Tiêu Duệ đột nhiên mở mắt, lật người quay lưng về phía nàng, giống như một đứa trẻ đang hờn dỗi.
Nàng thực sự không nhớ ra được, nhưng nhìn thái độ của Tiêu Duệ, chắc chắn hai người đã từng gặp nhau.
Nàng hồi tưởng lại khoảng thời gian từ khi gả cho Tiêu Duệ, hắn chưa từng hỏi sở thích của nàng, nhưng dường như chuyện gì cũng đều biết rõ.
Trên bàn không bao giờ xuất hiện món ăn nào mà nàng không thích.
Trong thư phòng bày biện đủ loại hộp cơ quan tinh xảo.
Ngay cả loại phấn hương nàng dùng hắn dường như cũng biết.
Vân Lam Hề biết mình đuối lý, chỉ đành kéo hắn lại hôn một cái, khẽ dỗ dành: "Ta thực sự không nhớ ra được, biết đâu huynh gợi ý một chút là ta nhớ lại ngay thôi."
Tiêu Duệ hừ một tiếng: "Nàng quên từ lâu rồi, căn bản là không nhớ gì cả."
Tiếp đó, nàng nghe thấy Tiêu Duệ bực bội nói: "Hồi nhỏ, nàng ra ngoài du ngoạn, từng c/ứu một tiểu nam hài rơi xuống hồ ở bên bờ, nàng còn nhớ không?"
Vân Lam Hề không dám nói gì, mỗi năm mùa hè nàng đều đi du ngoạn ở một cái hồ lớn ngoài thành.
Trùng hợp là có mấy năm đều có người rơi xuống nước, nàng cũng đều nhảy xuống c/ứu.
Vân Lam Hề chột dạ liếc nhìn hắn một cái, nhỏ giọng hỏi: "Là năm nào cơ?"
Tiêu Duệ bị nghẹn họng, tức gi/ận gào tên nàng: "Vân Lam Hề, rốt cuộc nàng đã c/ứu bao nhiêu người rồi hả?"
Vân Lam Hề thành thật đáp: "Rất nhiều người ạ."
Đêm đó, Tiêu Duệ làm mình làm mẩy đến tận nửa đêm, Vân Lam Hề cũng dỗ dành hắn đến tận nửa đêm.
Hắn mới tức tối kể lại toàn bộ sự việc.
"Lúc đó, ta bị người ta đẩy xuống, ta cứ tưởng mình ch*t chắc rồi, thì nàng đến c/ứu ta."
"Nàng còn đưa cho ta một chiếc khăn tay để lau mặt, an ủi ta đừng sợ."
Vân Lam Hề bật cười thành tiếng: "Sao ta thấy huynh lúc đó trông yểu điệu thế không biết."
Tiêu Duệ tức gi/ận kéo nàng xuống dưới thân, nàng mới vội vàng c/ầu x/in: "Được rồi được rồi, huynh nói tiếp đi."
"Từ đó về sau ta luôn vô thức để ý đến nàng, cho đến ngày xuân săn đó, nàng bước về phía ta."
Vân Lam Hề kịp thời ngắt lời hắn, sợ rằng lại vì người nào đó mà rước họa vào thân.
"Vậy ra huynh đã thích ta từ rất lâu rồi sao?"
Tiêu Duệ gật đầu.
"Được rồi, đừng gi/ận nữa, chuyện này huynh nên nói với ta sớm hơn mới phải."
Tiêu Duệ hừ lạnh một tiếng, ôm lấy nàng: "Ta làm sao ngờ được nàng lại vô tâm vô phế đến thế, vậy mà lại c/ứu nhiều người như vậy."
Sau khi mọi chuyện được phơi bày, hai người xem như đã hoàn toàn mở lòng với nhau.
Cuộc sống ngày càng mặn nồng như mật ngọt.
Một năm sau, Tiêu Duệ giải quyết xong những chuyện cũ, cũng không còn tâm trí với triều đình nữa, bèn cùng Vân Lam Hề thỏa chí tang bồng, ngao du khắp nơi.
......
Còn Tề Trác nơi biên cương xa xôi cùng lúc đó nhận được tin tức.
Từ khi bị ph/ạt sung quân, hắn liều mạng xông pha, nhưng ông trời lại không cho hắn ch*t.
Hắn hết lần này đến lần khác bị thương, rồi lại hết lần này đến lần khác được c/ứu sống, thân thể sớm đã đầy rẫy những vết s/ẹo.
Sau này hắn đã hiểu ra, hắn phải sống, chỉ có sống mới có thể bảo vệ Vân Lam Hề.
Hắn kế thừa tước vị của cha, trấn giữ biên cương Đại Ung.
Nàng không muốn gặp hắn, hắn liền rời xa nàng.
Nàng yêu thích non nước, hắn liền giúp nàng trấn giữ non sông biên ải này.
Chỉ là đôi khi, hắn nhìn về phía cát bụi m/ù mịt không điểm dừng, vẫn sẽ nhớ về thiếu nữ rạng rỡ luôn đuổi theo phía sau mình năm nào.
Chỉ là, người đó đã không còn thuộc về hắn nữa rồi.