Trong mắt người ngoài, đó chỉ là một gã thư sinh bị dọa sợ đến mất trí, đang đuổi theo một chiếc xe ngựa sắp tan tành.
Chiếc xe ngựa nhanh chóng tách khỏi đại bộ đội, lao vào một thung lũng hoang vu cỏ dại um tùm.
Ngay khoảnh khắc x/ác định xung quanh không còn tai mắt, dáng vẻ cưỡi ngựa 'vụng về' ban nãy của Hoắc Kình Thương lập tức trở nên linh hoạt.
Hắn mạnh mẽ tung mình từ trên lưng ngựa, vài bước lướt trên không trung, đáp vững chãi xuống nóc xe ngựa của ta.
Còn ta, cũng ngay lúc đó vén rèm xe, mũi chân đạp mạnh, trực tiếp bay ra khỏi toa xe.
Ta dùng một tay bám lấy càng xe, tay kia rút đoản đ/ao giấu dưới váy, c/ắt đ/ứt chính x/ác dây nối giữa ngựa và toa xe.
Con ngựa mất kiểm soát theo quán tính tiếp tục lao về phía trước, còn toa xe của chúng ta sau khi trượt một đoạn dài thì dừng lại sau một sườn núi kín đáo.
"Thân thủ không tồi nha, Hoắc đại thư sinh."
Ta phủi bụi trên váy, ánh mắt sắc lẹm.
Hoắc Kình Thương ngồi xổm trên nóc xe, trong tay vẫn cầm thanh ki/ếm trang trí không mài lưỡi, nhưng khí thế của hắn lúc này chẳng khác nào một lưỡi d/ao sắc bén chờ tuốt vỏ.
"Bây giờ không phải lúc khen ngợi, mấy con lợn rừng vừa rồi chỉ là mồi nhử, chiêu đ/ộc thực sự còn ở phía sau."
Hắn vừa dứt lời, trong rừng đã truyền đến tiếng người di chuyển dồn dập.
Một vài tên 'sát thủ' mặc đồ đen từ trên trời rơi xuống, nhưng thứ trong tay chúng lại là đ/ao thép tiêu chuẩn của Binh bộ.
Ta cười lạnh, đám sát thủ này đến ngụy trang cũng chẳng thèm để tâm, xem ra phụ thân ta thật sự đã nóng lòng lắm rồi.
"Đám này hẳn là tử sĩ, mệnh lệnh nhận được chắc là đá/nh chúng ta tàn phế hoặc dọa cho bỏ chạy." Hoắc Kình Thương nhảy từ nóc xe xuống, đứng cạnh ta.
Hắn nhìn thanh ki/ếm cùn trong tay, rồi lại nhìn đoản đ/ao nhỏ của ta.
Hắn thở dài, nhét thanh ki/ếm vào lòng, rồi nhặt hai hòn đ/á to bằng nắm tay dưới đất lên.
"Liễu cô nương, sự 'yếu đuối' của nàng đến đây là kết thúc rồi, chúng ta phải để lại cho mấy vị 'khách' này chút kỷ niệm khó quên thôi."
Ta li/ếm môi, nở một nụ cười ngạo nghễ: "Quá tốt, mấy ngày nay bị nh/ốt trong viện, xươ/ng cốt ta sắp rỉ sét hết rồi."
"Nhớ kỹ, đừng gi*t người, nếu gây ra án mạng thì khó mà dọn dẹp, cứ khiến bọn chúng đ/au đến ch*t đi sống lại mà không nhìn thấy vết thương là được."
Hai ta nhìn nhau, cặp 'vợ chồng phế vật' ban nãy, ngay khoảnh khắc đó đã hóa thân thành hai vị tu la giữa rừng già.
Đám sát thủ gầm thét xông lên, nhưng chào đón chúng lại là những đò/n đá/nh còn hung bạo hơn cả dã thú.
Buổi chiều hôm đó, trong thung lũng hoang vang lên những tiếng va chạm cơ thể vô cùng trầm đục, cùng không ít tiếng 'ai u', nhưng đều không truyền được ra ngoài.
Những kẻ áo đen vốn tưởng rằng nắm chắc phần thắng, ngay khi giao thủ đã hoàn toàn ngơ ngác.
