”
Phương Văn Bác giải thích như vậy khi trở về, giọng điệu có chút bất lực, như thể nếu tôi gi/ận vì chuyện này, thì là tôi không hiểu chuyện.
Lòng tôi thấy buồn.
Nhưng anh ta nói rất thẳng thắn, trong đôi mắt không hề có sự né tránh nào.
“Chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi, em đừng suy diễn.”
Tôi tin.
Sinh linh nhỏ bé trong bụng tôi, chính là được hoài th/ai trong tháng đó.
Kể từ đó, anh ta đặt màn hình điện thoại úp xuống ngày càng nhiều, nghe điện thoại thì bắt đầu ra ban công, tiếng thông báo WeChat vừa vang lên, anh ta sẽ vô thức nhìn tôi trước rồi mới cầm điện thoại lên.
Tôi thấy hết, nhưng tôi không nói.
Và rồi là tối hôm qua.
Còn năm ngày nữa là đến ngày dự kiến sinh, tôi định cuối tuần sẽ sắp xếp lại túi đồ đi sinh.
Ai ngờ 11 giờ đêm, nước ối bỗng vỡ, một dòng chất lỏng ấm nóng chảy dọc theo đùi, tôi hoảng lo/ạn đến mức tay chân r/un r/ẩy.
Tôi chụp lấy điện thoại gọi cho Phương Văn Bác.
Bên kia đầu dây vang lên tiếng một người phụ nữ.
“Alo?”
Giọng ngái ngủ vừa tỉnh giấc.
Tôi đơ cứng ngời đó, nước ối vẫn chảy, một tay tôi bám ch/ặt vào tay vị ghế sofa, điện thoại gần như không thể cầm nổi.
“...Tôi tìm Phương Văn Bác.”
“Ồ, anh Phương đang lái xe mà.”
Giọng cô ta rất tự nhiên.
Bên kia đầu dây vang lên tiếng Phương Văn Bác: “Ai thế?”
“Vợ anh đấy.”
Sự im lặng ngắn ngủi.
Sau đó anh ta cầm lấy điện thoại, giọng hơi gấp gảp: “Tang Ninh, em sao thế?”
“Em vỡ nước ối rồi.”
“Em về ngay đây.”
Cụp máy, tôi ngồi tựa vào sofa, cơn co thắt đã bắt đầu ập đến từng hồi.
Không biết bao lâu sau, cửa phòng được mở ra.
Phương Văn Bác lao vào, trên trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở dồn dập.
Sau lưng anh ta, là một người.
Tiểu Hòa.
Cô ta mặc chiếc áo khoác màu lạc đà, tóc xõa ra.
“Chị Tang, chị đừng sợ, chúng em đưa chị đi b/ệnh viện ngay.”
Cô ta bước tới muốn đỡ tôi, tôi vô thức lùi lại một chút.
Phương Văn Bác không chú ý đến phản ứng của tôi, anh ta đang bận rộn xách túi đồ đi sinh của tôi, miệng lẩm bẩm đừng hoảng, đừng hoảng.
Trên đường đến b/ệnh viện, tôi ngồi ghế sau, Tiểu Hòa ngồi ghế phụ.
Phương Văn Bác nhìn tôi qua gương chiếu hậu, nói: “Đừng sợ nhé vợ, sắp đến nơi rồi.”
Sau đó anh ta quay sang nói với người ngồi ghế phụ: “Tiểu Hòa, em giúp anh nhập địa chỉ b/ệnh viện vào ứng dụng chỉ đường với.”
Điện thoại của cô ta đã kết nối với Bluetooth trên xe.
Tôi nhớ đấy, chiếc Bluetooth đó trước đây chỉ mỗi điện thoại của tôi kết nối.
Cảm giác ấy thật kỳ quặc.
Chồng bạn lái xe, ghế phụ là một người phụ nữ khác, hai người phối hợp ăn ý đưa bạn vào phòng sinh.
Còn bạn ngồi phía sau, như một người qua đường đói đi nhờ.
Tôi mở mắt, Phương Văn Bác đang đứng ở cuối giường, cầm điện thoại thảo luận với Tiểu Hòa chuyện gì đó.
“Em thấy tên Phương Niệm Hòa thế nào? Chữ Niệm trong nhớ nhung, chữ Hòa là trong Tiểu Hòa.”
Giọng Tiểu Hòa nhẹ nhàng, mềm mại, mang theo chút ý tứ dò hỏi.
Nói xong, cô ta ngẩng đầu nhìn Phương Văn Bác.
Phương Văn Bác nhẩm lại hai lần, đôi mắt sáng rực lên.
“À, tên này hay nè! Tang Ninh, em thấy sao?”
Anh ta quay người nhìn tôi, trên mặt vẫn còn nụ cười.
“Niệm Hòa, đọc lên nghe rất hay, ý nghĩa cũng tốt.”
Anh ta hoàn toàn không nhận ra hai chữ đó ẩn chứa điều gì.
Niệm Hòa.
Phương Niệm Hòa.
Con gái tôi, trong tên phải khắc ghi dấu ấn của cô ta.
Tiểu Hòa chờ phản ứng của tôi.
Y tá vừa mở cửa bước vào đo huyết áp cho tôi, không gian im lặng trong hai giây.
Tôi xịch lưng ra sau, tựa vào gối cho thoải mái hơn, rồi mở miệng.
“Tôi không thích.”