Tôi phát ngấy vì bị cô ta nhắc nhở, cuối cùng vào một buổi chiều nọ, khi cô ta lại một lần nữa cố gắng "chỉnh đốn" tư thế ngồi của tôi, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Lâm Tuyết Nhu.”
Cô ta sững người vì tôi đột nhiên gọi đầy đủ cả họ tên.
“Có phải cô sợ tôi làm mất mặt tại tiệc mừng thọ, gây liên lụy đến cô không?” Tôi hỏi thẳng.
Sắc mặt Lâm Tuyết Nhu trắng bệch ngay lập tức, mắt đỏ hoe: “Chị! Sao chị có thể nói em như vậy! Em thật lòng hy vọng chị tốt, hy vọng chị có thể hòa nhập vào gia đình này, được mọi người công nhận...”
“Ồ.” Tôi gật đầu, “Được rồi, tôi biết rồi. Cô ra ngoài đi, tôi muốn ngủ.”
Cô ta bị tôi chặn họng đến mức không nói được gì, cắn môi, nhìn tôi đầy tủi thân nhưng cũng đầy ngang bướng, rồi lặng lẽ lui khỏi phòng.
Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi dường như nghe thấy một tiếng hừ lạnh rất nhẹ, mang theo sự không cam tâm tột độ.
Tôi đổ gục xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Hòa nhập? Công nhận?
Thôi bỏ đi.
Tôi vốn dĩ chẳng thèm.
Ba ngày trước lễ mừng thọ, phu nhân Lâm gọi tôi và Lâm Tuyết Nhu vào thư phòng để “họp bàn chiến thuật” lần cuối.
“Niệm Vãn, tầm quan trọng của bữa tiệc, mẹ không cần nhấn mạnh lại nữa nhỉ? Đây là lần đầu tiên con xuất hiện trước mặt tất cả mọi người! Không cầu con phải xuất sắc, nhưng ít nhất, đừng để xảy ra sai sót gì!” Phu nhân Lâm day day thái dương, mấy ngày nay bà ấy dường như mất ngủ vì tức gi/ận với tôi.
“Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc chị thật tốt ạ.” Lâm Tuyết Nhu vẫn ngoan ngoãn như mọi khi.
Phu nhân Lâm nhìn cô ta đầy hài lòng: “Vẫn là Tuyết Nhu hiểu chuyện.” Bà quay sang tôi, ánh mắt nghiêm khắc, “Lễ phục, cứ mặc chiếc màu sâm panh mà Tuyết Nhu chọn cho con! Chuyên gia trang điểm ngày mai sẽ đến làm tóc cho con! Con không cần phải lo gì cả, đến lúc đó cứ theo sát Tuyết Nhu, nó bảo làm gì thì làm đó! Nhớ chưa!”
“Ồ.” Tôi đáp một tiếng.
Chiếc váy lễ phục màu sâm panh hở vai mà Lâm Tuyết Nhu chọn cho tôi, hoa mỹ thì có hoa mỹ, nhưng vải vóc thì ít đến đáng thương, phần lưng gần như hở hoàn toàn, siết ch/ặt đến mức tôi suýt không thở nổi. Lúc thử đồ, tôi cảm giác mình như cái bánh chưng bị buộc ch/ặt.
Ngày diễn ra tiệc mừng thọ.
Sảnh tiệc khách sạn cao cấp, đèn chùm pha lê làm người ta hoa mắt. Người qua kẻ lại, chén rư/ợu cụng nhau chan chát.
Tôi như một con rối, bị chuyên gia trang điểm ấn vào ghế bận rộn cả buổi, rồi nhét vào bộ “công cụ tr/a t/ấn” hoa mỹ kia. Đôi giày cao gót không vừa chân khiến tôi phải lạch bạch bước theo sau Lâm Tuyết Nhu.
