“Thế này còn tạm được.”
Thế là các ông chủ bước vào phòng nghỉ. Thành Kiến Cương và đám người kia cũng đi theo vào để hưởng lạc. Chỉ tiếc là bên trong không có tôi, chỉ có những cú t/át sấm sét của Bùi Thanh Yến đang đợi sẵn. Sau một hồi gi/ật điện tơi bời, Bùi Thanh Yến bước ra, thân thể không một vết trầy xước, chỉ để lại một sàn đầy những con quái vật bên trong th/ối r/ữa.
Đứa trẻ NPC nhỏ bé trong lòng đã ngủ thiếp đi, ôm ch/ặt lấy tôi không buông. Bùi Thanh Yến nhìn với ánh mắt kỳ lạ, đột nhiên thì thầm:
“Đoạn Nhiên, trông cậu lúc này đẹp thật.”
Tôi lườm cậu ấy: “Cậu có ý gì?”
“Cậu ôm đứa trẻ trông rất dịu dàng.”
“Cần cậu nói à, đây gọi là ánh hào quang của tình phụ tử.”
Tôi vênh váo tự đắc. Bùi Thanh Yến xoa đầu tôi, nói khẽ hơn nữa:
“Đoạn Nhiên, tôi muốn có một đứa con với cậu.”
???
Tôi tung ngay một cước vào chân cậu ấy.
“Cút, ông đây là đàn ông, sinh được à?”
“Vậy để tôi sinh.”
“??”
Chuyện này không phải cứ rắc một nắm gạo nếp là giải quyết được đâu nhé?! Người bị gi/ật điện không phải là quái vật, mà e là n/ão bộ của cậu ấy mới đúng.
Tôi đảo mắt, quay sang giao đứa trẻ NPC cho Trương Á Nam, nhưng khóe miệng lại không tự chủ được mà nhếch lên.
Ch*t ti/ệt. Trong đầu mình đang nghĩ cái gì thế này? Mình cũng thành kẻ bi/ến th/ái rồi.
“Đing đoong, nhiệm vụ nhánh hoàn thành.”
“Phần thưởng nhiệm vụ sẽ được phát sau.”
Lúc này Trương Á Nam cũng đã kể hết mọi chuyện với các bạn học, họ kinh ngạc, sợ hãi và phẫn nộ. Không ít người đến cảm ơn tôi, mắt ai nấy đều khóc sưng như thỏ.
【Chú ý, sự sống của người chơi Đoạn Nhiên chỉ còn trụ được 10 phút.】
“Cảnh báo! Cảnh báo!”
Xem ra, không kịp đợi đến lúc cùng Bùi Thanh Yến đi tìm Tần Tư Lễ tính sổ nữa rồi. Tôi nuốt ngược ngụm m/áu trào lên trong họng, vẫy tay với đám nữ sinh, dự định dắt tay Bùi Thanh Yến sang một góc để trải qua những giây phút cuối cùng.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ đám đông.
“Biết làm sao đây, đường tài lộc sau này bị c/ắt đ/ứt rồi.”
“Vốn dĩ chỉ cần chiều lòng mấy người đó là có tiền đi học đại học, giờ thì hết tiền rồi.”
“Tại sao lại có kẻ thích lo chuyện bao đồng thế không biết, phiền ch*t đi được.”
......
Tôi ngơ ngác quay đầu lại, nhìn vào đám nữ sinh vừa mới cảm tạ tôi rối rít, muốn biết ai là người nói những lời đó. Nhưng không tìm thấy. Giọng nói ấy như chỉ là mấy câu than phiền không quan trọng, hay chỉ là ảo giác của tôi.
Bùi Thanh Yến vỗ vỗ vai tôi.
“Sao thế?”
Tôi mím môi, hơi thất thần.
“Bùi Thanh Yến, cậu nói xem chúng ta thực sự đã c/ứu được những cô gái này chưa? Nhưng nếu không có tài trợ, làm sao họ bước ra khỏi vùng núi được?”
“Đoạn Nhiên, câu hỏi này tôi không trả lời được, nhưng người cần suy ngẫm về nó không nên là chúng ta.”
“......”
Phải rồi. Đây không phải là vấn đề một cá nhân có thể dễ dàng thay đổi. Đây là căn b/ệnh nan y của xã hội.
“Cậu nói đúng.”
Tôi xoa xoa khuôn mặt b/ệnh tật không còn chút huyết sắc, cười nhạt.
“Dù sao thì, chúng ta cũng đã vạch trần bí mật của trường Nhân Ái.”
【Chú ý, sự sống của người chơi Đoạn Nhiên chỉ còn trụ được 8 phút.】
“Đing đoong, nhiệm vụ chính đã hoàn thành.”
“Cuối câu chuyện, các học sinh đều trở về trường, dưới sự giúp đỡ của các cơ quan chức năng, các em đều lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ.”
“Trẻ em là mặt trời mới mọc.”
“Chúng ta phải thấu hiểu sự sợ hãi, chiều lòng hay sự ngây thơ bị lừa gạt của các em lúc ban đầu, thấu hiểu mọi lựa chọn bất đắc dĩ mà các em đã đưa ra.”
“Đây không phải là tư tưởng lệch lạc, không phải là hèn nhát, mà chỉ là cái nôi an ổn do tội á/c tạo ra cho các em.”
“Điều các em cần lúc này, chính là sự trưởng thành.”
“Gieo rắc sự rực rỡ, ngọn gió tự do và ánh nắng tươi đẹp vốn có của mùa này vào thế giới, để các em mặc sức lớn lên.”
“Đing đoong, phần thưởng nhiệm vụ chính: Một linh thú phó bản có sức tấn công cao đang được phát ngẫu nhiên vào túi đồ của người chơi.”
“Chú ý, chỉ một người chơi có thể nhận được.”
“Đing đoong, chúc mừng người chơi Đoạn Nhiên nhận được linh thú!”
【Chú ý, sự sống của người chơi Đoạn Nhiên chỉ còn trụ được 6 phút.】
Tôi mở túi đồ ra, thấy một quả trứng.
【Một quả trứng linh thú bí ẩn: Quả trứng này cần người chơi tự ấp, thời gian nở không x/ác định, kỹ năng linh thú không x/ác định, ngoại hình và tính cách linh thú không x/ác định.】
?
Cái gì cũng không x/ác định, thế này chẳng phải là l/ừa đ/ảo sao?
Tôi cạn lời đóng túi đồ lại.
【Phần thưởng nhiệm vụ ẩn 1: Chỉ số thông minh cộng 5, đã phát cho tất cả người chơi, chỉ số thông minh của người chơi Đoạn Nhiên đã đạt giới hạn tối đa.】
【Phần thưởng nhiệm vụ ẩn 2: Bút thần Mã Lương.】
【Bút thần Mã Lương: Một cây bút vẽ cổ xưa, có thể vẽ ra bất cứ thứ gì mình muốn. Chú ý: Mỗi phó bản chỉ được dùng ba lần.】
Cây bút này cũng có chút tác dụng. Có thể đưa hết cho Bùi Thanh Yến dùng.