Bùi Thanh Yến vừa định tạo chút tiếng động, hai gã giáo viên vốn không chú ý đến chúng tôi liền đồng loạt ngẩng đầu nhìn lại.

Ánh mắt âm u, cộng thêm khuôn mặt đầy vết loét th/ối r/ữa, trông cực kỳ đ/áng s/ợ.

Trong một khoảnh khắc, tôi dường như nhìn thấy gương mặt người của bọn họ hơi biến dạng.

Trở thành một con q/uỷ phù thũng với cái miệng cực lớn.

"Hai đứa muốn làm gì?"

"......"

Bùi Thanh Yến đương nhiên cũng nhìn thấy, cậu bình tĩnh lùi lại một bước: "Thưa thầy, em và bạn muốn nhanh chóng đến nhà ăn ăn cơm nên đi hơi vội ạ."

"Sao ta lại có cảm giác hai đứa muốn cư/ớp đồ thế nhỉ?"

"Thầy thực sự hiểu lầm rồi ạ."

Tôi bước lên một bước.

"Hai đứa em thực sự chỉ là vội đi ăn cơm thôi."

Hai gã giáo viên nhìn tôi, dưới tác dụng của "Lòng biết ơn của ánh dương đầu ngày", sự cảnh giác trong mắt họ dần tan biến, gương mặt đang méo mó cũng dần trở lại bình thường.

"Vậy thì dù có đói đến đâu cũng phải đi sau chúng ta, tôn sư trọng đạo có hiểu không?"

"Vâng ạ."

Chúng tôi bình tĩnh gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau bọn họ xuống lầu.

Đến chân cầu thang thì đường ai nấy đi.

Nhưng ánh mắt tôi vẫn luôn chú ý đến hai gã giáo viên đó.

Họ khiêng bàn đi vào tòa nhà văn phòng, ở khu vực cầu thang có cửa kính, có thể nhìn rõ họ rẽ vào tầng hai.

Nhưng vào phòng nào thì không biết.

Tôi đứng dưới bóng cây, nhẩm đếm thời gian họ xuất hiện ở cửa kính cầu thang tầng hai.

Trong lúc đó, chủ nhiệm giáo vụ và vài giáo viên khác hớn hở rời khỏi trường.

Bùi Thanh Yến vừa định đi theo thì âm thanh máy móc vang lên.

"Đing đoong, người chơi tạm thời không được rời khỏi bản đồ phó bản 'Trường Trung học Nhân Ái'."

"Xem ra chưa đến lúc, cứ lo chuyện cuốn nhật ký trước đã."

Bùi Thanh Yến bị điện gi/ật một cái, vô cảm vẩy vẩy tay.

"Ừ."

Tôi nhịn cười, tiếp tục nhìn chằm chằm tòa nhà văn phòng.

Khoảng gần ba mươi giây sau, hai gã giáo viên khiêng bàn xuất hiện ở cửa kính tầng hai.

Từ đó tôi khẳng định: "Đồ đạc để ở văn phòng thứ hai."

"Ừ."

Bùi Thanh Yến gật đầu đồng ý.

Tầng hai có năm văn phòng.

Tốc độ đi bộ tay không của người trưởng thành thường rơi vào khoảng 1.2 đến 1.5 métgiây, trong khi khiêng vật nặng 100kg thì tốc độ sẽ giảm xuống, còn khoảng 0.5 métgiây.

Bàn ghế của Tạ Chiêu Đệ, cộng thêm ngăn bàn đầy ắp sách vở, trọng lượng khoảng 50kg.

Vậy tốc độ sẽ duy trì ở mức 1 métgiây.

Lúc đi tới tốc độ chậm, lúc quay về tốc độ khôi phục bình thường.

Dựa vào độ dài văn phòng thứ nhất, trừ đi thời gian đóng mở cửa, có thể ước tính sơ bộ rằng họ đã đặt đồ xuống ở văn phòng thứ hai rồi mới quay lại.

Bùi Thanh Yến nhận lấy chiếc cặp sách trên vai tôi.

