Cả Thủ phụ phủ, ngoài chàng ra, không còn thấy bóng dáng người đàn ông trẻ tuổi nào khác.
Ta biết, chàng đang dùng cách này để tuyên bố chủ quyền với ta.
Cũng là dùng cách này để xoa dịu sự bất an trong lòng chàng.
Ta không phản kháng.
Ta chỉ lặng lẽ chấp nhận mọi sự sắp đặt của chàng.
Bởi ta biết, chuyện Trương thống lĩnh đã để lại một vết rạn trong lòng chúng ta.
Chàng đã cảm nhận được.
Cho nên chàng muốn dùng cách này để bù đắp.
Chỉ là, cách của chàng, quá đỗi cực đoan.
Buổi chiều hôm ấy, ta đang ngồi trên xích đu trong sân đọc sách.
Chàng ngồi cạnh ta, lặng lẽ ngắm nhìn ta.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đổ lên người chàng, phủ lên chàng một vầng hào quang vàng óng.
Khi chàng yên lặng, thực sự giống như một bức tranh.
Một bức tranh khiến mọi nữ nhân đều phải xiêu lòng.
Ta đặt sách xuống, quay đầu nhìn chàng.
- Bùi Tế Xuyên.
- Ừm?
Chàng đáp lời, đáy mắt mang theo ý cười dịu dàng.
- Chàng có vui không? Ta hỏi.
Chàng khựng lại một chút, dường như không hiểu ý ta.
- Hiện tại, bên cạnh ta không còn người đàn ông nào khác nữa.
- Kết quả chàng muốn đã đạt được rồi.
- Chàng cảm thấy, có vui không?
Ý cười trong đáy mắt chàng chậm rãi nhạt đi.
Chàng không trả lời câu hỏi của ta.
Chàng chỉ vươn tay, vén một lọn tóc mai của ta ra sau tai.
- Chiêu Dương, ta chỉ là, quá sợ mất nàng.
Trong giọng nói của chàng mang theo một tia mệt mỏi.
Ta biết, chàng cũng rất mệt.
Trạng thái ngày đêm căng thẳng, nhìn đâu cũng thấy địch thủ này, đối với chàng cũng là một sự hànhz hạz.
- Chàng sẽ không mất ta đâu. Ta nhìn vào mắt chàng, nghiêm túc nói, - Ta đã là thê tử của chàng, chúng ta còn một đời rất dài, rất dài phía trước.
- Nhưng ta luôn cảm thấy, đây chỉ là một giấc mộng. Chàng cười khổ, - Ta sợ mộng tỉnh rồi, nàng sẽ biến mất.
- Ta sợ nàng, sẽ lại một lần nữa, nói lời hòa ly với ta.
Thì ra, hai chữ đó đã để lại trong chàng bóng m/a sâu sắc đến thế.
Tim ta thắt lại đ/au nhói.
Ta xuống khỏi xích đu, bước đến trước mặt chàng, ngồi xổm xuống.
Ta ngẩng đầu, nhìn chàng.
- Bùi Tế Xuyên, chàng nhìn vào mắt ta đi.
Chàng làm theo, nhìn ta.
- Chàng nghe cho kỹ, ta chỉ nói một lần thôi.
- Ta, Chiêu Dương, kiếp này đời này, đều là thê tử của Bùi Tế Xuyên chàng.
- Trừ khi ta ch*t, nếu không, ta tuyệt đối sẽ không rời xa chàng.
- Hai chữ hòa ly kia, đời này ta sẽ không nói lần thứ hai.
Giọng ta rất khẽ, nhưng vô cùng kiên định.
Mỗi một chữ đều như một dấu ấn, khắc sâu vào lòng chàng.
Hốc mắt chàng, chậm rãi, đỏ lên.
Có chất lỏng trong suốt ngưng tụ nơi đáy mắt.
Chàng vươn tay kéo ta vào lòng, ôm ch/ặt lấy.
- Chiêu Dương... Chiêu Dương của ta...
