Vì sợ tôi lo lắng, cậu ấy cố gắng né tránh những chỗ dễ thấy như mặt, cổ và tay. Nhưng đồng phục đã bị rá/ch tả tơi, m/áu thấm ra không ít. Tôi không dám tưởng tượng chỉ số sinh mệnh của cậu ấy lúc này còn nổi 70 hay không.
"Chỉ số sinh mệnh của cậu còn bao nhiêu?"
Bùi Thanh Yến hoàn toàn không có vẻ gì là yếu ớt.
"90."
"Xạo sự!"
"59. Giảm không nhiều lắm, vẫn ổn."
"Thế mà còn bảo không nhiều?! Mẹ kiếp, phó bản bảy sao đúng là hung hiểm, cậu mạnh thế này mà chưa chắc đã toàn mạng rời đi."
Tôi lấy đầu húc nhẹ vào cằm cậu ấy.
"Đợi tôi lấy được thẻ chữa trị trong tay Tần Tư Lễ, tôi sẽ đi tìm thêm một thẻ kỹ năng tấn công xịn sò, mấy phó bản sau này tôi có thể cùng cậu đá/nh đ/ấm rồi."
Từ "sau này" nghe thật êm tai, Bùi Thanh Yến mỉm cười.
"Được."
"Tìm thêm một vòng manh mối nữa rồi chúng ta về ký túc xá nhé, tôi cứ cảm thấy mình bỏ sót cái gì đó."
"Ừ."
Không còn lũ quái vật cản đường, hai chúng tôi cuối cùng cũng có thể nghiêm túc lật tung mọi thứ trong tòa nhà này lên. Cuối cùng, trong một chiếc két sắt có khóa ở văn phòng hiệu trưởng, chúng tôi tìm thấy hai thứ.
Một là "Hợp đồng thành lập kênh tài trợ học sinh nghèo giữa trường Trung học Nhân Ái và trang web Xuân Lôi".
Bùi Thanh Yến biến tay mình thành chìa khóa kim loại, cúi đầu đọc hợp đồng trước.
"Trên này viết trường Trung học Nhân Ái mỗi năm sẽ cung cấp danh sách học sinh cho trang web từ thiện Xuân Lôi, trang web Xuân Lôi có trách nhiệm liên hệ với các nguồn vốn xã hội hoặc các nhà hảo tâm để quyên góp."
"Mỗi học sinh năm vạn tệ, nhưng theo hợp đồng, trang web và nhà trường mỗi bên ít nhất phải rút lại hai vạn lợi nhuận, đến tay học sinh thì học bổng cao nhất chỉ còn một vạn, thậm chí ít hơn."
"Hợp đồng ghi, nếu nữ sinh đồng ý 'bồi tiếp' các đại gia đứng sau trong kỳ nghỉ hè, sẽ được cộng thêm hai vạn tiền tiêu vặt, số tiền hai vạn này nhà trường lại tiếp tục rút phần trăm."
"Nếu học sinh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phụ huynh đến làm ầm ĩ, họ sẽ bỏ ra năm vạn tiền an ủi."
Đây chính là lý do cha mẹ Tạ Chiêu Đệ biết con gái ch*t mà không làm lớn chuyện. Thật đáng buồn.
Thứ còn lại trong két sắt là một chiếc USB không mấy nổi bật nhưng dung lượng lại rất lớn.
Cắm nó vào máy tính của hiệu trưởng. Màn hình máy tính nhảy ra một thư mục.
【Hồ sơ giao dịch】
Tưởng là tài liệu văn bản, Bùi Thanh Yến nhấp chuột, nội dung trong thư mục hiện ra trước mắt hai chúng tôi.
Đồng tử chúng tôi co rút, da đầu tê dại.
Hồ sơ giao dịch lại là hàng trăm, hàng nghìn đoạn video ngắn. Tất cả đều là cảnh nữ sinh từng nhận học bổng trong sáu năm qua với đủ loại đàn ông khác nhau.
......
Những manh mối này, đến người bình thường lúc này cũng hiểu ra mọi chuyện.
Tại sao Tạ Chiêu Đệ ăn mặc xinh đẹp được lãnh đạo nhà trường và Tống Kiệt đưa đi cảm ơn nhà tài trợ, sau khi về lại thay đổi tính nết, cuối cùng không chịu nổi mà nhảy lầu.
Là cô bé bị tổn thương, bị xâm hại, còn bị quay video tống tiền.
Cô bé còn quá nhỏ, kêu c/ứu không ai nghe, lại còn sợ bị người đời chỉ trỏ bàn tán.
Trang web và các đại gia tư bản b/ắt n/ạt cô, đe dọa cô.
Nhà trường thì lại là đồng phạm chủ động đưa d/ao cho kẻ á/c.
Cha mẹ trọng nam kh/inh nữ vì sĩ diện, hoặc vì muốn m/ua nhà cưới vợ cho đứa con trai nối dõi tông đường, sau khi nhận tiền bịt miệng tuyệt đối sẽ không đứng ra đòi công bằng cho con gái, càng không để con báo cảnh sát.
Họ cũng là đồng phạm.
Tất cả bọn họ cấu kết với nhau.
Đây là một chuỗi tội phạm đen tối, trần trụi, mục đích là trục lợi bằng cách tước đoạt quyền lợi của phụ nữ.
【Đing đoong, nhiệm vụ nhánh được kích hoạt: Gi*t sạch "bọn chúng".】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Một thẻ kỹ năng (chưa tiết lộ chi tiết).】
Tôi nghiến răng nghiến lợi:
"Đám súc vật này, tôi nhất định phải bắt chúng quỳ xuống trước mặt Tạ Chiêu Đệ và những cô gái đó để chuộc tội."
"Cậu xem người ký tên bên trang web và lãnh đạo nhà trường là ai, có tên của đại gia đứng sau không, chỉ cần có tên là chúng ta có thể tính sổ từng đứa một."
Bùi Thanh Yến lật đến phần cuối.
"Không có, chỉ có hiệu trưởng trường Nhân Ái và người phụ trách trang web. Hiệu trưởng là Thành Kiến Cương, người phụ trách trang web là Tống Kiệt."
"Thành Kiến Cương chắc là lão này."
Cậu ấy lấy một khung ảnh trên bàn làm việc của hiệu trưởng.
Tôi liếc mắt nhìn. Mẹ kiếp. Đúng là một con heo ch*t điển hình. Cảm giác lão mà đi bộ, sổ đỏ của mấy căn biệt thự hạng sang cũng rơi hết xuống đất.
"Tống Kiệt là hắn."
Tôi đưa thông tin về Tống Kiệt vừa tìm được trên điện thoại cho Bùi Thanh Yến xem. Tống Kiệt là một gã đàn ông trung niên vẻ ngoài hiền lành, đeo kính cận. Vết loét trên người lão không chỉ ở mặt mà đã lan ra tận cổ và khắp cơ thể.
Cách màn hình mà tôi vẫn ngửi thấy mùi hôi thối của lão. Đủ thấy những việc lão làm kinh t/ởm đến mức nào.
Tôi tiện tay bấm vào một video phỏng vấn, Tống Kiệt đang thao thao bất tuyệt nói về việc hắn đã hết lòng giúp đỡ học sinh nghèo trường Nhân Ái như thế nào.