Chỉ còn lại, một mảnh sát ý lạnh lẽo, thấu xươ/ng.

Các người đã làm tổn thương chàng.

Vậy thì hãy dùng m/áu tươi của cả gia tộc các người, để đền tội đi.

Từ khoảnh khắc đó, ta không còn là nàng công chúa Chiêu Dương chỉ biết trốn sau đôi cánh của phu quân nữa.

Ta là thê tử của chàng.

Cũng là lưỡi d/ao sắc bén, sắp sửa b/áo th/ù cho chàng.

Ta đặt tay Bùi Tế Xuyên vào trong chăn, chỉnh lại góc chăn cho chàng.

Sau đó, ta đứng dậy, bước ra khỏi doanh trại.

Bước chân của ta, rất vững vàng.

Thần thái của ta, rất lạnh lùng.

Hoàng huynh và các đại thần đang canh giữ bên ngoài, nhìn thấy ta, đều sững sờ một lát.

Họ dường như, đã nhìn thấy từ trên người ta, một luồng khí thế chưa từng có, khiến người ta kinh tâm động phách.

Ta bước tới trước mặt hoàng huynh, chậm rãi hành một lễ với người.

- Hoàng huynh.

- Trẫm đây.

- Muội muội có việc muốn c/ầu x/in.

- Muội nói đi.

- Xin hoàng huynh, tạm giao quyền chỉ huy cấm vệ quân cho muội.

Lời của ta khiến tất cả mọi người có mặt đều hít một hơi khí lạnh.

Cấm vệ quân là đội quân thân tín bảo vệ thánh kinh, hộ vệ thiên tử.

Giao quyền chỉ huy cho một nàng công chúa?

Đây là chuyện chưa từng nghe thấy bao giờ.

Hoàng huynh cũng nhíu mày.

- Chiêu Dương, muội...

- Hoàng huynh, ta ngắt lời người, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người, Bùi Tế Xuyên là vì ta mà đỡ mũi tên đó.

- Chàng là phu quân của ta, cũng là trọng thần của Đại Chu.

- Nay chàng sống ch*t chưa rõ, ta với tư cách là vợ chàng, là công chúa hoàng gia, có trách nhiệm, cũng có nghĩa vụ đòi lại công đạo cho chàng.

- Trấn Bắc Hầu cậy quyền tự trọng, lòng lang dạ sói, hôm nay chúng dám hành thích Thủ phụ đương triều tại bãi săn hoàng gia, ngày mai chúng dám chĩa mũi tên vào hoàng huynh.

- Kẻ nghịch tặc như vậy, nếu không trừ khử, đất nước sẽ không có ngày yên ổn!

Giọng ta đanh thép, vang dội.

Từng chữ từng chữ, đều mang theo sự quyết liệt không thể nghi ngờ.

Hoàng huynh nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

Có kinh ngạc, có an ủi, cũng có một chút lo lắng.

Người im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, người tháo từ bên hông xuống một tấm lệnh bài chạm hình rồng.

- Đây là lệnh bài tùy thân của trẫm.

- Thấy lệnh bài này, như thấy trẫm đích thân lâm triều.

- Chiêu Dương, cứ tự tin mà làm đi.

- Trẫm, là hậu thuẫn vững chắc nhất của muội.

Ta dùng hai tay tiếp nhận lệnh bài.

- Tạ ơn hoàng huynh.

Ta xoay người, đối mặt với thống lĩnh cấm vệ quân.

- Truyền lệnh của ta.

Giọng ta lạnh lẽo như sương giá.

- Lập tức phong tỏa toàn bộ bãi săn, bất cứ ai cũng không được tùy ý ra vào.

- Những người của phủ Trấn Bắc Hầu đang ở bãi săn, tất cả đều phải bị bắt giữ tại chỗ, thẩm vấn nghiêm ngặt.

- Ngoài ra, phái một đội tinh nhuệ lập tức đến phủ Trấn Bắc Hầu, vây ch/ặt phủ đệ của chúng.

- Một con ruồi cũng không được thả cho thoát!

- Rõ!

Thống lĩnh cấm vệ quân lĩnh mệnh rời đi.

Các đại thần có mặt nhìn ta mà nín thở như ve sầu mùa đông.

Họ có lẽ chưa từng nghĩ tới.

