Bất ngờ bước vào trò chơi vô hạn lưu, tôi phát hiện ra bạn trai cũ cũng ở đây.
Tôi xị mặt, anh ta quay đầu, cả hai cùng giả vờ như không quen biết.
Kết quả khi bị boss đuổi gi*t, tôi đã dùng thẻ kỹ năng để triệu hồi người chơi mạnh nhất phó bản này đến bảo vệ sát sườn.
Ngay giây sau, bạn trai cũ Bùi Thanh Yến xuất hiện trước mặt tôi.
Anh ta chậm rãi nói:
"Xin lỗi nhé, kỹ năng của tôi cần em gọi một tiếng 'chồng' mới kích hoạt được."
Tôi: "......"
Đúng là không biết liêm sỉ là gì mà!
【Mẹ kế đã gi*t tôi.
【Cha tôi đã ăn th!t tôi.
【Nàng Maria xinh đẹp thương hại tôi.
【Nàng ch/ôn tôi dưới gốc cây bách xù.】
Sau một bài đồng d/ao vừa kỳ quái vừa ngây thơ, trong đầu tôi lại vang lên một âm thanh máy móc lạnh lẽo khác.
【Chào mừng đến với phó bản cổ tích "Cây Bách Xù".
【Độ khó phó bản: Một sao.
【Người chơi ban đầu: Năm người, bao gồm bốn người chơi mới.
【Mục tiêu nhiệm vụ: Với tư cách là người họ hàng xa của cậu bé bị hại, bạn cần tìm thấy xươ/ng cốt của đứa trẻ đã bị mẹ kế s/át h/ại tà/n nh/ẫn, ch/ôn cất cậu bé và đòi lại công bằng cho cậu.
【Phần thưởng nhiệm vụ: Một hạt thông.
【Thẻ kỹ năng đã được phát.
【Người chơi Đoạn Nhiên, chỉ số nhan sắc 100, chỉ số trí tuệ 99, chỉ số sinh mệnh 10.】
【Lưu ý: Chỉ số sinh mệnh về 0 đồng nghĩa với cái ch*t, người chơi Đoạn Nhiên đang trong trạng thái b/ệnh nặng.
【Chúc bạn chơi game vui vẻ.】
Âm thanh máy móc vừa dứt, đôi mắt nặng trĩu của tôi cuối cùng cũng có thể mở ra.
đ/ập vào mắt là bốn người cũng đang mở mắt và ngẩng đầu lên giống tôi.
Ba nam một nữ.
Nữ sinh, gã b/éo, chàng trai cao lãnh, và người đàn ông đầu đinh.
Chúng tôi đang ngồi vây quanh một cái bàn gỗ.
?
Tôi nhíu mày, nhìn quanh bốn phía.
Ngôi nhà đang ở cũng làm bằng gỗ, trong nồi ở phía xa đang sôi ùng ục món canh th!t hầm khoai tây.
Tất cả đồ trang trí trông giống hệt như minh họa trong những cuốn sách cổ tích tôi từng đọc hồi nhỏ, đúng là cấu trúc và kiểu dáng của những ngôi nhà gỗ bình thường thời Trung cổ ở nước ngoài.
Khá rộng, nhưng không biết vì sao, nhìn thoáng qua đã thấy âm u.
Hơn nữa còn bốc mùi hôi, thoang thoảng mùi tanh không rõ nguồn gốc và mùi ẩm mốc, khiến tôi không tự chủ được mà nhíu mày ho nhẹ vài tiếng.
Trên bàn có một tờ giấy da, bên trên viết:
【Các con yêu quý, dì đi m/ua quà cho các con đây, nếu các con đói thì có thể ăn những thứ ngon lành trong nồi nhé~ À đúng rồi, phải ngoan ngoãn, không được rời khỏi nhà gỗ, đứa trẻ nào không nghe lời sẽ bị ăn th!t đấy~】
Cô gái trông như nữ sinh là người hoàn h/ồn trước, cô ấy vô cùng h/oảng s/ợ.
"Là mình bị ảo giác à? Vừa rồi mình như nghe thấy cái gì mà trò chơi vô hạn lưu, mình đâu có tham gia trò chơi gì, mau đưa mình đi, không thì mình báo cảnh sát đấy!"
Gã b/éo bên cạnh mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
"Tôi cũng nghe thấy. Chẳng lẽ là loại trò chơi kinh dị vô hạn lưu trong tiểu thuyết sao? Loại mà không vượt qua được thì vĩnh viễn không ra ngoài được ấy hả?"
Vừa dứt lời, cô nữ sinh đã chực khóc.
"Mình muốn về nhà, hu hu, mình không muốn chơi trò chơi kinh dị gì cả, hu hu hu!"
"Tôi cũng không muốn! Tôi không muốn ch*t!"
Cả hai sụp đổ gào khóc.
Lúc này, người đàn ông đầu đinh bên tay phải tôi đ/ập bàn, ch/ửi bới.
"Mẹ kiếp, sao lại gặp bốn tên tân binh thế này? Đừng ồn ào nữa, phiền ch*t đi được.
"Chỉ là một trò chơi một sao thôi, độ khó không cao, có tí n/ão là qua được thôi."
Liếc nhìn chàng trai cao lãnh đối diện tôi nãy giờ vẫn không lên tiếng, tôi cung kính hỏi người đàn ông đầu đinh.
"Anh trai à, anh chắc hẳn là người còn lại trong hệ thống ngoài bốn người chơi mới chúng tôi đúng không?"
Người đàn ông đầu đinh hừ nhẹ.
"Coi như nhóc có mắt nhìn đấy."
Tôi cong mắt, lấy lòng nói: "Vậy làm phiền anh kể sơ qua tình hình cho chúng tôi biết, để chúng tôi đỡ sợ ạ."
Người đàn ông đầu đinh nhìn tôi một cái, giải thích ngắn gọn.
Ông ta nói, đây chính là phó bản vô hạn lưu chỉ tồn tại trong tiểu thuyết, từ một sao đến mười sao, có vô số phó bản.
Tích lũy đạt 50 sao thì có thể thoát khỏi toàn bộ trò chơi.
Ch*t trong game là ch*t ngoài đời thực.
Chỉ cần sử dụng chỉ số và thẻ kỹ năng của bản thân để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống vừa giao là có thể rời đi an toàn.
Nói đến đây, người đàn ông đầu đinh liếc nhìn bốn người chơi mới chúng tôi.
Giọng điệu không còn lạnh lùng như lúc nãy.
Trái lại còn có chút ôn hòa.
"Mà này, thẻ kỹ năng của các người là gì? Chúng ta thông tin cho nhau, đến lúc đó có thể hợp tác để rời khỏi cái nơi q/uỷ quái này."
Gã b/éo thắc mắc: "Thẻ kỹ năng là gì?"
Người đàn ông đầu đinh mỉm cười: "Chính là một siêu năng lực mà các người sở hữu trong trò chơi này, có người sức mạnh vô địch, có người tốc độ cực nhanh, có người có thể tàng hình, cũng có những siêu năng lực tấn công mạnh mẽ hơn, hoặc là siêu năng lực c/ứu mạng."
Cô nữ sinh ngạc nhiên.
"Wow, vậy sao? Thế làm sao để xem kỹ năng của bọn mình ạ?"
Nụ cười của người đàn ông đầu đinh bỗng trở nên kỳ quái.