"Thật đáng tiếc, ta còn muốn chơi đùa với bọn ngươi trước khi đám ông chủ đó ra tay, khà khà khà--"
"Ông đây phải bắt ngươi đền mạng!"
Tôi chắn trước mặt Bùi Thanh Yến, gi/ật lấy một đoạn ống nước treo ở góc tường, vặn vòi phun nước gi/ận dữ về phía nó.
Tôi tưới cho nó ướt sũng, nước chảy lênh láng khắp sàn.
Hoàn toàn không có khả năng tấn công.
Nó xoay đầu 360 độ, chẳng thèm né tránh, nhìn thẳng vào tôi.
"Khà khà khà, nhóc con, chút nước này mà đòi dìm ch*t ta sao? Không đơn giản vậy đâu, thấy lũ côn trùng trên người ta chưa?"
"Chỉ cần cơ thể ta bị thương, chúng sẽ tự động hồi phục."
"Mà ta thì có vô số con, lũ giòi này lại thích nước nhất, ngươi tưới nước làm chúng phấn khích cả lên rồi."
"Vậy nên, ta cho các ngươi hai lựa chọn: Một là ngoan ngoãn để ta và các ông chủ chơi đùa, xong việc sẽ cho tiền."
"Hai là ch*t."
"Các ngươi muốn chọn cái nào nào?"
Tôi buông ống nước xuống, đột nhiên mỉm cười.
"Chọn ba, là để ngươi ch*t."
Giây tiếp theo, một chùm cành cây từ sau lưng tôi lao ra, nhắm thẳng vào con quái vật.
Nó tự tin nhảy vào vũng nước trên sàn, né tránh đò/n tấn công của Bùi Thanh Yến một cách hoàn hảo.
"Chỉ vậy thôi sao? Khà khà khà!"
"Không, vẫn còn nữa."
"Bùi Thanh Yến, gi/ật điện nó!"
Sét đơn thuần thì nó có thể tránh, nhưng nếu toàn thân dính nước thì sao?
Chỗ nào cũng là vật dẫn điện.
Tôi không tin, mẹ kiếp nó không bị gi/ật thành đồ ng/u!
Chỉ thấy Bùi Thanh Yến hóa thân thành tia chớp, tốc độ nhanh đến mức phủ kín cả không gian, lao về phía con quái vật.
Lách tách! Lách tách!
Con quái vật cảm thấy không ổn, hoảng lo/ạn định chạy trốn.
Chạy ư?
Chạy được không?
Nó vừa nhấc một chân lên, ngay lập tức một luồng điện mạnh mẽ xông thẳng vào cơ thể.
Đồ ng/u!
Còn dám đứng một chân à?
Bận ki/ếm tiền bất chính nên không có thời gian học hành gì sao?
"Gào--"
Sau tia chớp và sấm sét, tôi ngửi thấy mùi côn trùng và mùi th!t ch/áy nồng nặc.
Nó cố gắng phản kháng.
Nhưng cơ thể ướt sũng của nó chạm vào Bùi Thanh Yến đang đầy điện tích.
Đó đúng là hiệu ứng của tia lửa và điện gi/ật.
Khi cơ thể con quái vật biến thành một cái x/ác ch/áy đen, Bùi Thanh Yến trực tiếp đ/á tan x/ác nó, đến tro cốt cũng bị hất tung.
Không còn một con giòi nào sống sót.
Tôi đi đến bên cạnh Bùi Thanh Yến, mặt mày cau có.
"Cánh tay còn ổn không?"
"Vết thương ngoài da thôi, không đ/au."
"Xạo sự, bị cắn đ/au thế kia mà, tôi đâu có m/ù."
"Hôn tôi một cái đi, sẽ không đ/au nữa."
Cậu ấy cong môi, giọng điệu dỗ dành.
"Cút."
Còn nói được lời đường mật thì không sao rồi.
Tôi quay người bỏ đi.
Bùi Thanh Yến thu lại nụ cười, lặng lẽ lau đi lớp mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, theo tôi đến thang máy.
"Đoạn Nhiên, chúng ta--"
Chụt.
Tôi đột nhiên nghiêng mặt, hôn cậu ấy một cái.
"Bùi Thanh Yến, sau này đừng bị thương nữa."
"......"
Chàng trai hôn đáp lại, giọng dịu dàng.
"Được."
Một đường lao lên tầng bốn.
Cứ tưởng Vương tổng và lão Chu sẽ khó chơi hơn Tống Kiệt, kết quả cũng chỉ đến thế.
Nắm được kỹ năng vượt ải, một quy trình nước cộng điện, thì mọi quái vật đều là hổ giấy.
Chỉ là sau khi họ ch*t, những vết loét trên cơ thể mới bùng n/ổ.
Thì ra, vết loét hình mặt người của họ mọc ở bên trong cơ thể, có lẽ cũng giống như một số kẻ trong xã hội thực tế.
Bề ngoài thì đạo mạo, vàng ngọc, nhưng bên trong thì th/ối r/ữa.
Vì đến kịp lúc, Trương Á Nam chỉ bị rối tóc một chút.
Chỉ là không ngờ trong phòng còn có một đứa trẻ nhỏ hơn, chắc mới học tiểu học.
Mẹ kiếp.
Đồ súc vật.
Tôi gắng sức bế đứa trẻ đang r/un r/ẩy vì sợ hãi, bảo Bùi Thanh Yến gi/ật điện lại một lần nữa, điện cho thấu xươ/ng.
"Hu hu anh ơi, em sợ lắm!"
"Không sao rồi, không sao rồi."
"Em muốn mẹ."
"Được, anh đưa em về nhà."
Tôi lúng túng dỗ dành con bé. Trương Á Nam cũng cảm ơn tôi, nhưng cô bé lo lắng nói: "Còn các bạn học ở tầng dưới thì sao ạ?"
"Cho họ đi chầu trời hết. Nhưng cần sự giúp đỡ của em."
Cô gái gật đầu, nghiêm túc nói: "Anh nói đi."
"Em đi phóng hỏa, tiện thể phục vụ bọn họ một chuyến."
Một phút sau, còi báo động khói của câu lạc bộ vang lên khẩn cấp.
Ngay lập tức, vòi phun nước chữa ch/áy bắt đầu phun nước, toàn là nước hôi thối, mọi hứng thú lập tức tan biến.
Đám ông chủ, giáo viên và học sinh lần lượt bỏ chạy trong nhếch nhác.
Trương Á Nam cải trang thành nhân viên phục vụ, đeo khẩu trang.
"Các bạn nữ đến đây rửa sạch sẽ đi, các ông chủ đều đến phòng nghỉ bên này tắm rửa~"
Đám ông chủ ch/ửi bới: "Chúng mày đang làm cái quái gì thế hả?"
"Xin lỗi xin lỗi, là lỗi của chúng tôi. Chúng tôi để rất nhiều quà trong phòng nghỉ, các bạn nữ chỉ cần rửa sạch sẽ là qua hầu hạ các ông. Đúng rồi, thưa ông chủ này, hai cậu con trai mà ông nhắm tới lúc nãy cũng đã được rửa sạch sẽ rồi ạ."