Tôi đang đ/è đầu kẻ th/ù không đội trời chung của mình xuống bãi cát để đổ cát vào người cậu ta.
Ống kính dí sát vào mặt chúng tôi.
HD, cận cảnh, phát sóng trực tiếp.
Khuôn mặt đẹp trai nghiêng nước nghiêng thành của Giang Nghiên lúc này dính đầy cát, khả năng kiểm soát biểu cảm hoàn toàn sụp đổ, cậu ta nghiến răng nghiến lợi rít qua kẽ răng: "Thẩm Tri Vi, mẹ kiếp... buông tay ra!"
Tôi cười gằn, vốc thêm một nắm cát ướt to hơn, nhắm thẳng vào kiểu tóc mới làm của cậu ta: "Buông tay? Được thôi, cậu nhả cái mô hình phiên bản giới hạn của tôi ra trước đã! Nhả ra mau!"
Phần bình luận phát đi/ên.
【Vãi thật! Vãi thật sự! đá/nh nhau thật hả?!】
【Thẩm Tri Vi đỉnh thật! Dám ra tay thật luôn! Thợ làm tóc của Giang Nghiên chắc tính phí 5 con số một giờ nhỉ?】
【Ha ha ha ha mặt Giang Nghiên xanh mét rồi kìa! Nam thần lạnh lùng cấm dục đâu rồi?】
【Hiệu ứng chương trình đỉnh của chóp! Đạo diễn thưởng thêm đùi gà đi!】
【Chỉ mình tôi thấy xót cho cái mô hình tuyệt bản kia thôi sao... Giang Nghiên, tay cậu ngứa ngáy quá đấy!】
Chuyện đơn giản lắm.
Cái chương trình dở hơi này tên là "Nhịp Tim Tăng Tốc", tự xưng là show thực tế quan sát tình yêu của các ngôi sao.
Q/uỷ mới biết ê-kíp sản xuất nghĩ gì mà lại ghép tôi và Giang Nghiên, cặp đôi kẻ th/ù không đội trời chung nổi tiếng nhất giới giải trí, thành "khách mời rung động".
Từ lúc công bố đến giờ, cả mạng xã hội đều chờ xem chúng tôi x/é nhau.
Tôi đã nhịn ba ngày rồi.
Nhịn cậu ta mỉa mai.
Nhịn cậu ta cố tình dẫm lên đôi giày phiên bản giới hạn tôi mới m/ua.
Nhịn cậu ta "vô tình" nhắc lại chuyện x/ấu hổ hồi đại học lúc tôi quên thoại khi diễn kịch trong phần chơi thật lòng.
Cho đến tận lúc nãy, khi chia nhóm xây lâu đài cát.
Cậu ta "không cẩn thận" làm đổ lâu đài cát mà tôi đã mất cả buổi chiều để xây, mô phỏng hoàn hảo trường Hogwarts.
Lại còn "rất xin lỗi" vì "nhìn không rõ", giẫm nát bét cái mô hình Hatsune Miku phiên bản giới hạn 99 cái trên toàn thế giới mà tôi đặt trưng bày bên cạnh lâu đài!
Những mảnh nhựa vỡ vụn lấp lánh chói mắt dưới ánh mặt trời.
Trái tim otaku của tôi vỡ vụn còn hơn cả cái mô hình.
Th/ù mới h/ận cũ.
Núi lửa phun trào.
Kệ x/ác hiệu ứng chương trình! Kệ x/ác kịch bản! Kệ x/ác tỷ suất người xem!
Bà đây hôm nay phải thay trời hành đạo!
Tôi dùng đầu gối tì ch/ặt lên lưng Giang Nghiên, tay không hề nương nhẹ.
Cát mịn theo cổ áo sơ mi đắt tiền của cậu ta trôi tuột xuống.
"Thẩm Tri Vi!" Cậu ta giãy giụa, cơ bắp trên cánh tay căng cứng, sức lực không hề nhỏ, nhưng tôi thắng ở chỗ đá/nh úp và một tinh thần đi/ên cuồ/ng không sợ ch*t, "Cô đi/ên đủ chưa! Một đống nhựa rá/ch..."
"Nhựa rá/ch?!" Giọng tôi cao lên tám quãng tám, tay càng dùng sức hơn, "Đó là tín ngưỡng! Là thanh xuân! Là tuyệt bản! Giang Nghiên, hôm nay không cậu ch*t thì tôi sống!"
Khung cảnh hỗn lo/ạn tột độ.
