Thế nhưng lời nàng còn chưa kịp dứt.
Chát một tiếng, một cái t/át giáng thẳng lên mặt nàng.
"Vân Lam Hề, ta không cho phép nàng nguyền rủa Oánh Oánh nữa, nếu Oánh Oánh thật sự có mệnh hệ gì, ta tuyệt đối sẽ không tha cho nàng."
"Nàng cũng thu lại cái trò lạt mềm buộc ch/ặt đó đi, nếu đã gả cho ta, thì phải học cách đối xử tốt với Oánh Oánh, chứ không phải dùng những th/ủ đo/ạn hạ đẳng này để ép nàng ấy rời đi."
Từng câu từng chữ của Tề Trác lọt vào tai, hoang đường tột độ.
Nàng quay cái đầu bị t/át lệch sang một bên, bình thản nhìn gương mặt ấy.
Cái t/át này đã c/ắt đ/ứt toàn bộ tình nghĩa xưa cũ, Vân Lam Hề không giải thích cũng chẳng phản bác.
Nàng xoay người rời đi.
Tề Trác nhìn bóng lưng cô đ/ộc kia, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Thật ra sau khi đá/nh xong hắn đã hối h/ận, đến giờ bàn tay vẫn còn r/un r/ẩy.
Tô Nhiễm Oánh kéo kéo tay áo hắn: "Ca ca, hay là huynh đi đuổi theo Vân tỷ tỷ đi! Muội không sao đâu."
Tề Trác nhìn đôi mắt sưng đỏ của Tô Nhiễm Oánh, gằn giọng: "Nàng ta có gì mà phải gi/ận, hôm nay vốn dĩ là nàng ta sai."
"Oánh Oánh, đừng lo, ca ca tuyệt đối sẽ không để muội chịu uất ức. Hôm nay nếu không dập tắt cái khí thế ấy của nàng ta, sau này nàng ta còn dám b/ắt n/ạt muội nữa."
Tô Nhiễm Oánh ấm ức gật đầu: "Vâng."
Vân Lam Hề trở về nhà, không dám để cha mẹ biết chuyện mình bị thương, lặng lẽ trở về phòng tự bôi th/uốc.
Hắn không tin lời nàng, thậm chí còn cho rằng chuyện đòi hủy hôn chỉ là chiêu trò để thu hút sự chú ý.
Một hơi nghẹn trong lồng ngựk, nàng mê man đến tận nửa đêm mới chợp mắt được.
Thế nhưng trời còn chưa sáng, đã nghe thấy bên ngoài tiếng kêu thét hỗn lo/ạn.
Nàng nghe thấy cha mẹ gào thét: "Tề Trác, cái thượng kinh thành này còn có vương pháp hay không, sao ngươi dám tự ý bắt người."
Khi Vân Lam Hề chạy ra ngoài liền nhìn thấy Tề Trác mặt lạnh tanh đứng giữa sân nhà nàng.
Mà cha mẹ đã bị trói ch/ặt.
"Tề Trác, ngươi làm gì vậy, tại sao lại bắt cha mẹ ta?"
Thấy nàng bước ra, Tề Trác nắm ch/ặt cổ tay nàng nói: "Vân Lam Hề, giao Oánh Oánh ra đây!"
"Ngươi nói cái gì?" Vân Lam Hề kinh ngạc.
"Ngươi không phân biệt phải trái xông vào nhà ta bắt người, chỉ vì Tô Nhiễm Oánh thôi sao?"
Lực tay Tề Trác tăng lên, bóp đến mức cổ tay nàng đ/au nhói.
"Oánh Oánh từ sáng sớm đã không thấy tung tích, nàng ấy tính tình ôn nhu lễ độ, có ai mà lại h/ãm h/ại nàng ấy chứ? Chắc chắn là do tối qua nàng ghi h/ận vì nàng ấy làm nàng bị thương, nên cố tình b/áo th/ù."
