Thần tuân chỉ.
Hoàng huynh có vẻ rất hài lòng với thái độ của chàng.
Người lại nhìn ta, trên mặt lộ ra một nụ cười thâm ý.
- Hoàng muội à.
- Hoàng huynh nói đi.
- Muội và muội phu thành hôn bảy năm, nay cũng coi như là khổ tận cam lai rồi.
- Có phải cũng nên, thêm cho trẫm một đứa cháu ngoại rồi không?
Mặt ta bừng bừng như lửa đ/ốt.
Đỏ tận đến mang tai.
Hoàng huynh sao lại, ngay cả chuyện này cũng quản!
Ta x/ấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Bùi Tế Xuyên lại khẽ cười một tiếng, ôm ta vào lòng.
Chàng đối với hoàng huynh, vẻ mặt nghiêm túc đáp:
- Thần, đang cố gắng.
Hoàng huynh cười lớn thành tiếng.
- Tốt! Tốt! Trẫm chờ tin vui của các ngươi!
Sau khi hoàng huynh rời đi, mặt ta vẫn còn nóng ran.
Ta đ/ấm nhẹ vào ngựk Bùi Tế Xuyên.
- Đều tại chàng!
- Nói bậy bạ gì thế!
Chàng nắm lấy tay ta, đặt lên môi hôn nhẹ một cái.
Trong đôi mắt thâm sâu ấy tràn đầy ý cười dịu dàng.
- Những gì ta nói, đều là thật.
Chàng cúi đầu, bên tai ta, dùng giọng nói chỉ hai người chúng ta nghe thấy, khẽ nói:
- Chiêu Dương, sinh cho ta một đứa con đi.
- Sinh một đứa con gái giống như nàng.
- Ta sẽ cưng chiều nó thành nàng công chúa hạnh phúc nhất thế gian này.
Giọng chàng mang theo một loại m/a lực mê hoặc lòng người.
Khiến tim ta sắp tan chảy rồi.
Mặt ta càng nóng hơn.
Ta vùi đầu vào lòng chàng, không dám nhìn chàng.
Chỉ khẽ đáp một tiếng.
- ...Ừm.
Chàng mãn nguyện cười vang.
Chỉ là, ta không nhìn thấy.
Khi chàng ôm ta, sự dịu dàng dưới đáy mắt chàng, khi nhắc đến ba chữ Thác Bạt Viêm, trong tích tắc đã lạnh lẽo thành băng.
Bên dưới lớp băng đó là sự chiếm hữu và địch ý sâu không đáy.
Cách cung yến Trung thu còn mười ngày.
Mười ngày này, Bùi Tế Xuyên trở nên có chút kỳ lạ.
Chàng không còn ngày ngày ở bên ta nữa.
Mà mỗi ngày đều nh/ốt mình trong thư phòng, một khi đã vào là ở suốt cả ngày.
Ta hỏi chàng bận việc gì.
Chàng chỉ nói là đang xử lý công vụ tồn đọng.
Ta tin rồi.
Cho đến ngày đó, ta mang canh sâm cho chàng, vô tình nhìn thấy một tờ bản vẽ đang trải ra trên án thư.
Đó là một bản đồ bố phòng biên giới nước Bắc Yên cực kỳ chi tiết.
Trên đó dùng bút chu sa khoanh tròn mấy cứ điểm quân sự quan trọng.
Bên cạnh còn viết đầy những chữ nhỏ dày đặc.
Đều là về điểm yếu tính cách của các vị tướng lĩnh quân đội Bắc Yên và những sơ hở trong bố trí binh lực.
Ta sững sờ.
Chàng không phải đang xử lý công vụ.
Chàng đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh có thể bùng n/ổ bất cứ lúc nào.
Mà đối thủ của cuộc chiến này chính là Bắc Yên.
Ta bưng canh sâm bước vào.
Chàng nhìn thấy ta, thần sắc không hề thay đổi.
Chàng chỉ thong thả thu bản vẽ đó lại.
- Sao lại đến đây?
Giọng chàng vẫn dịu dàng như trước.
- Ta mang canh cho chàng.
Ta đặt bát canh bên cạnh tay chàng.
Ánh mắt ta rơi vào tờ bản vẽ chàng vừa cất đi.
- Bùi Tế Xuyên.
- Ừm.
- Chàng đang làm gì vậy?
Chàng im lặng một lát.
Sau đó, chàng ngẩng đầu nhìn ta.
- Chiêu Dương, nàng tin ta không?
Chàng hỏi.
Ta gật đầu.
- Tin.
- Vậy thì tốt. Chàng mỉm cười, chỉ là chút chuẩn bị phòng ngừa rủi ro thôi.
- Tên Thác Bạt Viêm đó không phải kẻ dễ đối phó.
- Ta luôn phải chuẩn bị hậu chiêu đề phòng vạn nhất.
Lời giải thích của chàng rất hợp lý.
Nhưng trong lòng ta lại mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Sự chuẩn bị của chàng quá đầy đủ, cũng quá mang tính tấn công.
Chàng không giống đang phòng thủ.
Mà giống như đang tìm ki/ếm một cơ hội để kết liễu đối thủ trong một đò/n.
Cung yến Trung thu đến đúng hẹn.
Ta thay bộ cung trang Vân Cẩm hoàng huynh đặc biệt ban tặng.
Trên vạt váy thêu hình phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng.
Hoa lệ và kiêu sa.
Bùi Tế Xuyên tự tay vấn cho ta một kiểu tóc phức tạp.
Chàng đích thân cắm lên đó chiếc trâm phượng chín đuôi bằng vàng ròng đính ngọc mà chàng đã m/ua.
Chàng nhìn ta trong gương đồng, đáy mắt tràn đầy sự kinh diễm và si mê.
- Thật đẹp.
Chàng chân thành tán thưởng.
Ngay sau đó, chân mày chàng lại khẽ nhíu lại.
Chàng vươn tay ôm lấy ta từ phía sau.
- Ta có chút hối h/ận rồi.
Chàng nói giọng ủ rũ.
- Hối h/ận chuyện gì?
- Hối h/ận vì để nàng mặc đẹp thế này.
- Ta không muốn để người khác nhìn thấy nàng bộ dạng này.
- Chỉ muốn giấu nàng đi, để một mình ta nhìn thôi.
Sự gh/en t/uông của chàng luôn đến bất ngờ như vậy.
Ta bất lực mỉm cười.
- Yên tâm, tối nay ta sẽ không rời xa chàng nửa bước.
Ta an ủi chàng.
Lúc này chàng mới như yên tâm hơn một chút.
Chúng ta cùng đi chung một cỗ xe ngựa tiến vào hoàng cung.
Cung yến đặt tại điện D/ao Quang.
Vẫn là đèn đuốc sáng trưng, ca múa tưng bừng.
Khi chúng ta đến, phần lớn khách khứa đã tới đông đủ.
Sự xuất hiện của chúng ta khiến cả đại điện im bặt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng ta.
Có kính sợ, có kinh diễm, có đố kỵ.
Ta có thể cảm nhận được bàn tay Bùi Tế Xuyên nắm lấy tay ta lại siết ch/ặt hơn vài phần.
Chàng đang dùng cách này để tuyên bố chủ quyền với tất cả mọi người.
Chúng ta bước đến chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống.
Không lâu sau, sứ đoàn Bắc Yên đã tới.
Người dẫn đầu chính là Thác Bạt Viêm.