Bùi Thanh Yến vừa giúp tôi xỏ giày vừa nói: "Đoạn Nhiên, tôi nhớ Maria có tặng cậu một con búp bê vải, cậu hoán đổi vào đó đi, tôi sẽ nhét cậu vào túi áo."
"Đã qua mười hai giờ một lúc rồi, quản lý ký túc xá chỉ tuần tra ngoài hành lang, không vào phòng."
Tôi liếc nhìn ô cửa kính phía trên cửa phòng. Thỉnh thoảng có bóng người lướt qua, trông không có vẻ gì là đe dọa, chỉ là tuần tra bình thường. Nhưng nếu bị bắt, không chừng sẽ kích hoạt cơ chế trừng ph/ạt nào đó.
Tôi ngồi dậy, lắc đầu: "Không, tôi sẽ đi cùng cậu bằng cơ thể thật."
"......"
Bùi Thanh Yến hơi nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén. Tôi không hề yếu thế, nhìn thẳng vào cậu ấy: "Tạm thời tôi không muốn dùng búp bê, để dành cho những lúc quan trọng sau này."
"Đoạn Nhiên, không được."
Tôi lười biếng đáp: "Tại sao không được? Tôi đi cùng cậu không vui sao?"
Giọng Bùi Thanh Yến khàn đặc: "Vui."
"Nhưng tôi biết tâm tư của cậu."
"Đoạn Nhiên."
"Cậu thử giúp tôi đỡ một đò/n xem sao?"
"......"
Tôi chớp mắt đầy chột dạ. Ch*t ti/ệt, lại bị cái tên khốn này nhìn thấu rồi.
Tôi chống chế: "Làm gì có, sao cậu cứ thích suy diễn mấy chuyện cẩu huyết thế, đang đóng phim thần tượng à?"
"Vậy thì cậu hoán đổi vào búp bê đi, nếu không tôi sẽ trói cả cậu lên giường đấy."
"......"
Tôi bất lực thỏa hiệp, đành ngoan ngoãn hoán đổi cơ thể với con búp bê vải. Điều bất ngờ là tứ chi vẫn cử động được, còn biết nói chuyện, những khó chịu do u/ng t/hư phổi gây ra cũng hoàn toàn biến mất, cơ thể linh hoạt hơn hẳn. Nhìn từ xa, trông như một nhân vật hoạt hình bước ra từ tivi vậy.
Một con búp bê lông xù đáng yêu đến cực điểm, cơ thể mềm mại, mắt và mũi làm bằng thủy tinh đen, chỉ có điều khuôn mặt thì cau có hết chỗ nói. Bởi vì Bùi Thanh Yến rất thích cái đuôi bông xù ở mông tôi. Cậu ấy cứ xoa mãi, xoa mãi. Thật là bi/ến th/ái.
Đôi lúc tôi có cảm giác như đang quay lại thời kỳ nồng ch/áy, khi cậu ấy cố tình dỗ dành tôi dùng mấy món phụ kiện đuôi động vật kỳ quặc. Đuôi thỏ, đuôi mèo... Cậu ấy thích đến mức khiến tôi ba ngày không xuống nổi giường. Bi/ến th/ái, đồ bi/ến th/ái chính hiệu!
Tôi xù lông, quay lại cắn vào ngón tay cậu ấy: "Bùi Thanh Yến, đừng có xoa nữa, còn xoa nữa tôi cắn ch*t cậu!"
"Ừ ừ, đáng yêu quá."
Cậu ấy nói rồi lại đổi tay sang xoa cái đuôi. Quả nhiên, con người chỉ cần đủ nhỏ bé thì làm gì cũng thấy đáng yêu.
"Đợi tôi khỏe lại, ông đây nhất định vứt cậu vào thùng rác!"
"Được, đợi cậu."
Bùi Thanh Yến mỉm cười hôn lên tai tôi. Tôi lầm bầm ch/ửi bới rồi chui vào túi áo đồng phục của cậu ấy: "Đi nhanh đi, đi muộn là nhật ký của Tạ Chiêu Đệ bị đ/ốt mất đấy."
"Được."
Bùi Thanh Yến gật đầu. Sau khi để lại sáu lọn tóc, cậu ấy mở cửa sổ ký túc xá, cả người hóa thành một cơn gió, mang theo tôi trong hình dạng búp bê bay thẳng đến tòa nhà văn phòng.
Trường Nhân Ái về đêm tối như mực, chỉ có tòa nhà văn phòng là còn sáng đèn. Đặc biệt là căn phòng để di vật của Tạ Chiêu Đệ, vài giáo viên bên trong đang chuẩn bị nhóm lò sưởi. Ánh đèn huỳnh quang trắng bệch và ánh lửa ngày càng lớn chiếu lên những vết loét trên mặt họ, lúc trắng lúc đỏ. Nhìn từ khe cửa, những vết loét đó dường như đang chuyển động.
Trên hành lang, ánh sáng yếu ớt của đèn khẩn cấp chiếu lên khuôn mặt đầy lông của tôi. Trong hình dạng búp bê, tôi không thể dùng bất kỳ thẻ kỹ năng nào, kể cả thẻ lưu trữ dùng để phòng thân.
"Bùi Thanh Yến, cả tòa nhà chỉ có ba người, cậu đối phó được chứ?"
"Được."
"Bắt đầu thôi."
Thấy tôi dùng móng vuốt nắm ch/ặt lấy áo cậu ấy đầy phấn khích, Bùi Thanh Yến vốn định không gây tiếng động, chỉ đơn thuần đá/nh úp mà không bị phát hiện, kết quả vừa đẩy cửa ra—
Két—
Cánh cửa lại phát ra tiếng kêu. Ch*t ti/ệt. Cả tôi và Bùi Thanh Yến đều thầm ch/ửi thề trong lòng. Xây tòa nhà văn phòng sang trọng thế này mà không biết tra chút dầu bôi trơn vào bản lề sao?!
Tất nhiên, mấy gã NPC nam nghe thấy tiếng động liền đồng loạt quay đầu lại. Nhìn thấy Bùi Thanh Yến đang nhét một con búp bê trong túi, gương mặt họ lập tức biến dạng.
"Sao lại có học sinh ở đây!"
"Gi*t nó, chuyện này không được để lộ ra."
Cả ba gã không biết lấy d/ao từ đâu ra, mặt mày hung dữ xông về phía chúng tôi. Để không gây tiếng động, Bùi Thanh Yến dùng chiêu cũ, trực tiếp biến tóc thành cành cây trói ch/ặt lấy họ. Bịt miệng, bịt tai, bịt mắt. Trọn gói dịch vụ.
Chỉ là tôi nhìn Bùi Thanh Yến vừa mất thêm ba lọn tóc nữa, có chút lo lắng kỳ quặc. Trói NPC nhiều lần thế này, tóc cậu ấy có bị rụng bớt không nhỉ? Chắc là không đâu nhỉ? Người ta vẫn bảo, Ferrari dù cũ vẫn là Ferrari, thì trai đẹp dù hói vẫn là trai đẹp thôi.