Thế nhưng Đông Hoa có thể nhìn thấy vành tai nàng lộ ra bên ngoài đang đỏ ửng, khóe miệng khẽ nhếch, một ngàn năm bám đuôi dai dẳng cuối cùng cũng có hiệu quả.
“Thực tập sinh, ngươi làm cái gì vậy? Bảo ngươi ghi chép mệnh bộ, sao lại ghi nhầm vận mệnh vốn thuộc về nam chính sang cho người khác rồi!” Tử Khâm gi/ận dữ quát.
Hắn lấy lệnh bài ra, truyền tiên lực vào: “Này, bộ phận chỉnh sửa vận mệnh phải không? Vận mệnh của nam chính tiểu thế giới thứ tám nghìn tám trăm tám mươi tám bị ghi nhầm rồi, văn phòng số tám nghìn tám trăm tám mươi tám xin được sửa chữa khẩn cấp.”
“Bộ phận chỉnh sửa đã nhận lệnh.”
Đặt lệnh bài xuống, Tử Khâm thở phào một hơi, vừa nghe thấy câu trả lời không chút hối lỗi của Thanh Quân, cơn gi/ận lại bốc lên.
“Có gì đáng ngại đâu, nếu hắn vốn dĩ là nam chính, chắc chắn có cách lấy lại vận mệnh của mình. Không lấy lại được thì coi như xui xẻo thôi.”
“Dẫn dắt loại thực tập sinh như ngươi, ta mới là kẻ xui xẻo đây! Ta sẽ báo cáo việc này lên văn phòng nhân sự một cách trung thực, ngươi tự liệu mà làm đi.”
Nói xong, Tử Khâm chắp tay sau lưng bỏ đi, còn lẩm bẩm trong miệng: “Thật là xui xẻo.”
Thanh Quân quay người lại, thấy mọi người lập tức cúi đầu bận rộn với công việc của mình.
Tuy nhiên nàng biết, những kẻ này chắc chắn đang nhìn mình bằng ánh mắt kh/inh bỉ hoặc coi thường.
Thực tế, quả nhiên có người coi thường nàng, nhưng phần đông chỉ là đang xem một màn kịch, trong lòng không chút gợn sóng, xem náo nhiệt xong lại tiếp tục cúi đầu làm việc.
Hoàn thành công việc hôm nay, ta ngồi xếp bằng dưới gốc cây hòe già để tu luyện.
Tiên Thú Các vô cùng có lợi cho việc tu luyện của ta.
Ta vốn là loài thú, rất tương thích với linh khí tại Tiên Thú Các.
Mỗi ngày ta chẳng cần làm gì, tiên lực vẫn cuồn cuộn đổ vào cơ thể ta.
Bây giờ điều ta cần làm là dẫn dắt tiên lực đang phân tán khắp cơ thể vào trong tiên đan, không ngừng củng cố tiên lực của mình.
“A Ly muội muội.”
Là giọng của Hằng Nga tiên tử, chắc hẳn là đến đón Ngọc Thố.
Trong thời gian Ngọc Thố ở Tiên Thú Các, ngày nào ta cũng trò chuyện cùng Hằng Nga để nàng nắm bắt tình hình của nó.
Ta lóe người một cái, truyền tiên lực của mình vào, đại môn Tiên Thú Các chậm rãi mở ra, lộ ra một mỹ nhân thướt tha trong bộ y phục màu vàng ngỗng.
“Hằng Nga tiên tử bình an.”
Hằng Nga mỉm cười, dùng ngón tay thon dài điểm nhẹ lên mi tâm ta: “Đã bảo gọi ta là tỷ tỷ là được rồi, làm chi mà khách sáo thế.”
Giây tiếp theo, ta cảm nhận được một luồng tiên lực ôn hòa tinh thuần truyền vào mi tâm, đó là tiên lực ngàn năm của Hằng Nga.
“Đây là quà cảm ơn vì thời gian qua ngươi đã chăm sóc Ngọc Nhi.”
“Hằng Nga tiên... tỷ tỷ không cần khách sáo, đều là việc trong bổn phận cả.”
Hằng Nga vuốt ve bộ lông đã trở nên mềm mại mượt mà của Ngọc Thố: “Xem ra A Ly muội muội thực sự đã sửa được thói quen x/ấu không ăn cà rốt của nó rồi, lông lá cũng mượt mà hơn hẳn.”
