Ta lảo đảo bước theo sau, như một con rối đã bị rút mất linh h/ồn.

Trong mắt ta, chỉ còn lại chàng.

Chỉ còn lại mảng áo bị m/áu tươi nhuộm đỏ đầy chói mắt trước ngựk chàng.

Hoàng huynh nghe tin chạy đến, sắc mặt xanh mét.

Người nhìn thấy bộ dạng của Bùi Tế Xuyên, một quyền giáng mạnh vào thân cây bên cạnh.

- Tra!

- Cho trẫm tra!

- Đào ba tấc đất cũng phải lôi bằng được tên thích khách ra cho trẫm!

Giọng người mang theo lôi đình nộ hỏa của bậc đế vương, vang vọng khắp bầu trời bãi săn.

Thế nhưng ta chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Trong thế giới của ta, chỉ còn sót lại tiếng hơi thở ngày càng yếu ớt của Bùi Tế Xuyên.

Chàng được khiêng trở về doanh trại.

Mười mấy vị thái y vây quanh giường chàng, thần sắc ngưng trọng.

Ta bị chặn lại bên ngoài.

Ta nhìn tấm màn trướng đóng ch/ặt, cảm giác như mình bị tách biệt khỏi hai thế giới.

Bên trong là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái ch*t của chàng.

Bên ngoài là vực sâu vạn trượng của ta.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Mỗi giây đều như một lưỡi d/ao cùn, cứa đi cứa lại trong tim ta.

Không biết đã qua bao lâu.

Viện sứ Thái y viện đẫm mồ hôi bước ra ngoài.

Ta lao tới, túm lấy cánh tay ông ta.

- Chàng thế nào rồi?

Giọng ta r/un r/ẩy đến không thành tiếng.

Trên mặt viện sứ đầy vẻ mệt mỏi và nặng nề.

Ông ta cúi người hành lễ với ta.

- Bẩm công chúa điện hạ, tính mạng của Thủ phụ đại nhân tạm thời đã được bảo toàn.

Th/ần ki/nh căng như dây đàn của ta hơi chùng xuống, cả người mềm nhũn.

Suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

- Thế nhưng...

Lời viện sứ chuyển hướng, khiến tim ta lại lập tức treo ngược lên cổ họng.

- Mũi tên có tẩm đ/ộc.

- Tuy không phải loại đ/ộc kiến huyết phong hầu, nhưng cũng vô cùng bá đạo.

- Thủ phụ đại nhân trúng ba mũi tên trên lưng, trong đó có một mũi chỉ cách tim không đầy một phân.

- đ/ộc tố đã xâm nhập tâm mạch, khiến đại nhân sốt cao không lui, hôn mê bất tỉnh.

- Vi thần... vi thần đã dốc hết sức rồi.

- Tiếp theo, chỉ còn trông chờ vào tạo hóa của Thủ phụ đại nhân thôi.

Lời ông ta nói tựa như một chậu nước đ/á, dội từ đầu xuống chân khiến ta lạnh buốt tận tâm can.

Trông chờ vào tạo hóa?

Đây là lời gì chứ!

Các người là thái y!

Là những y sư hàng đầu của Đại Chu triều!

Mà giờ lại bảo ta, chỉ có thể nghe theo ý trời?

Một luồng lửa gi/ận ngút trời bùng lên từ đáy lòng ta.

Ta vung tay, giáng mạnh cho ông ta một cái t/át.

- Phế vật!

- Một lũ phế vật!

- Bản cung nói cho các ngươi biết, Bùi Tế Xuyên mà có mệnh hệ gì, bản cung sẽ bắt cả Thái y viện các ngươi ch/ôn cùng hắn!

Giọng ta sắc nhọn và đ/ộc địa.

Hoàn toàn không còn vẻ đoan trang, lễ độ thường ngày của một công chúa.

Viện sứ sợ hãi "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu lia lịa.

- Công chúa bớt gi/ận! Công chúa bớt gi/ận!

Hoàng huynh bước tới, giữ ch/ặt lấy ta.

- Chiêu Dương, bình tĩnh lại.

Giọng người cũng mang theo chút mệt mỏi.

- Trẫm đã hạ lệnh triệu tập tất cả danh y giải đ/ộc trong kinh thành rồi.

- Bùi ái khanh là người có phúc, sẽ không sao đâu.

Ta nhìn hoàng huynh, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà vỡ đê tuôn trào.

- Hoàng huynh...

Ta lao vào lòng người, khóc lớn.

Như một đứa trẻ vô vọng.

Hoàng huynh ôm lấy ta, khẽ vỗ lưng ta.

- Khóc đi, khóc ra được sẽ dễ chịu hơn.

- Trẫm biết, muội khổ tâm.

Ta khóc rất lâu, rất lâu.

Cho đến khi giọng khàn đặc, toàn thân kiệt quệ.

