Sau khi đến nơi, tôi được mời vào thư phòng của ông ấy.
Ông ấy đưa cho tôi vài tấm ảnh. Người trong ảnh chính là Nguyên Thanh Trình và mẹ cậu ấy.
"Ta thật không ngờ, cậu ta lại vô tình học cùng trường với cháu."
"Thế giới này quả thật nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ."
"Vậy, cậu ấy chính là đứa con trai thất lạc nhiều năm của bố cháu sao?"
"Thất lạc?" Lâm Kim Trì bỗng nhiên cúi đầu cười.
Tôi khó hiểu: "Chú?"
Ông ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt đã trở nên sắc lạnh:
"Tiểu Diên, giúp chú một việc."
"Chú đã cho người điều tra những người xung quanh Nguyên Thanh Trình, phát hiện cậu ta thân thiết với cháu nhất, cậu ta có thích cháu không? Có nghe lời cháu không?"
Chưa đợi tôi trả lời, ông ấy lại tự nói tiếp:
"Chú đã sắp đặt mọi thứ, chỉ còn thiếu bước cuối cùng, Tiểu Diên, chỉ có cháu mới giúp được chú thôi."
Trong lòng tôi đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành: "Việc gì ạ?"
"Ra nước ngoài."
"Chỉ cần cháu thuyết phục được cậu ta ra nước ngoài là được."
"Tại sao?" Tôi đầy bụng thắc mắc, "Bố sắp nhận lại cậu ấy rồi mà."
Biểu cảm của ông ấy đột nhiên trở nên âm trầm.
"Nhận lại? Đừng hòng mơ tới."
"Tiểu Diên, cháu đừng quên tất cả những gì cháu đang có hiện nay từ đâu mà ra, nếu cậu ta trở về, thì cháu phải quay về nơi cháu vốn thuộc về rồi."
"Năm đó chú chọn cháu trong số bao nhiêu đứa trẻ ở cô nhi viện, đào tạo cháu thành dáng vẻ mà Lâm Kim Tùng yêu thích rồi đưa đến bên cạnh ông ấy, không phải để hôm nay cháu quay lại chống đối chú!"
Giọng điệu ông ấy lạnh đi đột ngột, chẳng còn chút thân tình nào mà một người chú nên có với cháu gái.
Giống như đang đối xử với một người xa lạ vậy.
"Lâm Kim Tùng sắp tìm thấy cậu ta rồi, thời gian còn lại của chúng ta không nhiều nữa."
"Chú không quan tâm cháu dùng cách lừa hay ép, chỉ cần cháu đưa được cậu ta đến sân bay Loan Long, những việc còn lại cháu không cần phải bận tâm."
Tôi mân mê vạt áo, giác quan thứ sáu đột nhiên khiến tôi nhận ra điều gì đó.
Một suy đoán đ/áng s/ợ hiện lên trong đầu.
"Chú, chuyện Nguyên Thanh Trình thất lạc lúc nhỏ, có phải liên quan đến chú không? Đây căn bản không phải là t/ai n/ạn đúng không?"
Ông ấy cười không tới đáy mắt trả lời: "Chuyện không nên hỏi, đừng hỏi."
Tôi không có quyền phát ngôn trước mặt ông ấy.
Nghe xong lời chỉ đạo, tôi bị quản gia đưa đi.
Trên đường về nhà.
Tôi nhận được tin nhắn báo cáo của Nguyên Thanh Trình.
"Tớ về nhà rồi, còn cậu?"
"Không có chuyện gì lớn xảy ra chứ?"
"Có chuyện gì nhất định phải nói cho tớ biết."
Tôi tắt điện thoại, không trả lời.
Có chuyện.
Có chuyện tày đình.
Mà lại còn liên quan đến cậu nữa!
Tôi nhắm mắt lại, trong đầu rối bời một mớ hỗn độn.
Tôi đã chiếm đoạt cuộc sống giàu sang của cậu ấy mười mấy năm rồi, còn phải tiếp tục nữa sao?
Lời của chú ấy rốt cuộc có ý gì?
Ông ấy thực sự liên quan đến việc Nguyên Thanh Trình bị lạc sao?
Trong lúc hoang mang, một hàng bình luận lướt qua.
"Liên quan quá đi chứ, chính là do ông ta làm đấy, nam chính căn bản không phải tự đi lạc, mà là bị Lâm Kim Trì vứt bỏ."
"Vứt trên một con đường lớn, nếu không phải gặp được mẹ Nguyên bây giờ, nam chính không bị ch*t đói thì cũng bị ch*t rét rồi!"
"Lão gia nhà họ Lâm chọn người thừa kế không chỉ cần con trai có năng lực, mà còn rất coi trọng huyết mạch đời sau, vợ chính thức của ông ta không sinh được con trai, gh/en tị với anh cả, nên mới vứt nam chính đi."
"Mà mẹ ruột của nam chính vì sinh nam chính mà băng huyết, cơ thể mãi không hồi phục được, không thể sinh thêm đứa thứ hai. Ông ta còn tưởng quyền thừa kế của mình đã nắm chắc, nào ngờ, ông ta mệnh không có con!"
"Đúng thế, làm chuyện thất đức nhiều quá không sợ nửa đêm q/uỷ gõ cửa à, nữ phụ cậu đừng có làm vậy nhé."
Tôi bỗng mở bừng mắt, thở hắt ra một hơi nặng nề.
Thế này thì kí/ch th/ích quá rồi đấy nhỉ?
Lâm Kim Trì sao lại x/ấu xa đến thế?
Kẻ đạo đức giả, miệng nam mô bụng một bồ d/ao găm.
Nếu mình thực sự nghe lời ông ta, chẳng phải mình cũng trở thành loại người giống ông ta sao?
Tôi lắc đầu, từ chối bị đồng hóa.
Ông ta làm việc chắc chắn chu toàn hơn mình, ông ta còn để lại dấu vết để Lâm Kim Tùng điều tra ra, huống chi là sự tham gia của mình.
Mười mấy năm trôi qua, bố và mọi người vẫn không từ bỏ việc tìm ki/ếm Nguyên Thanh Trình, tôi không thể chọn sai đường, đứng sai phe được.
Tôi quyết định rồi, tôi muốn chọn Nguyên Thanh Trình.
Tôi không muốn trở thành loại người giống Lâm Kim Trì.
Vì giữ lấy vinh hoa phú quý trước mắt mà đi làm hại người vốn dĩ nên sở hữu tất cả những thứ này.
Hơn nữa, nếu cha mẹ nuôi biết con trai họ vì tôi mà lại phải chịu tổn thương lần nữa, chắc chắn họ sẽ thất vọng về tôi.
Mà tôi thì không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó.
【!!! Nữ phụ đứng lên rồi!】
【Quay đầu là bờ đây mà, chị em chọn đúng rồi đấy.】
【Lần này tôi đứng về phía nữ phụ, tam quan chuẩn, Lâm Kim Trì đúng là không ra gì.】
Tôi gật gật đầu, sự ủng hộ từ những dòng bình luận lại tiếp thêm cho tôi tầng dũng khí.