“Hằng Nga tỷ tỷ, đây là thức ăn cà rốt ta đặc chế cho Ngọc Thố. Đã làm đủ lượng cho một tuần, ăn hết thì tỷ gửi tin cho ta nhé.”
Ta đưa hộp thức ăn cho Hằng Nga.
Nàng phất tay áo một cái, hộp thức ăn đã được thu vào trong ống tay áo.
“Cảm ơn A Ly muội muội, thật có tâm. Đây là trâm cài hoa quế ta mới làm, muội đeo chắc chắn sẽ rất đẹp.”
“Cảm ơn Hằng Nga tỷ tỷ!”
Ta rất thích kiểu dáng này, nhận lấy liền đeo ngay lên đầu.
“Đẹp không?” Ta chớp đôi mắt cáo hỏi Hằng Nga.
“Thật sự rất đẹp, vẫn là người trẻ tuổi đeo mới hợp.”
“Đó là do tay nghề của Hằng Nga tỷ tỷ khéo.”
Hằng Nga che miệng cười khúc khích: “Đúng là cô bé miệng ngọt. Khi nào rảnh đến Nguyệt Cung chơi nhé.”
“Vâng ạ~”
Ta vẫy tay tiễn Hằng Nga rời đi.
“Hạo Thiên Khuyển, bắt bóng!”
“Xem ta đây.”
Hạo Thiên Khuyển chạy nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, bật nhảy, một cú ngẩng đầu đã ngoạm trúng quả bóng.
“Oa! Hạo Thiên Khuyển ngươi giỏi quá, góc độ khó như vậy mà cũng ngoạm được.”
Hạo Thiên Khuyển tự tin ngẩng cao đầu: “Tất nhiên rồi, khắp cả Thiên giới này ta dám nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.”
“Xem ra lúc không có ta bên cạnh, ngươi chơi rất vui vẻ nhỉ~”
Hạo Thiên Khuyển nghe thấy giọng nói quen thuộc này, lập tức quay đầu lại: “Thần quân~”
Một bóng đen vút qua trước mắt ta, giây tiếp theo đã nằm gọn trong lòng Nhị Lang Thần.
“Thần quân, ta nhớ ngài quá! Những ngày ngài không có ở đây, ta ngay cả gặm xươ/ng cũng chẳng thấy hứng thú.”
Ta nghe thấy câu này, khóe miệng gi/ật gi/ật, thế con chó nào hôm đó ăn hết mười mấy khúc xươ/ng lớn vậy?
“Thật sao, nhưng sao ta cảm giác Hạo Thiên Khuyển ngươi nặng lên rồi thế nhỉ?”
Hạo Thiên Khuyển lập tức dựng đuôi, nhảy ra khỏi lòng Nhị Lang Thần: “Ta không có, chắc chắn là thần quân cảm giác sai rồi!”
“Thật sao?”
“Hồng Nguyệt tỷ, Nhị Lang Thần quân.” Ta tiến lên hành lễ.
“Ta nghe Hồng Nguyệt nói rồi, Hạo Thiên Khuyển trước mặt người ngoài luôn rất nghịch ngợm, làm phiền ngươi rồi.”
“Không đâu ạ, Hạo Thiên Khuyển chỉ là hiếu động hơn một chút, đều là bình thường cả.”
“Đây là đặc sản ta mang từ núi Mai Sơn về, hy vọng ngươi thích.”
Ta liếc nhìn Hồng Nguyệt.
“Nhìn ta làm gì, Dương Tiễn tặng cho ngươi, ngươi thích thì cứ nhận lấy. Không thích thì từ chối thôi.”
Ta thầm nghĩ trong lòng, đó là quà của thần quân, ta chỉ là một tiểu tiên thôi mà.
“Đa tạ thần quân.” Ta cung kính nhận lấy quà của Nhị Lang Thần, mỉm cười ngoan ngoãn.
Lúc chia tay, Hạo Thiên Khuyển còn cọ cọ vào bắp chân ta: “A Ly, khi nào rảnh ta có thể qua tìm ngươi chơi không?”
Ta không tiện tự quyết, liền nhìn về phía Hồng Nguyệt, dù sao ta cũng đang làm thuê dưới trướng người ta mà!