Bảng vinh danh trước cổng xưởng đã sớm bị thay thế, danh sách những cá nhân lao động xuất sắc cũng chẳng biết đã thay đổi bao nhiêu tờ, tên của Phương Vân Chi từ lâu đã không còn ở đó nữa.
Anh nhìn một lúc rồi xoay người bỏ đi.
Tờ báo trong túi áo được hơi ấm từ cơ thể anh làm cho nóng rực.
Đêm hôm đó, Lục Ngạn Khoan có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, anh gặp được Phương Vân Chi, nhưng cô chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào.
Lục Ngạn Khoan bừng tỉnh, anh ngồi dậy, lặng lẽ trong bóng tối một hồi lâu.
Khi trời sáng, anh đến nhà ga, m/ua vé tàu đi Thâm Quyến.
Lục Ngạn Khoan m/ua vé ghế cứng. Trong túi anh nhét hai nghìn tệ, là số tiền anh tích cóp được sau mấy tháng bốc hàng trong kho.
Trên tàu người chen chúc người, anh dựa vào cửa sổ, suốt dọc đường không dám chợp mắt. Đến nửa đêm, anh mơ màng ngủ thiếp đi, tỉnh dậy sờ túi thì thấy ví đã bị kẻ gian móc mất.
Anh lập tức đi tìm tiếp viên trên tàu, nhưng người tiếp viên chỉ liếc nhìn anh một cái rồi nói rằng chuyện này xảy ra quá nhiều, không quản xuể, chỉ có thể tự nhận là mình xui xẻo.
Đến ga tàu Thâm Quyến là vào buổi chiều. Anh vừa ra khỏi cửa ga đã bị hai người chặn lại ở góc khuất.
Hai kẻ đó không nói một lời, ấn thẳng anh xuống đất, những cú đ/ấm giáng mạnh vào xươ/ng sườn khiến mặt anh tái mét vì đ/au.
Lục Ngạn Khoan bị mất ví, trên tàu lại chưa ăn gì, không còn chút sức lực nào để phản kháng. Anh đành mặc cho hai kẻ đó lục soát người, lấy đi cả những đồng lẻ cuối cùng trong túi.
Anh nằm dưới đất, mặt đầy m/áu, mắt sưng húp không nhìn rõ vật gì. Giờ thì anh hoàn toàn trắng tay rồi.
Anh đành quay lại phòng chờ, tìm một góc ngồi xuống. Sàn nhà rất lạnh, anh cởi áo khoác Iót dưới người, dựa vào tường nhắm mắt lại.
Lục Ngạn Khoan nghĩ, cứ tạm ở nhà ga một đêm, mai rồi tính tiếp.
Nhưng đến hai giờ sáng, bảo vệ đã đ/á anh tỉnh dậy: "Không được ngủ ở đây, ra ngoài, ra ngoài mau."
Lục Ngạn Khoan bị đuổi ra ngoài, không nơi để đi. Anh chưa bao giờ thảm hại đến thế này.
Anh đi dọc theo con đường rất lâu, cuối cùng tìm được một gầm cầu vượt. Trên đất có những tấm bìa các-tông người khác để lại, anh nhặt lên trải xuống đất rồi nằm lên.
Trên đầu là tiếng xe cộ qua lại, anh thức trắng đêm. Cả đêm đó anh cứ nghĩ, năm năm trước, Phương Vân Chi một mình đến đây đã sống sót như thế nào.
Sáng hôm sau, anh bò ra từ gầm cầu, khi đi đến đầu một con hẻm, anh bất ngờ nhìn thấy một người quen.
La Trọng Phương đang ngồi xổm bên cạnh một thùng rác, tay xách một chiếc bao tải da rắn, đang lục lọi đồ bên trong. Bên cạnh cô ta là một cậu bé tầm bảy tám tuổi, g/ầy như que củi, mặt mũi lấm lem.
Tóc La Trọng Phương rối bù, quần áo toàn vết bẩn, khác hẳn với vị trưởng phòng văn phòng ăn mặc chỉn chu, trang điểm tinh tế trong xưởng năm năm trước.
La Trọng Phương không nhìn thấy anh, chỉ tập trung nhặt rác. Cô ta phân loại những chai lọ và bìa các-tông trong bao tải, rồi dắt đứa bé đi về phía trước.
Phía trước bất ngờ có ba người đàn ông rẽ ra chặn đường cô ta, La Trọng Phương lập tức căng thẳng, nắm ch/ặt lấy cổ tay đứa bé bên cạnh.
Kẻ cầm đầu ngậm điếu th/uốc, đi đến trước mặt La Trọng Phương, giơ tay gi/ật lấy chiếc bao tải của cô ta.
"Ngày nào cũng chỉ biết nhặt rác, bao giờ mới trả được số tiền chồng cô n/ợ tao!"
La Trọng Phương lùi lại một bước, che chắn đứa bé ra sau lưng: "Tôi với hắn sớm đã không còn qu/an h/ệ gì rồi, hắn n/ợ tiền sao lại tìm tôi?"
Gã đó đẩy mạnh cô ta ra, La Trọng Phương ngã nhào xuống đất, những chiếc chai trong bao tải đổ tung tóe khắp nơi. Cậu bé sợ hãi khóc thét lên, chạy tới ôm lấy chân La Trọng Phương.
"Cô là vợ hắn, hắn chạy rồi thì cô không trả thì ai trả?"
La Trọng Phương ngồi trên đất, tóc xõa xuống che nửa khuôn mặt. Mấy gã đàn ông đó lục sạch túi áo cô ta, chỉ lấy được vài tờ tiền nhăn nhúm rồi ch/ửi bới bỏ đi.
Cậu bé ngồi xổm bên cạnh, dùng tay áo lau bụi trên mặt cô ta, vừa khóc vừa kéo La Trọng Phương đứng dậy.
Lục Ngạn Khoan không ngờ La Trọng Phương cũng ở Thâm Quyến, càng không ngờ cô ta giờ lại sống thảm hại đến thế.
Anh không có nơi để đi, cứ đi theo sau mẹ con La Trọng Phương, cách vài chục mét, không để cô ta phát hiện.
Họ đi vào một con hẻm, nơi đó có một quán ăn sáng, trước cửa treo một tấm biển: "Bữa sáng yêu thương, phát miễn phí".
Trước cửa đã có người xếp hàng, La Trọng Phương đứng cuối hàng, nhận được hai phần ăn sáng, một bát cháo và hai cái bánh bao. Cô ta nhét bánh bao vào tay đứa bé, còn mình chỉ húp vài ngụm cháo.
Một chiếc xe màu đen đỗ trước cửa quán, cửa xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống.
La Trọng Phương sững người tại chỗ, cô ta nhận ra ngay Phương Vân Chi, không vì lý do gì khác, chỉ vì cô vẫn xinh đẹp gần như năm năm trước.
Phương Vân Chi bước vào quán, vài nhân viên lập tức đón tiếp, đồng thanh gọi: "Sáng tốt lành, Giám đốc Phương."