Trong mắt chúng, thiên kim Thừa tướng đáng lẽ phải khóc lóc vì sợ hãi, lại có những chiêu thức tàn đ/ộc hơn cả thợ săn lão luyện.
Ta đ/á một cước vào đầu gối tên áo đen, thuận thế thúc cùi chỏ khóa ch/ặt cổ họng hắn, lực đạo kh/ống ch/ế cực kỳ chuẩn x/ác, khiến hắn không thể phát ra tiếng động.
Phía bên kia, hai hòn đ/á trong tay Hoắc Kình Thương đã xoay thành tàn ảnh, mỗi lần ném ra đều trúng đích vào huyệt đạo hoặc khớp xươ/ng của đối phương.
Đám xui xẻo đó đến vạt áo của chúng ta còn chưa chạm tới đã nằm la liệt khắp đất, hơn nữa vì lực đạo của Hoắc Kình Thương quá hiểm hóc, chúng thậm chí không còn sức để bò dậy.
"Hoắc đại thư sinh, trình độ ném đ/á của ngươi cũng không tệ nha, chắc là luyện không ít công phu nhỉ?" Ta giẫm lên ngựk tên cầm đầu, quay đầu hỏi.
Hoắc Kình Thương phủi bụi trên tay, thản nhiên nói: "Hồi nhỏ ở thư viện, thường xuyên bị đám đệ tử nghịch ngợm vây chặn, ném nhiều rồi, tự nhiên là chuẩn thôi."
Ta cúi đầu nhìn tên áo đen dưới chân, hạ thấp giọng: "Ai phái các ngươi đến? Phụ thân ta, hay là đại bá?"
Tên đó cũng là kẻ cứng đầu, nghiến răng ch*t cũng không chịu hé miệng.
Ta đang định dùng chút th/ủ đo/ạn thẩm vấn đặc biệt, Hoắc Kình Thương bước tới ngăn ta lại.
"Không cần hỏi nữa, nhìn bộ pháp và tư thế cầm đ/ao của đám người này, rõ ràng là đám tử sĩ do Thừa tướng phủ nuôi dưỡng."
Hắn ngồi xuống, lục lọi trong lòng tên đó, lôi ra một tấm thẻ đồng khắc chữ 'Liễu', rồi tiện tay nhét lại vào chỗ cũ.
"Trói bọn chúng ở đây, bịt miệng lại, chúng ta còn phải tiếp tục 'gặp nạn'."
Ta lập tức hiểu ý hắn: "Đúng, nếu bây giờ bình an vô sự đi ra ngoài, vở kịch này coi như diễn hỏng rồi."
Chúng ta nhanh chóng làm mình trở nên nhếch nhác, tà váy của ta bị x/é rá/ch vài chỗ, búi tóc cũng được làm cho hơi tán lo/ạn.
Hoắc Kình Thương còn tuyệt hơn, hắn trực tiếp x/é rá/ch chiếc cẩm bào quý giá của mình,
còn bôi thêm chút bùn đất lên mặt.
"Chuẩn bị xong chưa?" Ta nhìn gương mặt dù bôi bụi vẫn không che giấu được vẻ thanh tú của hắn.
Hắn gật đầu, thần sắc thay đổi, khôi phục lại vẻ yếu đuối kinh h/ồn bạt vía, nắm lấy tay ta rồi bắt đầu chạy ra khỏi rừng.
"C/ứu mạng! C/ứu mạng với! Sát thủ! Có sát thủ!" Trong tiếng hét của hắn tràn đầy sự k/inh h/oàng của một thiếu niên chưa trải sự đời.
Ta cũng vừa chạy vừa lau nước mắt, tiếng kêu c/ứu thê lương vang vọng khắp thung lũng.
Rất nhanh, đội Ngự lâm quân tuần tra vòng ngoài đã bị kinh động.
Khi đại bộ đội chạy đến, thứ họ nhìn thấy là một khung cảnh như thế này.
Hoắc tiểu tướng quân mặt mũi lấm lem bụi đất, liều mạng bảo vệ người vợ đang r/un r/ẩy trong lòng, hai người tựa vào một gốc cây lớn, xung quanh là những mảnh vỡ xe ngựa vương vãi.