"Gi*t người vô tội, làm hại nhân gian, làm lo/ạn trật tự, tất cả đều tính là nghiệp chướng. Nghiệp chướng tích lũy quá nhiều, hậu quả tự gánh lấy." Ánh mắt hắn lướt qua cổ ta.
Cổ ta lạnh buốt, vội vàng ôm ch/ặt lấy bàn tính: "Lãnh đạo yên tâm, ta nhất định tích cực ki/ếm công đức, nỗ lực góp gạch xây dựng cơ sở hạ tầng hiện đại cho U Minh giới, kiên quyết không kéo chân sau."
Lệ Thiên Tuyệt dường như khá hài lòng với lời cam đoan của ta, hắn đứng dậy, bóng dáng bắt đầu nhạt dần.
Sau khi hắn đi, ta lật đi lật lại cái bàn tính, thử gẩy một hạt tính đen láy.
Hạt tính ở hàng đơn vị ngoài cùng bên phải nhích lên một nấc, từ không biến thành một, trên bề mặt hạt tính lóe lên một tia kim quang.
Ơ, thế là có một điểm công đức rồi ư?
Ta lập tức hứng thú hẳn lên, ki/ếm công đức, đổi bổng lộc, bước tới đỉnh cao nhân sinh.
Còn về cốt truyện, mặc kệ nó đi!!!
(Hết)