Cậu nhìn gương mặt không chút huyết sắc của tôi, đôi mắt sâu thẳm.

"Về ký túc xá trước đi, cậu nghỉ ngơi một chút, tối nay sau khi tắt đèn, mình tôi tự đến tòa nhà văn phòng tìm sổ tay là được."

Tôi gắt gỏng: "Không được, đến lúc đó tôi sẽ đi cùng cậu."

"Đoạn Nhiên, tôi tự mình sẽ về an toàn, thẻ kỹ năng của tôi rất mạnh, không có nguy hiểm gì đâu."

"Ôi chao, Bùi Thanh Yến, sao nào, cậu coi thường tôi đấy à? Muốn gây sự đúng không?"

"Không có."

"Không có thì dẫn tôi theo."

Tôi lườm cậu ấy một cái, giơ nắm đ/ấm lên đe dọa.

Cậu ấy tuyệt đối không được đi một mình.

Phó bản bảy sao không thể nào đến tận bây giờ vẫn bình lặng không chút nguy hiểm, phó bản một sao như cây bách xù còn có boss mẹ kế gõ cửa hỏi thăm đòi ăn th!t người vào đêm khuya.

Chưa nói đến chuyện khác, các giáo viên ở trường Nhân Ái này đã rất bất thường rồi.

Trên mặt mọc đầy vết loét, dưới gương mặt người thấp thoáng ẩn hiện mặt q/uỷ phù thũng, tòa nhà văn phòng vào ban đêm chắc chắn sẽ không bình yên.

Tôi có con búp bê hoán đổi thân thể mà Maria tặng, có tro hương kịch đ/ộc.

Còn có......

Tôi nhìn Bùi Thanh Yến, đột nhiên lười biếng nhướng mày cười:

"Tôi sợ cậu yêu sớm với mấy em NPC khác, tôi phải đi giám sát cậu chứ."

Chàng trai phủ nhận: "Không đâu, Đoạn Nhiên, tôi chỉ thích cậu thôi."

Tôi hừ một tiếng, vừa bực bội vừa thỏa mãn.

"Tốt nhất là vậy, đi thôi, về ký túc xá nằm cùng tôi một lát."

"Nằm cùng thế nào?"

"...... Bùi Thanh Yến, thân phận người chơi của chúng ta bây giờ là học sinh cấp ba, dẹp ngay mấy tư tưởng bậy bạ trong đầu cậu đi."

"Nằm cùng thuần túy thôi, được không?"

Bùi Thanh Yến cụp mắt xuống, còn hỏi lại.

Tôi lườm cậu ấy một cái, chịu thua.

"Được."

Bùi Thanh Yến mày mắt hớn hở, nắm lấy tay tôi.

Tôi mím môi, không vùng vẫy.

Chỉ là khi tôi quay đầu muốn nhìn lại tình hình tòa nhà văn phòng, lại phát hiện cửa lớn của nó đã khóa từ bao giờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
12 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu quân mang về bình thê là mật thám địch quốc

Chương 8
Lưỡng quốc bãi binh, phu quân hồi kinh, bệ hạ hỏi phu quân muốn ban thưởng vật gì. Chàng chẳng hề liếc nhìn thiếp một cái, mà lại kéo vị y nữ từng cứu mạng mình về phía trước. "Lần này bảo toàn Lương Châu, tất cả đều nhờ Ân Sương hiến kế, nàng ấy còn cứu mạng thần một lần." "Thần khẩn cầu bệ hạ, tước đoạt cáo mệnh của Đường thị, ban cho Ân Sương vị trí chính thê!" Giữa ánh mắt thương hại của mọi người, thiếp cất cao giọng. "Bệ hạ, năm xưa địch quốc khai chiến chính là do lộ mật đồ bố phòng." "Thần phụ đã tìm thấy thư tín của địch quốc trong xe ngựa của Ân cô nương, hai kẻ đó chính là nguyên hung của trận chiến Lương Châu này!"
Cổ trang
0