Nàng công chúa Chiêu Dương ngày thường chỉ biết đến phong hoa tuyết nguyệt này, lại có một mặt hành sự lôi lệ phong hành, sát ph/ạt quyết đoán đến thế.

Ta không thèm để ý đến ánh mắt của họ.

Ta xoay người, lại quay trở lại doanh trại.

Bùi Tế Xuyên vẫn đang hôn mê.

Hơi thở của chàng, lúc thì gấp gáp, lúc thì yếu ớt.

Các thái y ra ra vào vào, trên mặt mỗi người đều viết đầy vẻ lo âu.

Ta ngồi bên giường chàng, nắm lấy tay chàng, đặt lệnh bài vào lòng bàn tay chàng.

- Bùi Tế Xuyên, chàng thấy không?

- Đây là quyền lực hoàng huynh ban cho ta.

- Cũng là dũng khí mà chàng đã ban cho ta.

- Chàng cứ yên tâm đi.

- Những kẻ làm tổn thương chàng, ta sẽ không tha cho một ai.

- Chàng cứ an tâm ngủ đi.

- Đợi chàng tỉnh lại, mọi chuyện đều đã kết thúc rồi.

Đêm dần sâu.

Ta canh giữ chàng suốt một đêm.

Suốt cả một đêm, ta không hề chợp mắt.

Ta nhìn gương mặt vì sốt cao mà ửng đỏ của chàng.

Nghe tiếng chàng trong cơn mê sảng vì đ/au đớn mà thốt ra những lời mê man.

Chàng cứ gọi tên ta.

- Chiêu Dương...

- Chiêu Dương, đừng đi...

- Đừng rời xa ta...

Mỗi một lần, ta đều nắm ch/ặt tay chàng, khẽ đáp lại bên tai chàng.

- Ta ở đây.

- Ta không đi đâu cả.

Khi trời hửng sáng.

Thống lĩnh cấm vệ quân đến báo cáo.

- Khởi bẩm công chúa, thế tử Trấn Bắc Hầu đã khai rồi.

- Chính hắn đã cấu kết với mấy tên sát thủ của doanh Lang Nha, phục kích tại bãi săn, ý đồ hành thích Thủ phụ đại nhân.

- Cha hắn là Trấn Bắc Hầu, tuy không trực tiếp tham gia nhưng cũng biết mà không báo, có tội dung túng.

- Rất tốt.

Ta gật đầu, đáy mắt không một chút gợn sóng.

- Nhân chứng vật chứng đều đủ cả?

- Đều đủ cả.

- Vậy thì, cứ theo quốc pháp mà xử lý đi.

Ta thản nhiên nói.

- Truyền lệnh của ta.

- Trấn Bắc Hầu tước bỏ tước vị, đày làm thứ dân, giam lỏng suốt đời.

- Thế tử Trấn Bắc Hầu chủ mưu hành thích, tội á/c tày trời, vào giờ Ngọ ba khắc, ch/ém đầu thị chúng bên ngoài bãi săn.

- Tất cả đảng phái tham gia việc này, lập tức xử tử tại chỗ.

- Gia sản của chúng, đều tịch thu sung công.

- Còn những người khác trong phủ Trấn Bắc Hầu...

Ta ngập ngừng, trong giọng nói mang theo một sự tà/n nh/ẫn không thuộc về độ tuổi của ta.

- Nhổ cỏ, phải nhổ tận gốc.

Cơ thể vị thống lĩnh chấn động một cái.

Ông ngẩng đầu lên, nhìn ta với vẻ không dám tin.

Ông có lẽ không ngờ rằng, ta lại đưa ra mệnh lệnh tà/n nh/ẫn đến thế.

Đây là muốn, diệt cả nhà người ta.

- Công chúa, việc này...

- Làm theo lời ta nói.

Giọng điệu của ta không thể nghi ngờ.

- Có bất cứ chuyện gì xảy ra, bản cung, một mình gánh vác.

Thống lĩnh cúi đầu, không nói thêm lời nào.

- Rõ.

Ông lui xuống.

Trong doanh trại, chỉ còn lại ta và Bùi Tế Xuyên.

Ta nhìn gương mặt nghiêng đang chìm trong giấc ngủ của chàng, khẽ nói:

- Bùi Tế Xuyên, chàng nghe thấy không?

- Ta đã b/áo th/ù cho chàng rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
3 Độ Vong Xuyên Chương 8
8 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm