Đến giờ ăn trưa, Tiểu Chu, đồng nghiệp vốn có qu/an h/ệ khá tốt với tôi, ghé lại gần, hạ thấp giọng hỏi:
“Khương Hủ, người phụ nữ họ Khương được nhắc đến trong bài báo kia, không phải là cậu đấy chứ?”
Tôi không trả lời.
“Tớ nói cho cậu biết nhé.”
Tiểu Chu nhìn quanh bốn phía.
“Cậu tốt nhất nên cẩn thận. Có người trong nhóm đang nói về cậu đấy, bảo cậu là tiểu tam, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.”
“Tớ không hề biết anh ta có vợ.”
“Tớ đã nói với họ như vậy rồi, nhưng cậu biết đấy, có mấy người chỉ thích ngồi lê đôi mách thôi.”
Tôi gật đầu.
Buổi chiều, trưởng bộ phận gọi tôi vào văn phòng.
“Khương Hủ, trạng thái làm việc gần đây của em thế nào?”
“Vẫn ổn ạ.”
“Thế thì tốt.”
Trưởng bộ phận ngập ngừng rồi thôi.
“Em cũng biết đấy, công ty gần đây đang đàm phán một hợp tác quan trọng, đối phương rất coi trọng hình ảnh của đội ngũ chúng ta.”
“Ý anh là sao ạ?”
“Ý anh là, nếu em có chuyện cá nhân nào có thể ảnh hưởng đến công việc, tốt nhất nên báo trước với anh một tiếng.”
Tôi nhìn thẳng vào trưởng bộ phận.
“Em không có bất kỳ chuyện gì ảnh hưởng đến công việc cả.”
Trưởng bộ phận im lặng hai giây rồi gật đầu.
“Thế thì tốt.”
Khi tôi bước ra khỏi văn phòng, điện thoại rung lên.
Tô Vãn gửi tin nhắn: “Công ty của Tống Dữ đã ra thông cáo, nói rằng đó là hành vi cá nhân, không liên quan đến công ty. Hội đồng quản trị đang xem xét điều chỉnh chức vụ của anh ta.”
Tôi trả lời một chữ: “Được.”
Giữa tháng mười, công ty của Tống Dữ đưa ra thông báo chính thức.
Nhà sáng lập Tống Dữ vì lý do cá nhân nên từ chức CEO, chuyển sang làm thành viên hội đồng quản trị không điều hành.
Bốn chữ “lý do cá nhân”, ai cũng hiểu là có ý gì.
Sau bài báo đó, vài khách hàng lớn của công ty họ đều bắt đầu đá/nh giá lại mối qu/an h/ệ hợp tác.
Các nhà đầu tư cũng bày tỏ sự quan ngại.
Hội đồng quản trị đưa cho Tống Dữ hai sự lựa chọn: Hoặc là tự mình rút lui trong êm đẹp, hoặc là bị đuổi đi.
Anh ta chọn cách rút lui trong êm đẹp.
Khi Tô Vãn nói với tôi tin này, giọng chị ấy rất bình thản.
“Anh ta đáng đời.”
Đến tháng mười một, Tống Dữ tìm gặp tôi một lần.
Anh ta đổi số điện thoại, lúc tôi bắt máy không nhận ra đó là giọng anh ta.
“Khương Hủ, là anh.”
Tôi suýt chút nữa thì dập máy.
“Đừng dập.” Anh ta gần như hét lên.
“Để anh nói vài câu thôi.”
Tôi không dập máy, nhưng cũng không nói gì.
“Anh biết bây giờ em h/ận anh.”
“Khương Hủ, chúng ta gặp nhau một lần được không? Chỉ một lần cuối thôi. Có vài lời anh muốn nói trực tiếp với em.”
“Không có gì để nói cả.”
“Anh c/ầu x/in em.”
Giọng anh ta đột nhiên thay đổi, mang theo sự yếu đuối mà tôi chưa từng nghe thấy.
“Anh chẳng còn gì cả. Công ty mất rồi, gia đình tan vỡ, mất hết cả rồi. Anh chỉ muốn xin lỗi em thôi.”
Tôi im lặng rất lâu.
“Được.”
Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê cũ thường lui tới.
Khi tôi đến, Tống Dữ đã ngồi trong góc.
Anh ta mặc chiếc áo hoodie màu đen, đội mũ, co người lại trong góc, trông g/ầy gò hơn lần trước gặp mặt rất nhiều.
Râu không cạo sạch, cằm lấm tấm xanh đen.
Thấy tôi, anh ta đứng dậy, tay không biết để đâu cho phải.
“Ngồi đi.” Tôi chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Anh ta ngồi xuống, hai tay ôm lấy tách cà phê, cúi đầu.
“Cảm ơn em đã chịu gặp anh.”
“Nói đi.”
“Xin lỗi em.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.
“Khương Hủ, xin lỗi em.”
“Anh biết ba chữ này chẳng có tác dụng gì. Nhưng anh thực sự muốn em biết rằng, anh hối h/ận rồi.”
“Hối h/ận chuyện gì?”
“Hối h/ận vì đã lừa dối em. Hối h/ận vì không sớm làm rõ mọi chuyện với Tô Vãn. Hối h/ận vì đã kéo cả em vào chuyện này.”
Tôi nhìn anh ta, không nói lời nào.
“Em có biết không, dạo gần đây anh thường nghĩ, nếu lúc đầu anh không kết hôn, nếu chúng ta gặp nhau ở một thời điểm khác, liệu kết cục có khác đi không?”
“Không đâu.” Tôi nói.
Anh ta sững người.
“Tống Dữ, ngay cả khi anh không kết hôn, ngay cả khi chúng ta quen nhau một cách bình thường, thì kết cục vẫn vậy thôi.”
“Tại sao?”
“Vì vấn đề lớn nhất của anh không phải là chuyện đã kết hôn, mà là sự ích kỷ.”
Sắc mặt anh ta tái đi.
“Anh ở bên Tô Vãn mười năm, cô ấy hy sinh vì anh nhiều như vậy mà anh vẫn ngoại tình. Anh bên em hai năm, anh nói lừa là lừa. Anh có bao giờ nghĩ, nếu chúng ta thực sự đến với nhau, vài năm nữa anh lại gặp một người khác mà anh thích thì sao?”
Tống Dữ há miệng, không thốt ra được một chữ nào.
Anh ta cúi đầu, vai khẽ r/un r/ẩy.
“Khương Hủ.”
Giọng anh ta nghẹn lại.
“Có phải em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh không?”
“Tôi không cần phải tha thứ cho anh.”
Tôi nói.
“Tôi chỉ cần quên đi anh thôi.”
Anh ta ngẩng đầu, trong mắt ngấn lệ.
Anh ta im lặng.