Lâm Tuyết Nhu hôm nay đặc biệt rạng rỡ, chiếc váy dài màu xanh nước biển quét đất tôn lên làn da trắng như tuyết, thanh lịch chuẩn mực. Cô ta khoác tay tôi, nụ cười dịu dàng, thì thầm bên tai tôi nhắc nhở: “Chị, đây là bác Vương, chào hỏi đi...” “Chị, đây là dì Lý, mời rư/ợu phải làm thế này...”
Tôi như cái máy phát lại, cô ta bảo gọi gì thì gọi đó, bảo nâng ly thì nâng ly, động tác cứng đờ.
Không ít ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò, thăm dò, soi mói, thậm chí là mang theo chút kh/inh miệt.
“Đây là đại tiểu thư mới tìm về của nhà họ Lâm sao?”
“Khí chất kém thật... chẳng thể so với Tuyết Nhu.”
“Nghe nói trước đây làm bưng bê ở quán nhỏ? Chậc chậc...”
“Tuyết Nhu cũng đáng thương, tự nhiên lại có thêm một người chị thế này...”
Những tiếng bàn tán nhỏ râm ran, đ/ứt quãng bay vào tai.
Lâm Tuyết Nhu như thể không nghe thấy, vẫn giữ nụ cười chuẩn mực, chỉ là bàn tay khoác lên cánh tay tôi hơi siết ch/ặt, dường như muốn truyền cho tôi sức mạnh.
Tiệc diễn ra được một nửa, không khí đang cao trào. Nhà họ Lâm mời một nghệ sĩ piano nổi tiếng đến biểu diễn trực tiếp, tiếng đàn du dương vang vọng.
Lâm Tuyết Nhu bị vài tiểu thư vây quanh trò chuyện, tôi tranh thủ lẻn đến góc bàn tiệc buffet khổng lồ, trốn sau một chậu cây xanh cao lớn, thở phào nhẹ nhõm. Đôi giày cao gót này đúng là muốn lấy mạng người ta.
Tôi xoa xoa mắt cá chân đang đ/au nhức, ánh mắt lướt qua những món ăn phong phú. Thấy một đĩa nho trong vắt, nhìn đã thấy khát. Tôi vươn tay định lấy, đĩa nho đặt hơi xa. Tôi nhón chân, cố gắng với lấy.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến giọng nói hơi hoảng lo/ạn của Lâm Tuyết Nhu: “Chị! Cẩn thận!”
Ngay sau đó, tôi cảm thấy một lực đẩy mạnh đ/ập vào thắt lưng!
“Á!” Tôi thét lên một tiếng, cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát lao về phía trước!
Phía trước, chính là cái bàn khổng lồ bày tháp rư/ợu sâm panh đắt tiền kia!
Trong tích tắc, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: Tiêu đời rồi! Đền không nổi đâu!
Bản năng cơ thể nhanh hơn suy nghĩ. Tôi xoay người mạnh, cố gắng tránh đống ly thủy tinh, nhưng trọng tâm đã hoàn toàn mất kiểm soát.
“Xoảng---!!!”
Tiếng vỡ vụn khổng lồ, chói tai vang dội khắp sảnh tiệc!
Tiếng đàn piano du dương đột ngột dừng lại.
Ánh mắt của tất cả mọi người, trong nháy mắt đổ dồn vào đây.
Tôi ngã sóng soài xuống sàn đ/á cẩm thạch lạnh lẽo trong tư thế vô cùng thảm hại, xung quanh là rư/ợu sâm panh b/ắn tung tóe và vô số mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh. Bộ lễ phục màu sâm panh đắt tiền kia đã hoàn toàn bị h/ủy ho/ại, lấm lem rư/ợu và vết bẩn. Đôi giày cao gót cũng rơi mất một chiếc.
Cả sảnh tiệc, tĩnh lặng như tờ.
Tôi chống tay xuống đất, ngẩng đầu lên, trán có lẽ đã bị mảnh vỡ cứa phải, hơi đ/au nhói, chất lỏng ấm nóng chảy xuống.