Khi đã vào phó bản, mọi thứ từ thế giới thực đều không thể mang theo. Kể cả th/uốc men.
Bùi Thanh Yến cụp mắt, những đường gân xanh trên mu bàn tay nổi lên vì bất lực và phẫn nộ. Nhưng động tác vỗ nhẹ vào lưng tôi để giúp tôi dễ thở hơn lại vô cùng dịu dàng.
Cơn ho dần bị đ/è nén, tôi nuốt vị m/áu trong cổ họng, giơ tay túm lấy áo trước ngựk Bùi Thanh Yến, rướn người lại gần, áp miệng vào môi cậu ấy.
Không phải hôn, chỉ là áp vào thôi.
Tôi tham lam ngửi mùi hương trên người cậu ấy, giọng khàn đặc và yếu ớt:
"Ch*t ti/ệt, Bùi Thanh Yến, vẫn là mùi trên người cậu dễ ngửi nhất."
"Vậy thì ngửi nhiều chút đi."
"Đang ngửi đây, cậu nói thêm vài câu đi."
"Được."
Bùi Thanh Yến ôm lấy tôi, bắt đầu nhỏ giọng trò chuyện.
"Đoạn Nhiên, cô gái nhảy lầu kia chính là Tạ Chiêu Đệ phải không?"
"Cậu cũng kích hoạt nhiệm vụ ẩn à?"
"Ừ, lúc đó tớ đang đi theo giáo viên chủ nhiệm lên lầu nên đã nhìn thấy."
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, cô ấy còn là bạn của Vương Hiểu Hồng, bạn cùng bàn của tớ. Khi vào phó bản, cậu có nghe thấy khoản học bổng được nhắc đến trong phần giới thiệu bối cảnh không?"
"Có nghe thấy."
"Tạ Chiêu Đệ đã nhận được khoản học bổng này do nguồn vốn xã hội tài trợ cho học sinh nghèo trường Nhân Ái thông qua trang web Xuân Lôi. Hơn nữa, theo lời Vương Hiểu Hồng, số tiền này bị đứa em trai ở nhà lấy đi tiêu xài hoang phí, khiến cô ấy u uất, đến hôm nay đột nhiên nhảy lầu."
Bùi Thanh Yến trầm ngâm: "Nếu cốt lõi chỉ là trọng nam kh/inh nữ thì quá đơn giản rồi."
"Đúng, tớ cảm thấy tòa nhà hành chính mà giáo viên chủ nhiệm thường xuyên nhắc tới rất bất thường, tối nay chúng ta đi--"
Lời còn chưa dứt...
Bùm!
Cửa lớp học bị người ta đẩy mạnh ra.
Một nữ sinh hoảng lo/ạn chạy vào, đầu tóc rối bời, nước mắt nước mũi lem luốc trên mặt.
Trên chân chỉ còn đ/ộc một chiếc giày, trông vô cùng thảm hại.
Nhìn thấy hành động của tôi và Bùi Thanh Yến, cô bé khựng lại.
Ngay lập tức, cô bé vội vàng c/ầu x/in nhỏ giọng:
"X-xin lỗi, làm phiền hai người, tớ có thể vào đây trốn một chút được không? Tớ thực sự không còn nơi nào để đi nữa rồi, xin hai người, c/ầu x/in hai người! Nếu bị bọn họ bắt được, tớ sẽ ch*t mất!"
Tôi và Bùi Thanh Yến nhìn nhau.
"Được."
"Cảm ơn! Nếu có ai đến, hai người cứ bảo là không thấy tớ, c/ầu x/in đấy."
"Được."
Cô bé trút được gánh nặng, vội vàng chui tọt xuống dưới gầm bàn dãy cuối lớp, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Vậy thì, kẻ đang đến là ai?
Bùi Thanh Yến buông tôi ra, xoay người nhìn chằm chằm cửa lớp, bàn tay lộ ra khỏi ống tay áo đồng phục dần biến thành chất liệu kim loại.
Còn tôi thì nắm ch/ặt đạo cụ "Tro hương kịch đ/ộc", nhảy xuống khỏi bàn.
Chưa đầy mười giây sau, có hai gã đàn ông hung hăng xông vào lớp.
Một trong số đó là người tôi quen.
Hắn chính là một trong những giáo viên đã dùng vẻ mặt chán gh/ét phủ tấm vải lên th* th/ể của Tạ Chiêu Đệ.
Hắn nhíu mày chỉ vào hai chúng tôi:
"Này, hai thằng nhóc, không lo học hành mà đứng trong lớp này làm gì? Lớp nào?"
Tôi ho vài tiếng, thều thào giải thích:
"Thưa thầy, chúng em là học sinh lớp một. Lúc nãy trong giờ học thấy không khỏe, vừa đi vệ sinh nôn xong, vào đây nghỉ ngơi một lát, giáo viên chủ nhiệm lớp em biết ạ."
Cho dù lớp học tối tăm, nhưng gương mặt trắng bệch bất thường và thân hình g/ầy gò quá mức của tôi vẫn có thể nhìn thấy rõ.
Thêm vào đó là giọng nói khàn đặc vì ho, gã giáo viên cũng không nghi ngờ gì.
"Vậy hai đứa có thấy một con bé chạy vào đây không?"
"Không ạ."
"Không thấy?"
Gã giáo viên nhíu mày, quay sang nói với gã đàn ông còn lại:
"Lão Chu, ông vào nhà vệ sinh kiểm tra một vòng xem nó có trốn trong đó không, nhất là nhà vệ sinh nữ."
"Được."
Gã đàn ông tên lão Chu kia trên mặt không có vết loét, chỉ có vẻ mặt bặm trợn, trông rất hung á/c.
Hắn không phải giáo viên?
Người ngoài trường?
Người ngoài trường cùng giáo viên bắt học sinh nữ?
Lão Chu nghe vậy gật đầu, bước vào nhà vệ sinh bên cạnh.
Cách một bức tường, tôi nghe thấy gã này th/ô b/ạo đạp cửa nhà vệ sinh.
Gã giáo viên vẫy tay với chúng tôi, quay người định bật đèn lớp học để tìm người, đồng thời quát m/ắng:
"Được rồi, hai đứa bay mau về lớp học đi."
"Vâng ạ, thưa thầy."
"Ngoài ra--"
Đèn bật sáng, lớp học bừng sáng, gã giáo viên quay đầu lại lúc này cũng nhìn rõ mặt tôi và Bùi Thanh Yến.
Trong mắt gã lóe lên tia sáng kỳ lạ.
"Khoan đã, hai đứa là học sinh mới chuyển đến, sao trước đây ta chưa từng thấy nhỉ?"
"Vâng, hôm nay mới chuyển đến ạ."
"Ta bảo mà, trường chúng ta trước giờ làm gì có nam sinh nào xinh xắn, chuẩn mực như hai đứa."
Ánh mắt gã giáo viên không ngừng quét trên mặt chúng tôi.
Ánh mắt vô h/ồn, trực diện, q/uỷ dị, không giống như đang nhìn người, mà giống như đang đá/nh giá một lô hàng mới nhập về.
"Đơn xin học bổng các em đã điền chưa?"
"Mới đến ạ, chúng em chưa nhận được đơn."