Tôi vội vàng chuyển chủ đề: "Đây là cậu mang cho tớ à?"
Cậu ấy gật đầu: "Tớ tự làm đấy, mang cho cậu nếm thử."
Tôi cầm một chiếc sủi cảo hấp lên cắn một miếng: "Nhân tôm à?"
"Ông Vương ở khu nhà tớ được con trai gửi cho rất nhiều hải sản, tôm tươi đó là ông ấy chia cho nhà tớ đấy."
Tôi nở một nụ cười ngọt ngào, khen ngợi: "Ngon thật đấy."
Cậu ấy ngước nhìn vẻ mặt của tôi, đôi mắt luôn sáng lấp lánh.
Trong tâm trí tôi đột nhiên hiện lên nụ hôn phớt qua vào ngày hôm qua.
Ánh mắt tôi hạ xuống đôi môi mỏng màu đỏ nhạt của cậu ấy.
Như có m/a xui q/uỷ khiến, tôi cúi người xuống chạm nhẹ vào đó.
Sự cứng đờ trong chốc lát của cơ thể cậu ấy được tôi cảm nhận rất rõ ràng.
Cậu ấy giả vờ bình tĩnh đưa tay lau vết dầu dính trên khóe môi tôi.
Nhưng vệt đỏ trên vành tai lại b/án đứng cậu ấy hoàn toàn.
Kết quả bài kiểm tra nhỏ hôm nay đã có.
Tôi lại thấp hơn Nguyên Thanh Trình hai điểm.
Tôi nghiến răng nghiến lợi chúc mừng cậu ấy: "Bảo bối, cậu giỏi thật đấy."
Cậu ấy nói: "Cậu cũng vậy."
Ha ha.
Tan học buổi chiều, tôi lại một lần nữa c/ắt ngang lịch trình đến thư viện của cậu ấy.
Tôi phát hiện ra rằng, ngày nào sau khi tan học cậu ấy cũng đến thư viện học hai tiếng rồi mới về nhà.
"Nguyên Thanh Trình, tớ muốn đến nhà cậu xem thử."
Sau khi đưa ra đề nghị này, biểu cảm của cậu ấy hơi do dự.
Lông mày cũng nhíu cả lại.
"Không được đi à?"
Tôi chớp chớp mắt, giọng điệu mềm mỏng lại.
Tôi muốn xem môi trường sống của cậu ấy bao nhiêu năm qua, rồi nhân cơ hội m/ua sắm thêm vài thứ cho nhà cậu ấy.
Đưa thẳng một số tiền lớn tôi đã thử rồi, cậu ấy không nhận.
Trong lúc cậu ấy do dự, một hàng bình luận xuất hiện.
【Nhà nam chính chỉ còn lại người mẹ, nằm liệt giường đã lâu, cậu ấy không muốn nữ phụ nhìn thấy.】
【Cậu ấy học xong ở thư viện rồi mới về nhà chính là vì không muốn làm phiền mẹ.】
【Cậu ấy cảm thấy nữ phụ đến sẽ làm phiền mẹ nghỉ ngơi, nên mới không muốn đưa cô ấy đi đúng không?】
【Không đúng, tôi lại thấy là nam chính không muốn nữ phụ đến loại môi trường đó, sợ cô ấy không quen, không thích.】
Là vậy sao?
Tôi nắm lấy tay cậu ấy: "Thanh Trình, tớ muốn đến nhà cậu."
"Tớ muốn tìm hiểu môi trường sống của cậu, biết từng chút một về cuộc sống của cậu."
Cuối cùng cậu ấy cũng thỏa hiệp: "Vậy được rồi."
Nhà của cậu ấy vô cùng đơn sơ.
Nhưng lại được dọn dẹp rất sạch sẽ, đồ đạc bày biện cũng rất gọn gàng.
Tuy nhà nhỏ nhưng cái gì cần có đều đủ cả.
"Đầy hơi thở cuộc sống! Rất tốt." Sau khi quan sát xong, tôi nói đại một câu.
Nhưng cậu ấy lại rất im lặng, tâm trạng chùng xuống.
Mẹ cậu ấy bị b/ệnh, đôi chân để lại di chứng do t/ai n/ạn xe hơi hồi trẻ, có thể đi lại nhưng không thể đứng quá lâu.