Chàng lặp đi lặp lại cái tên của ta.
Giọng nghẹn ngào, như một đứa trẻ chịu phải ấm ức tày trời.
Ta ôm lấy chàng, nhẹ nhàng, vỗ vỗ lưng chàng.
Ta biết, căn b/ệnh của chàng bắt nguồn từ sự tự ti đã ăn sâu vào xươ/ng tủy.
Chàng luôn cảm thấy bản thân không xứng với ta.
Chàng luôn cảm thấy ta sẽ rời bỏ chàng.
Cho nên chàng mới dùng cách cực đoan như vậy để nh/ốt ta bên cạnh.
Muốn chữa khỏi b/ệnh cho chàng, ta không thể dùng sự cứng rắn.
Ta chỉ có thể dùng tình yêu của mình, từng chút một, lấp đầy lỗ hổng trong lòng chàng.
Để chàng biết, chàng rất tốt.
Tốt đến mức đủ để ta, tự nguyện vẽ đất làm lao tù vì chàng.
- Bùi Tế Xuyên.
- Ừm.
- Sau này, đừng như vậy nữa, có được không?
Ta khẽ nói.
- Đừng đuổi người bên cạnh ta nữa, cũng đừng nh/ốt ta lại.
- Chàng phải tin ta, và cũng phải, tin chính bản thân mình.
Chàng ôm ta, không nói gì.
Qua rất lâu, ta mới nghe thấy giọng nói trầm đục của chàng.
- ...Ta sẽ cố gắng.
Tuy chỉ là cố gắng.
Nhưng với ta, đã là đủ rồi.
Ta biết, thay đổi chàng không phải chuyện một sớm một chiều.
Ta cần cho chàng thời gian.
Và cũng cho chính mình, thời gian.
Ngay khi ta tưởng rằng cuộc sống của chúng ta sẽ cứ thế tiếp diễn trong một sự cân bằng vi diệu thì một đạo thánh chỉ của hoàng huynh đã phá vỡ sự bình yên này.
Hoàng huynh muốn tổ chức thu săn vào tháng chín.
Người ra chỉ dụ, lệnh cho tất cả tông thất và quan lại từ tam phẩm trở lên tại kinh thành đều phải mang theo gia quyến tham dự.
Ta và Bùi Tế Xuyên, dĩ nhiên cũng nằm trong số đó.
Khoảnh khắc nhận thánh chỉ, ta theo bản năng nhìn về phía Bùi Tế Xuyên.
Sắc mặt chàng quả nhiên rất khó coi.
Thu săn.
Điều đó có nghĩa là ta sẽ gặp rất nhiều, rất nhiều người.
Trong đó, dĩ nhiên bao gồm cả rất nhiều, rất nhiều những người đàn ông trẻ tuổi.
Ngày thu săn được ấn định vào mùng chín tháng chín.
Địa điểm là bãi săn hoàng gia ngoài thành kinh thành.
Đêm trước khi xuất phát, Bùi Tế Xuyên gần như không ngủ một đêm.
Chàng ôm ta, cơ thể căng cứng như một tảng đ/á.
Ta biết chàng đang khẩn trương.
Ta thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim chàng đ/ập như trống trận.
- Không ngủ được sao?
Ta khẽ hỏi trong bóng tối.
- Ừm.
Giọng chàng có chút khàn đặc.
- Nhắm mắt lại, đừng nghĩ gì cả.
Ta vươn tay, nhẹ nhàng che lên mắt chàng.
Hàng mi chàng rất dài, như hai chiếc chổi nhỏ quét qua lòng bàn tay ta, ngứa ngáy.
Chàng nắm lấy tay ta, đặt lên môi hôn khẽ một cái.
- Chiêu Dương, hứa với ta một chuyện.
- Chuyện gì?
- Ngày mai đi săn, đừng rời khỏi bên cạnh ta.
Trong giọng nói của chàng mang theo một tia cầu khẩn khó lòng phát hiện.
- Được.