Bóng nến mộng xưa, hóa hư không

Chương 6

03/08/2026 08:39

Hắn khẽ vuốt ve lưng nàng rồi hỏi: "Có nhìn thấy kẻ nào bắt nàng không?"

Tô Nhiễm Oánh lắc đầu, đôi mắt to tròn lảng tránh đầy sợ hãi nhìn về phía Vân Lam Hề.

Cuối cùng, nàng ta mới cẩn thận nói: "Muội chỉ nghe thấy họ gọi nàng ta là tiểu thư, bảo họ dạy dỗ muội cho tốt."

Tề Trác quay người nhìn nàng, ánh mắt lạnh lẽo thấu xươ/ng: "Nàng còn gì để nói nữa không?"

Vân Lam Hề không còn lời nào để biện bạch.

"Người đâu, nh/ốt Vân Lam Hề vào trong, Oánh Oánh phải chịu bao nhiêu tội, nàng ta đều phải trả lại gấp trăm lần."

Vân Lam Hề bình thản nhìn hắn, không giải thích thêm nửa lời, chỉ nói một câu: "Thả cha mẹ ta ra."

"Vân Lam Hề, nàng tưởng mình bây giờ còn tư cách đưa ra yêu cầu sao? Cha mẹ nàng dạy dỗ ra đứa con gái đ/ộc á/c hại người như nàng thì cũng có trách nhiệm, cùng nàng chịu ph/ạt là đáng lắm."

Vân Lam Hề suy sụp gào thét: "Tề Trác, ngươi định tội ta thế nào ta cũng chịu, nhưng cha mẹ ta vô tội, ngươi thả họ ra đi."

"Lôi vào trong!" Tề Trác lạnh lùng nói câu cuối cùng, cẩn thận ôm lấy Tô Nhiễm Oánh rồi bước ra ngoài.

Cánh cửa đóng sập lại, chỉ còn mình nàng chìm sâu vào vực thẳm vô tận.

Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng chuột kêu.

Nàng sợ nhất là chuột, nàng vẫn còn nhớ thuở nhỏ vì nàng sợ hãi, Tề Trác đã gọi thị vệ đi khắp thượng kinh để bắt chuột.

Hắn nói bắt sạch rồi thì sẽ không sợ nữa, vì chuyện này mà hắn còn bị ph/ạt đò/n, nửa tháng không xuống nổi giường.

Mà giờ đây, hắn lại không phân biệt phải trái, dùng thứ nàng sợ nhất để trút gi/ận cho Tô Nhiễm Oánh.

Vân Lam Hề sợ hãi lùi lại phía sau, nhưng tiếng chít chít kia vẫn khiến nàng r/un r/ẩy k/inh h/oàng.

Giọng thị vệ ngoài cửa vọng vào: "Tiểu hầu gia nói rồi, đám chuột này đã đói lâu ngày, để cô nương cảm nhận xem lúc đó Oánh Oánh tiểu thư sợ hãi đến mức nào."

Lời vừa dứt, một con chuột đã bò lên gấu váy nàng, Vân Lam Hề thét lên kinh hãi, nhưng lũ chuột cắn ch/ặt không buông.

Nàng không dám dừng lại, bất kể chạy đi đâu, lũ chuột vẫn bám theo cắn x/é da th!t nàng.

Cuối cùng, nàng nằm gục dưới đất, toàn thân đẫm m/áu.

Không còn chút sức lực nào để giãy giụa.

Cho đến khi Tô Nhiễm Oánh đến xem nàng, lũ thị vệ mới ném hết chuột ra ngoài.

Nàng ta đứng ngoài cửa, mặc một bộ váy màu vàng nhạt, cười rạng rỡ.

"Vân tỷ tỷ, đến giờ tỷ vẫn chưa chịu rút lui sao?"

"Vì muội, ca ca có thể ném tỷ ở đây cho chuột cắn, thậm chí còn bắt cả cha mẹ tỷ vào ngục. So với muội, tỷ trong mắt huynh ấy chẳng là gì cả."

Vân Lam Hề biết nàng ta nói thế chỉ để kích động mình, nhưng ba ngày tr/a t/ấn phi nhân tính khiến nàng chỉ muốn sống mà thoát ra ngoài.

Nàng cố hết sức bò ra ngoài, ngay khi vừa chạm tay đến ngưỡng cửa, Tô Nhiễm Oánh cười nhạt, giẫm chân lên tay nàng.

"Phải rồi, quên nói cho tỷ biết, ca ca đã đồng ý cưới muội rồi."

"Ngạc nhiên lắm phải không? Tỷ đợi ba năm, theo đuổi ba năm, đều không bằng một cái khóc lóc, làm mình làm mẩy của muội."