Lúc vừa vào cửa, chúng tôi thấy mẹ Nguyên đang kh//âu vá quần áo.
Nhìn thấy chúng tôi, mẹ Nguyên vô cùng kinh ngạc.
Bà bất ngờ vì Nguyên Thanh Trình về sớm, khiến đồ đạc chưa kịp cất đi.
Nhưng cũng chính nhờ cơ hội này mà chúng tôi phát hiện ra mẹ cậu ấy vẫn luôn lén lút làm việc.
Để dành tiền học phí đại học cho Nguyên Thanh Trình.
Tôi đứng đó thấy hơi ngượng ngùng, nghĩ hay là mình đi trước.
Nhưng những dòng bình luận đột ngột xuất hiện đã khiến tôi khựng lại.
【Nữ phụ đừng đi vội, tuy cô không phải nữ chính, nhưng cũng xin hãy dành cho nam chính một cái ôm thật ch/ặt lúc này đi.】
【Thật đấy, tôi cảm thấy nam chính sắp vỡ vụn rồi, người mẹ bị b/ệnh vẫn luôn giấu cậu ấy lén lút làm việc.】
【Nam chính hối h/ận vì mình không phát hiện ra, nữ phụ nên hài lòng rồi nhỉ? Sau này nam chính sẽ không đến thư viện nữa đâu.】
"Thanh Trình." Tôi nhẹ giọng gọi cậu ấy.
"Ừm."
Tôi nghiêng đầu, muốn nhìn rõ biểu cảm của cậu ấy.
Cậu ấy cúi đầu, dọn dẹp phòng, rót nước cho tôi.
Tôi đột nhiên thấy đ/au lòng, khi cậu ấy đặt cốc nước trước mặt tôi, tôi đưa tay nắm lấy cổ tay cậu ấy.
Nhân đà đó đứng dậy ôm chầm lấy cậu ấy.
Ấn đầu cậu ấy vào vai mình.
"Ôm một cái, cậu đừng tự trách mình nữa."
Sau khi buông ra, tôi sờ vào vạt áo đã bị ướt một nửa của mình.
Càng kiên định hơn với thái độ từ chối hợp tác với Lâm Kim Trì.
Mẹ cậu ấy đối xử với tôi rất tốt, sau bữa tối còn kéo tôi nói chuyện về Nguyên Thanh Trình một lúc lâu.
Tôi mới biết, Nguyên Thanh Trình vốn dĩ vẫn luôn đi làm thêm.
Sau đó vì anh trai của mẹ Nguyên được chia tiền đền bù giải tỏa, chuyển một phần nhỏ cho họ, tạm thời giảm bớt áp lực cuộc sống quá lớn của họ.
Bây giờ cậu ấy đang ở giai đoạn quan trọng của lớp 11, mẹ Nguyên không muốn cậu ấy quá mệt mỏi.
Nên đã giúp cậu ấy xin nghỉ công việc đó.
Trên đường về.
Tôi lại nhận được tin nhắn của Lâm Kim Trì.
"Mau hành động đi, ta cho cháu thời hạn ba ngày cuối cùng."
Ba ngày? Ba tháng tôi cũng không làm.
Tôi thầm phản bác trong lòng, cân nhắc về cuộc sống sau này của mình.
Có lẽ tôi có thể b/án trước vài món trang sức, để dành chút tiền.
Để tránh việc bị đuổi ra ngoài thì trắng tay, sống quá thảm hại.
Tuy nhiên, đến đúng ngày thứ ba, tôi vẫn không tránh khỏi sự lo lắng.
Tan học tôi kéo Nguyên Thanh Trình đi cùng.
Từ xa đã thấy xe của chú đỗ ở đằng kia.
Tôi kéo cậu ấy muốn nhanh chóng đi ra ngoài.
Nhưng lại bị người chặn đường.
"Nguyên Thanh Trình."
Hoa khôi Thẩm Tinh Tinh chặn trước mặt chúng tôi, ánh mắt đặt trên người Nguyên Thanh Trình.
"Chuyện gì?" Cậu ấy hỏi một câu nhạt nhẽo.