Những ngón tay tôi không kìm được r/un r/ẩy.
Tôi có chút hoảng lo/ạn, thử thăm dò hỏi:
【Chủ thớt thầm mến cô ấy bao lâu rồi?】
Chủ thớt đáp:
【Rất nhiều, rất nhiều năm rồi! Từ lúc gặp lần đầu, tôi đã biết cô ấy là vợ mình!】
Cư dân mạng đồng loạt huýt sáo.
【Chủ thớt đúng là cây đại thụ trong làng yêu đương m/ù quá/ng, trụ cột vững chắc của hội Joker.】
【Tôi cá một gói cay, bạch nguyệt quang đặt tên heo là chủ thớt, cái mối nghiệt duyên này có khi là vì h/ận mà ra đấy!】
【Chủ thớt à, nói thật nhé, có khi nào cô ấy nghĩ anh chính là con heo đó không?】
【Lần đầu thấy người nào trùng tên với heo mà vui vẻ thế này! Chủ thớt và cô ấy khóa ch/ặt nhau đi được không?】
Thẩm Thời Việt lại hỏi:
【Các quân sư, bước tiếp theo tôi nên làm gì?】
Cư dân mạng bắt đầu hiến kế quái đản.
【Chủ thớt hãy hạ cái đầu kiêu ngạo xuống, tận hưởng kiếp làm li/ếm cẩu đi!】
【Chủ thớt, tạo không khí lãng mạn lên, pháo hoa, hoa tươi, bữa tối dưới ánh nến!】
Thẩm Thời Việt đã nhấn like bài viết này.
Xem xong, tâm trạng tôi không thể bình tĩnh lại được.
Làm kẻ th/ù không đội trời chung bao nhiêu năm,
Anh ta vậy mà lại thích tôi?
Trằn trọc cả đêm, không sao chợp mắt.
Trong lúc tôi đang rối bời không biết đối mặt với Thẩm Thời Việt thế nào, anh ta để lại một câu:
【Có việc cần xử lý, hai ngày nữa quay lại.】
Rồi rời đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đợi anh ta về, tôi sẽ đuổi anh ta đi.
Anh ta là vị hôn phu của Ng/u Tịch Vụ.
Tịch Vụ là một cô gái tốt.
Tôi đã chiếm đoạt thân phận của cô ấy hai mươi năm, không thể sai lầm thêm nữa.
Hơn nữa, anh ta là người thừa kế nhà họ Thẩm.
Còn tôi chỉ là cô gái mồ côi nuôi heo.
Thân phận khác biệt một trời một vực!
Dù là đạo đức hay thực tế.
Đời này chúng tôi không thể nào đến với nhau.
Ôm lấy Việt Việt, tôi lặp đi lặp lại việc tự tẩy n/ão bản thân.
Cho đến khi lòng cứng như đ/á.
Gặp lại Thẩm Thời Việt.
Anh ta tắm mình trong ánh hoàng hôn, chậm rãi bước về phía tôi.
Từng bước chân như giẫm lên trái tim tôi.
Có những người chẳng cần làm gì cả.
Chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ dễ dàng phá vỡ phòng tuyến tâm lý của tôi.
Anh ta cười rạng rỡ, xoa đầu Việt Việt.
Rồi dắt tay tôi leo lên mái nhà.
“Vãn Vãn, tôi có quà tặng em!”
Đôi mắt màu hổ phách sáng như sao trời, không chớp mắt nhìn chằm chằm tôi.
Tim tôi lỡ một nhịp, quay mặt đi.
Thẩm Thời Việt thân mật choàng vai tôi.
“Em thích sao trời, tôi không hái được cho em.
“Nhưng tôi có thể khiến chúng bừng nở chỉ vì em trong khoảnh khắc này!”
Biu, một quả pháo hoa bay lên không trung bừng nở.
Tiếp đó là hai quả, ba quả...
Trăm quả cùng nở, kết nối thành một dải trên không trung.
Tạo thành bức chân dung của tôi, kết thúc một cách hoàn mỹ.
Thẩm Thời Việt ánh mắt cong cong.
“Phi Vãn, tôi thích...”
Lời tỏ tình này bị nhấn chìm trong tiếng kêu thất thanh của Việt Việt.
Tia lửa từ pháo hoa bén vào đống rơm bên cạnh chuồng heo.
Đàn heo kinh hãi.
Phá ngục chạy tán lo/ạn.