Nàng ta cúi xuống, nhìn Vân Lam Hề bằng ánh mắt á/c đ/ộc, chân lại dùng sức ngh/iền n/át bàn tay nàng cho đến khi m/áu th!t lẫn lộn.

"Vân Lam Hề, đi ch*t đi! Tỷ ch*t rồi thì ca ca mới là của riêng mình ta."

Nàng ta nói xong, cười quay lưng bảo thị vệ: "Khóa cửa lại, không cần canh giữ đâu, ca ca nói để tỷ ta nhớ lấy bài học này."

Vân Lam Hề nằm dưới đất, nhìn cánh cửa bị đóng ch/ặt lần nữa, bàn tay vươn ra vô lực đ/ập xuống mặt đất.

Lại chẳng biết bao lâu trôi qua nữa, ngay lúc nàng tưởng mình sắp ch*t.

Cánh cửa đột nhiên bị đ/á văng, nàng chỉ thấy một bóng hình mờ ảo rồi mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại, nàng đã về tới phòng mình, cha mẹ đều đang túc trực bên giường.

"Hề nhi, con cuối cùng cũng tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?"

Trong giây lát, Vân Lam Hề cứ ngỡ mình đang nằm mơ, vết thương trên người truyền đến cảm giác đ/au nhói, nàng mới biết mình thực sự còn sống.

"Đừng cử động, Hề nhi, con hôn mê suốt ba ngày rồi, làm mẹ lo ch*t đi được."

Lúc này nàng mới nhận ra, mọi thứ đều là sự thật.

"Cha mẹ, người không sao chứ ạ!"

"Không sao, là Tiêu Duệ phái người c/ứu chúng ta ra. Cha con đã dâng tấu lên Thánh thượng, tên khốn Tề Trác kia nhất định phải trả giá cho những gì hắn đã làm."

Vân Lam Hề nhớ lại bóng hình ôm ch/ặt mình vào lòng trước khi hôn mê, liền cất tiếng.

"Mẹ, hôm nay là ngày bao nhiêu rồi ạ?"

"Đứa ngốc này, con ngủ đến hồ đồ rồi, hai ngày nữa là ngày con thành thân đấy."

Vân Lam Hề gật đầu nói: "Vâng."

Nàng lúc này chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh.

Nàng không bao giờ muốn dính dáng bất cứ qu/an h/ệ gì với Tề Trác nữa.

Đời này kiếp này, vĩnh viễn không gặp lại.

Kể từ ngày đó trở về, Tề Trác cứ bồn chồn không yên trong phủ.

Lúc này, hắn đang luyện thương trong sân, nhưng cổ tay đột nhiên đ/au nhói.

Tề Trác nhíu mày, tức gi/ận ném cây trường thương trên tay xuống đất. Nỗi bực dọc trong lòng càng thêm sâu sắc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
12 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dùng mỹ thực chinh phục thế giới giả tưởng

Chương 39
Bạo quân ngày ngày đòi chém giết, cho đến khi trong cung xuất hiện tôi - một đầu bếp thiên tài. Mùa hè, tôi làm trà sữa thơm ngon mát lạnh, bạo quân khen ngon. Mùa đông, tôi làm món ngỗng hầm nồi gang, lẩu chín ngăn, bạo quân khen tuyệt. Dưới sự chăm bẵm ngày qua ngày của tôi, bạo quân đã béo lên, trông cũng hiền từ phúc hậu hơn hẳn. Ông ấy không còn mở miệng là đòi chém người nữa, đến cả các quan ngôn luận trên triều đình cũng dám nói thẳng nói thật hơn vài phần. Trên đường về quê thăm thân, tôi bất ngờ bị quân do thám của nước địch bắt cóc. Hoàng đế nước địch vẻ mặt đầy lo âu, vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt liền sáng rực lên: "Ngươi chính là đầu bếp thiên tài khiến bạo quân không còn bạo ngược nữa sao? Mau nấu một bữa cơm cho hoàng hậu của ta, không biết bị làm sao mà dạo này bà ấy chán ăn, lại còn nóng tính vô cùng." Tôi vừa định đồng ý thì một đại thần hớt hải chạy vào bẩm báo: "Bệ hạ, quân đội nước Tề đã áp sát biên giới, bạo quân đó đang dẫn đầu quân đội đòi ngài trả lại đầu bếp của hắn!" Hoàng đế kinh ngạc đến mức lảo đảo lùi lại mấy bước: "Sao có thể chứ, chỉ là một đầu bếp thôi mà, có quan trọng đến thế sao?" Tôi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực: Tôi chính là đầu bếp đó đây.
Tình cảm
15