Đạo diễn cầm loa ngoài ống kính gào thét, giọng lạc cả đi: "Cô Thẩm! Cậu Giang! Bình tĩnh! Phải bình tĩnh! Đang phát sóng trực tiếp đấy! Vẫn đang phát sóng trực tiếp!"
Cô bé trợ lý đạo diễn sắp khóc đến nơi: "Chị ơi! Chị Tri Vi! Nương tay đi ạ! Mặt cậu Giang! Mặt đấy!"
Trợ lý Tiểu Trần của Giang Nghiên định lao lên can ngăn, bị tôi lườm một cái sắc lẹm liền đứng khựng lại.
Giang Nghiên có lẽ bị cát bay vào mắt, hoặc cũng có thể là bị tôi đ/è đến mức không thở nổi, lực giãy giụa yếu đi đôi chút.
Cậu ta nghiêng đầu, thở hổ/n h/ển, mái tóc ướt sũng dính vào thái dương, những hạt cát bám trên lông mi, trông... có chút nhếch nhác, và còn có chút gì đó khác lạ.
"Thẩm Tri Vi," giọng cậu ta trầm xuống, khàn khàn, chỉ mình tôi nghe thấy, "Cô đ/è vào... vết thương của tôi rồi."
Tôi sững sờ.
Vết thương?
Vết thương gì chứ?
Chưa kịp để tôi suy nghĩ kỹ, một lực mạnh đột ngột hất văng tôi ra.
Trời đất quay cuồ/ng.
Bùm!
Nước biển lạnh ngắt lập tức nhấn chìm đỉnh đầu.
Vị mặn chát tràn vào khoang mũi.
Tôi vùng vẫy đứng dậy, ướt sũng từ đầu đến chân, tóc tai bết bát trên mặt, trông như con gà rù.
Kẻ đầu têu Giang Nghiên đang đứng trong nước biển ngang đầu gối, nhìn xuống tôi từ trên cao.
Cậu ta cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, tóc tai rối bời, áo sơ mi ướt sũng dính sát vào người, làm lộ ra những đường nét săn chắc, trên mặt trên cổ toàn là cát.
Nhưng khóe miệng cậu ta nhếch lên, cái nụ cười mỉa mai đáng gh/ét thường ngày lại quay trở lại.
"Tỉnh chưa?" Cậu ta chậm rãi lau cát trên mặt, "Vì một con búp bê nhựa mà đáng sao?"
Tôi tức đến run người, chỉ tay vào cậu ta: "Giang Nghiên! Cậu..."
"Được rồi," cậu ta ngắt lời tôi, hất cằm về phía bờ, giọng điệu quay trở lại vẻ lạnh nhạt đó, "Đạo diễn gọi cô kìa."
Trên bờ, mặt đạo diễn còn đen hơn cả đáy nồi.
Sự cố phát sóng trực tiếp.
Một sự cố phát sóng trực tiếp kinh thiên động địa.
#Thẩm Tri Vi đá/nh Giang Nghiên# Bùng n/ổ.
#Giang Nghiên Thẩm Tri Vi đổ cát# Bùng n/ổ.
#Sự cố phát sóng trực tiếp Nhịp Tim Tăng Tốc# Bùng n/ổ.
Top 10 hot search, chúng tôi chiếm mất 5.
Bên dưới trang chính thức của chương trình đã n/ổ tung.
Có người m/ắng tôi là mụ đi/ên.
Có người m/ắng Giang Nghiên ngứa tay đáng đời.
Có người xót cho cái mô hình.
Nhiều hơn cả là những kẻ hóng hớt không sợ chuyện lớn, đi/ên cuồ/ng tag ê-kíp sản xuất yêu cầu giữ lại bản ghi hình đầy đủ.
Trong phòng họp.
Không khí ngột ngạt như đóng băng.
Đạo diễn, nhà sản xuất, quản lý hai bên ngồi quanh một chiếc bàn.
Tôi và Giang Nghiên, mỗi người ngồi một góc xa tít tắp, một người nhìn ra cửa sổ bên trái, một người nhìn xuống sàn nhà bên phải, trên người vẫn còn vương mùi tanh nồng của nước biển và những hạt cát chưa phủi sạch.
"Hai vị," đạo diễn xoa thái dương đang gi/ật liên hồi, giọng mệt mỏi, "Lúc ký hợp đồng, chúng ta đã nói rõ ràng, trong thời gian ghi hình, phải giữ gìn hình tượng, phối hợp kịch bản, tạo bầu không khí ngọt ngào! Phải không nào?"