Giống như một con cự long bị chạm vào vảy ngược.
Phải dốc hết sức lực để bảo vệ trân bảo của mình.
Ta đang nghĩ ngợi thì cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Chàng bưng một bát cháo đi vào.
Chàng đã thay triều phục nhất phẩm, áo tím đai ngọc càng tôn lên vẻ thanh quý vô song.
Chỉ là, trong đôi mắt vốn luôn mang vẻ lạnh lùng xa cách ấy, giờ đây lại đong đầy ý cười dịu dàng đến mức có thể dìm ch*t người.
Chàng thấy ta đã tỉnh, bèn đi đến bên giường ngồi xuống.
- Tỉnh rồi sao?
Giọng chàng mang theo chút khàn đặc sau khi đã được thỏa mãn.
Ta lườm chàng một cái, đôi má hơi nóng lên.
Chàng khẽ cười, đỡ ta dậy, cẩn thận kê gối mềm sau lưng ta.
Sau đó, chàng bưng bát cháo, từng thìa từng thìa đút cho ta.
Vẻ ân cần tỉ mỉ ấy khiến người ta không thể nào liên tưởng chàng với người đàn ông cuồ/ng dại cư/ớp đoạt đêm qua.
- Hôm nay vẫn phải vào triều sao? Ta hỏi.
- Ừm. Chàng gật đầu, có vài việc cần phải xử lý một chút.
- Là về Thác Bạt Viêm ư?
- Có thể coi là vậy. Chàng thản nhiên đáp, giọng điệu không nghe ra bất cứ cảm xúc gì.
Ta có chút lo lắng.
- Chàng... đừng có hành động thiếu suy nghĩ.
- Yên tâm. Chàng mỉm cười, búng nhẹ lên mũi ta, phu quân nàng từ trước đến nay chưa bao giờ đá/nh trận mà không có sự chuẩn bị.
Nói xong, chàng đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Khi đến cửa, chàng quay đầu lại, mỉm cười đầy ẩn ý với ta.
- Đợi ta trở về, xem một vở kịch hay.
Sau khi chàng đi, lòng ta cứ thấp thỏm không yên.
Ta không biết vở kịch hay mà chàng nói là gì.
Nhưng ta biết, với cái tính th/ù dai không bao giờ quên của chàng.
Thác Bạt Viêm hôm nay e là phải gặp đại họa rồi.
Ta ngồi đứng không yên đợi đến tận buổi chiều.
Cuối cùng, tin tức từ trong cung cũng truyền ra.
Là Vương công công đích thân đến.
Ông vừa thấy ta đã tươi cười rạng rỡ, hành một lễ thật lớn.
- Chúc mừng công chúa! Chúc mừng công chúa!
- Thủ phụ đại nhân quả thực là thần nhân!
Ta vội vàng đỡ ông đứng dậy.
- Công công, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Vương công công hắng giọng, trên mặt không che giấu nổi sự phấn khích và ngưỡng m/ộ.
Ông kể lại chuyện xảy ra trên triều đình hôm nay một cách đầy sống động cho ta nghe.
Hóa ra, ngay từ sáng sớm.
Thác Bạt Viêm đã vào triều, một lần nữa làm khó hoàng huynh.
Hắn không còn nhắc đến chuyện tỉ thí với ta nữa.
Mà chuyển hướng sang vấn đề thương mại biên giới giữa hai nước.
Hắn lập luận đanh thép, cáo buộc Đại Chu ta đặt trạm kiểm soát ở biên giới, thuế thu quá nặng làm ảnh hưởng đến bang giao hai nước.
Yêu cầu Đại Chu ta lập tức xóa bỏ trạm kiểm soát, mở cửa thông thương.
Lời lẽ ngông cuồ/ng, thái độ cứng rắn đến mức khiến cả văn võ bá quan đều phải liếc nhìn.
Đây đâu phải là thương nghị, rõ ràng là u/y hi*p.
Đúng lúc hoàng huynh đang rơi vào thế khó xử.
Bùi Tế Xuyên bước ra.
Chàng không hề tranh luận nửa lời với Thác Bạt Viêm.
Chàng chỉ thong thả lấy từ trong tay áo ra một cuộn bản đồ và một cuốn sổ nhỏ.
Chàng mở tấm bản đồ bố phòng biên giới Bắc Yên ra ngay trước mặt mọi người.
Sau đó, chàng chỉ vào ba địa điểm được khoanh tròn bằng chu sa trên bản đồ.
- Dám hỏi Tam hoàng tử, giọng chàng bình thản nhưng mỗi chữ đều như sấm rền, cứ điểm Hắc Thạch của quý quốc liệu lương thảo có còn chống đỡ được mười ngày nữa không?
- Đội quân trú đóng ở núi Đông Lang liệu đã ba tháng không nhận được quân lương rồi phải không?
- Còn nữa, vị Phi Ưng tướng quân mà ngài tin cậy nhất, gia quyến của ông ta có phải đang làm khách trong phủ của vị Nhị hoàng huynh của ngài không?
Chàng hỏi mỗi một câu, sắc mặt Thác Bạt Viêm lại trắng bệch thêm một phần.
Đến cuối cùng, trên mặt Thác Bạt Viêm đã không còn chút huyết sắc nào, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.
Hắn có lẽ nằm mơ cũng không thể ngờ tới.
Bí mật quân sự của Bắc Yên mà hắn tự hào lại trở nên như một tờ giấy phế thải bị l/ột trần trước mặt Bùi Tế Xuyên.
Nhìn thấu không sót thứ gì.
Bùi Tế Xuyên không cho hắn bất kỳ cơ hội thở dốc nào.
Chàng lại lật mở cuốn sổ đó ra.
- Theo như thần được biết, chàng tiếp tục nói, Tam hoàng tử lần này đến đây danh là cống nạp, thực chất là do bị vị Nhị hoàng huynh kia dồn vào đường cùng nên mới phải đến Đại Chu ta tìm ki/ếm một tia hy vọng sống sót đúng không?
- Trận đại thắng ở Âm Sơn tháng trước của ngài thực chất là trúng kế của Nhị hoàng huynh ngài.
- Tổn thất gần ba vạn quân mã mà chỉ đổi lại được một tòa thành trống không có giá trị.
- Chuyện này nếu truyền về Bắc Yên, không biết cái danh Chiến thần của ngài liệu còn giữ được không?
Lời của Bùi Tế Xuyên như một thanh đ/ao sắc bén nhất.
L/ột sạch lớp giáp được xây dựng bằng chiến công và vinh quang của Thác Bạt Viêm từng lớp từng lớp một.
Lộ ra phần nội tâm thảm hại và khó coi nhất bên trong.
Cả Kim Loan Điện im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều nhìn Bùi Tế Xuyên với ánh mắt như nhìn một con quái vật.
Họ có lẽ không thể nào tưởng tượng nổi.
Vị Thủ phụ đại nhân ngày thường trông ôn nhu như ngọc, thanh cao thoát tục này.
Th/ủ đo/ạn lại tà/n nh/ẫn và đ/áng s/ợ đến thế.
Chàng thậm chí không cần dùng đến một binh một tốt.
Chỉ dựa vào ba tấc lưỡi và những thông tin không biết từ đâu mà có trong tay.
Đã đủ để dồn một vị hoàng tử địch quốc đang nắm giữ hàng chục vạn binh mã vào đường cùng.
Thác Bạt Viêm hoàn toàn sụp đổ.
Hắn quỳ sụp xuống đất.
Không còn vẻ ngông cuồ/ng và kiêu ngạo của ngày hôm qua nữa.