Ta mới tách khỏi lòng hoàng huynh, lau khô nước mắt.

Ánh mắt ta trở nên bình thản lạ thường.

Bình thản đến mức đ/áng s/ợ.

- Hoàng huynh, muội muốn vào thăm chàng.

Hoàng huynh nhìn ta, do dự một chút rồi cuối cùng vẫn gật đầu.

- Đi đi.

Ta đẩy màn trướng bước vào.

Mùi m/áu tanh nồng nặc và mùi th/uốc xộc thẳng vào mũi.

Bùi Tế Xuyên lặng lẽ nằm trên giường.

Sắc mặt chàng trắng bệch như tờ giấy, không chút huyết sắc.

Đôi môi nứt nẻ, lông mày nhíu ch/ặt.

Ngay cả khi hôn mê, dường như chàng cũng đang phải chịu đựng nỗi đ/au đớn tột cùng.

Phần trên cơ thể chàng quấn băng gạc dày cộm.

Những vết m/áu đỏ sẫm từ từ thấm ra khỏi lớp băng.

Ta bước tới bên giường, ngồi xuống.

Ta vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của chàng.

- Bùi Tế Xuyên.

Ta khẽ gọi.

- Ta tới rồi đây.

- Không phải chàng sợ ta rời bỏ chàng sao?

- Nhìn đi, ta đang ở đây, chẳng đi đâu cả.

- Chàng mau tỉnh lại đi, có được không?

- Chàng tỉnh lại, m/ắng ta, ph/ạt ta, thế nào cũng được.

- Chỉ cần chàng tỉnh lại.

Nước mắt ta lại không kiềm chế được mà rơi xuống.

Nhỏ lên mu bàn tay tái nhợt của chàng.

Nóng hổi.

Ngoài trướng, thống lĩnh cấm vệ quân đến bẩm báo.

- Khởi bẩm bệ hạ, công chúa, mũi tên thích khách sử dụng đã tra ra rồi.

- Trên mũi tên có khắc đồ đằng đầu sói.

- Đây là dấu hiệu đặc trưng của doanh Lang Nha thuộc quyền trấn Bắc Hầu ở biên giới phía Bắc.

Ta nắm ch/ặt tay Bùi Tế Xuyên.

- Trấn Bắc Hầu?

Ta nhớ ông ta.

Tháng trước, đứa con đ/ộc nhất của ông ta vì phóng ngựa ngoài phố, coi mạng người như cỏ rác, đã bị Bùi Tế Xuyên đích thân ra lệnh cách chức tra xét, đày đi ba ngàn dặm.

Vì chuyện này, Trấn Bắc Hầu từng dâng sớ xin tha tội cho con trai.

Nhưng bị Bùi Tế Xuyên dùng lý lẽ "hoàng tử phạm pháp, tội như thứ dân" nghiêm từ bác bỏ.

Thì ra là bọn họ.

Được.

Hay cho một Trấn Bắc Hầu.

Hay cho một doanh Lang Nha.

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt ta xuyên qua màn trướng, nhìn về phía phương Bắc.

Trong đôi mắt sưng đỏ vì khóc ấy, không còn một giọt nước mắt nào nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tình yêu họ dành cho tôi vẫn luôn lặng lẽ

Chương 10
Kỳ nghỉ hè về đến nhà, phòng tôi lại biến thành nhà kho. Dưới sàn chất đống quần áo cũ, trên giường bày chiếc máy khâu, bụi trên bậu cửa sổ dày cả lóng tay. Tôi xách hành lý đứng đực ra ở cửa, bố từ trong bếp thò đầu ra: "Ôi quên mất chưa dọn, con cứ để đồ ngoài phòng khách đi." Tôi không nói tiếng nào, nhìn sang phòng em gái đối diện. Trên giường trải ga trải giường mới tinh, trên bàn bày đầy đồ ăn vặt mới mua, ngay cả rèm cửa cũng thay kiểu mới. Nhưng phải tuần sau em gái mới về đến nhà. Tôi nhớ lại kỳ nghỉ đông năm nhất đại học khi trở về, phòng tôi chất đầy hàng Tết. Hè năm hai, chất đầy đống thiết bị tập thể dục của mẹ. Đông năm ba, lại biến thành phòng khách. Lần nào bố cũng nói là quên, thế mà lần nào phòng em gái cũng như khách sạn chờ sẵn để em vào ở. Tôi dựa vali vào góc tường phòng khách, ngồi xổm xuống bắt đầu tự trải ga giường. Trong bếp, bố đang tính toán chiều nay đi mua món sườn mà em gái thích. Mẹ dặn dò phải đem đệm của em gái ra phơi nắng thêm lần nữa. Chẳng có ai hỏi tôi ngồi tàu hỏa hơn mười tiếng đồng hồ có mệt hay không.
Sảng Văn
Tình cảm
5