"Ta cảnh cáo nàng lần cuối, mau đưa nàng ấy trở về. Oánh Oánh thân thể không tốt, nếu nàng ấy sứt mẻ một sợi tóc, ta tuyệt đối sẽ không tha cho các người."
Vân Lam Hề nhìn cha mẹ đã bị lôi ra ngoài.
Nàng hoảng lo/ạn giải thích: "Ta không có, ta không có, ngươi mau thả cha mẹ ta ra, cha ta là quan viên triều đình, sao ngươi dám đối xử với ông ấy như vậy."
Thế nhưng Tề Trác vì Tô Nhiễm Oánh mà chẳng hề bận tâm.
"Thì đã sao, nàng không đưa Oánh Oánh về, ta sẽ giam họ một ngày. Tất cả đều là lỗi của kẻ làm con như nàng, nếu không phải do nàng gh/en t/uông không dung nổi người khác, thì đã không có ngày hôm nay."
"Đưa đi!"
"Đừng mà, Tề Trác, ta không có, ta thật sự không biết nàng ta ở đâu! Rốt cuộc phải thế nào ngươi mới chịu tin ta?"
Nhưng Tề Trác lại coi như không nghe thấy, đinh ninh rằng chính là do nàng làm, không chút lưu tình xoay người bỏ đi.
Vân Lam Hề vội vàng đuổi theo, vấp ngã nhào xuống đất, bất kể nàng có hét thế nào hắn cũng không dừng lại.
Hạ nhân trong phủ đã lo/ạn thành một đoàn.
"Tiểu thư, phải làm sao bây giờ ạ!"
Vân Lam Hề ngồi bệt xuống đất, trực giác mách bảo nàng đây lại là màn kịch do Tô Nhiễm Oánh tự biên tự diễn, nhưng nàng lại chẳng có cách nào cả.
Một canh giờ trôi qua, Tề Trác sai người mang đến một mẩu móng tay của cha nàng, trên đó dính đầy m/áu tươi.
Nàng suy sụp đến mức suýt không đứng vững.
Canh giờ thứ hai trôi qua, lại gửi đến chiếc nhẫn của mẫu thân, trên đó cũng dính đầy vết m/áu.
Nàng gần như quỳ xuống c/ầu x/in tên thị vệ kia, c/ầu x/in hắn cho nàng gặp Tề Trác một lần, nàng thật sự không biết tung tích của Tô Nhiễm Oánh.
"Tiểu hầu gia nói rồi, nếu qua một canh giờ nữa mà cô nương vẫn không chịu giao ra tin tức của Oánh Oánh tiểu thư, thì thứ gửi đến sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu."
Vân Lam Hề nắm ch/ặt chiếc nhẫn của mẫu thân, gào khóc x/é lòng: "Tề Trác, tại sao ngươi lại ép ta đến bước đường này."
Ngay lúc nàng sắp tuyệt vọng, một mẩu giấy bị ném vào trong phủ.
Vân Lam Hề nhìn nét chữ trên đó [Tiểu viện sau núi ngoại thành].
Nàng không màng đến bất cứ điều gì khác, lập tức sai người đưa cho Tề Trác.
Chưa đầy một khắc, Tề Trác đã triệu tập toàn bộ phủ binh cùng nàng đi đến địa chỉ trên.
Tô Nhiễm Oánh quả nhiên đang bị nh/ốt trong căn nhà tranh đó, khoảnh khắc nhìn thấy Tề Trác, nàng ta vừa khóc vừa chạy tới ôm lấy hắn.
"Ca ca, sợ ch*t khiếp đi được, sợ ch*t khiếp đi được, họ đá/nh muội, còn không cho muội cơm ăn, muội sợ lắm, họ... họ sẽ... hu hu hu..."
Nàng ta khóc đến đ/au thấu tâm can, Tề Trác không mảy may nghi ngờ chút nào.