Tôi định xuống đuổi heo, bị anh ta giữ ch/ặt lại.
“Để tôi!”
Tiếng heo kêu thu hút Dương Minh Chiêu tới.
Anh ấy và Thẩm Thời Việt, một đen một trắng.
Hai bóng hình bận rộn trong sân.
Đám ch/áy không lớn, nhanh chóng được kiểm soát.
Nhưng lũ heo h/oảng s/ợ cứ chạy lung tung.
Thẩm Thời Việt dùng hết sức bình sinh, suýt chút nữa chặn được Việt Việt đang hoảng lo/ạn, nhưng lại bị heo mẹ húc văng.
Anh ta túm lấy đuôi heo mẹ, bị kéo lê một đoạn.
Tôi vội vàng chạy xuống lầu, cùng Dương Minh Chiêu bao vây hai phía.
Vừa cầm gậy gõ, vừa gọi dẫn dụ.
Bận rộn nửa tiếng đồng hồ mới nh/ốt được lũ heo vào chuồng.
Sắp xếp ổn thỏa mọi việc, mới phát hiện Thẩm Thời Việt đang ôm eo,
biểu cảm đ/au đớn.
Vạch áo lên, trên tấm lưng trắng trẻo là một mảng bầm tím, chằng chịt những vết thương sâu nông.
Tôi hít một hơi lạnh.
Vừa khóc vừa liên lạc với trợ lý Lý, đưa Thẩm Thời Việt đến b/ệnh viện.
Thẩm Thời Việt bị thương không nặng.
Nhưng vị trí lại rất nh.ạy cả.m, cần người chăm sóc sát sao.
Trợ lý Lý ngập ngừng lên tiếng:
“Cô Ng/u à, tôi đang có một vụ m/ua b/án sáp nhập khẩn cấp phải xử lý, không thể túc trực chăm sóc Thẩm tổng được.
“Thẩm tổng mắc b/ệnh sạch sẽ, bài xích người lạ đụng chạm, cô xem...”
Thẩm Thời Việt trên giường b/ệnh chớp chớp đôi mắt cún con vô tội, nhìn chằm chằm tôi đầy ướt át.
Tôi thực sự không thể nói lời từ chối.
“Được thôi!”
Cam chịu nhận lấy chậu đi lấy nước.
Khi quay lại, trong phòng b/ệnh đã có thêm một bóng hồng.
Đã lâu không gặp, dì Thẩm vẫn phong thái như xưa.
Bà trách móc Thẩm Thời Việt không cẩn thận.
“Đi lâu như vậy, tập đoàn rối lo/ạn cả lên.
“Trước đây con và Phi Vãn đá/nh nhau sứt đầu mẻ trán, sao giờ lại cứ bám lấy người ta thế?”
“Con muốn cưới cô ấy.”
Câu trả lời đanh thép.
Dì Thẩm nhíu mày:
“Nếu là trước đây, dì không ngăn cản!
“Nhưng giờ con bé không còn sự trợ giúp của nhà họ Ng/u, căn bản không xứng với con!”
“Xứng hay không,
không phải do dì quyết định!”
Thẩm Thời Việt đỏ mặt tía tai tranh cãi.
“Con tưởng là dì không đồng ý sao?” Dì Thẩm phất tay áo, rồi bổ sung thêm, “Nếu con hủy hôn, nhà họ Ng/u sẽ là người đầu tiên không tha cho con bé!”
Thẩm Thời Việt quay đầu đi, không nói lời nào.
Tâm trí tôi rối lo/ạn như tơ vò.
Điện thoại bỗng reo, là mẹ.
Sau hai tháng, lại một lần nữa nghe thấy giọng bà.
Nước mắt đong đầy trong mắt, tôi nghẹn ngào.
Khẽ gọi một tiếng “Mẹ”!
Bỏ qua sự thiện chí của tôi, bà đi thẳng vào vấn đề.
“Phi Vãn, nghe nói Thời Việt bị thương ở chỗ con?
“Con chăm sóc nó thế nào đấy? Có bị thương nặng không?”
Giọng điệu đầy vẻ trách móc.
Lòng tôi đắng chát không thôi.
“Anh ấy bị thương không nặng, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi thôi ạ.”
Mẹ tự nói tiếp:
“Vậy thì để Tịch Vụ đến chăm sóc nó, bồi dưỡng tình cảm!
“Chiều nay Tịch Vụ đến, con ra đón nó nhé!”
Nói xong bà cúp máy, không thừa một lời nào.