Trong chớp mắt, cuối cùng tôi cũng thở được một hơi và nhổ hết đống đ/á vụn trong miệng ra, tôi gào lên:
"Ông nội c/ứu con!"
Tiếng vừa dứt, một bóng người cao lớn xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Thấy tôi bê bết m/áu, đồng tử Bùi Thanh Yến co rút lại, anh quay người vung một cú đ/ấm về phía boss mẹ kế.
Nhờ thị lực tốt, tôi nhìn thấy tay Bùi Thanh Yến biến thành chất liệu kim loại.
Thẻ kỹ năng của anh ta!
Quả nhiên thẻ kỹ năng của tên khốn này rất mạnh, nếu không anh ta đã chẳng tự tin đi giải quyết gã đầu đinh.
Chỉ nghe một tiếng "đùng".
Mẹ kế đang lao tới trúng ngay cú đ/ấm thép đó.
"Á--"
Trong tích tắc, bà ta bay xa hơn mười mét, đ/ập đổ mấy cái cây, các khớp xươ/ng đ/ứt lìa có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Khục, khục.
Bà ta vậy mà lại đứng dậy, các khớp xươ/ng tự nối lại, r/un r/ẩy lao tới.
Tôi thều thào: "Bùi Thanh Yến, khụ khụ... nhanh, cho... khụ khụ... bà ta thêm một cú nữa..."
Lại một ngụm m/áu lớn trào ra, ho xong tôi cảm thấy cả người mềm nhũn.
【Người chơi Đoạn Nhiên, sắp t/ử vo/ng!
【Cảnh báo!
【Cảnh báo! Chỉ số sinh mệnh của người chơi Đoạn Nhiên dưới 1, sắp t/ử vo/ng!】
Trong tai tôi là tiếng n/ổ chói tai của âm thanh máy móc.
Ch*t ti/ệt, hóa ra trước khi ch*t, cảm giác lại là thế này.
Bùi Thanh Yến loạng choạng quỳ xuống trước mặt tôi, vừa lau m/áu bên miệng tôi vừa gọi:
"Đoạn Nhiên!"
"......"
Tôi đã không thể nói được nữa, chỉ cố gắng chỉ về phía mẹ kế vẫn đang lồng lộn, ra hiệu cho anh đi kết liễu bà ta.
Anh nhìn tôi, đột nhiên nói:
"Đoạn Nhiên, không kết liễu được nữa, vì kỹ năng của anh cần em gọi một tiếng 'chồng' mới kích hoạt lại được."
"......??"
Đến nước này rồi mà còn nói lời trơ trẽn được sao?!
Đang ngắc ngoải mà tôi tức đến mức hồi quang phản chiếu, có chút tinh thần trở lại.
【Người chơi Đoạn Nhiên, chỉ số sinh mệnh tạm thời hồi phục về 1.】
"Anh... đồ không biết x/ấu hổ... khụ khụ khụ--"
Tôi r/un r/ẩy giơ ngón giữa lên.
Nhưng lại bị Bùi Thanh Yến cúi đầu hôn nhẹ, không biết có phải vì tôi run quá dữ dội do đ/au hay không, mà tôi cảm thấy môi anh cũng đang run.
Anh thở phào nhẹ nhõm.
"Trêu em thôi, khoan hãy vội xử bà ta.
"Đoạn Nhiên, nghe anh nói này.
"Anh đã cài đặt điểm hồi phục từ mười phút trước, vừa quay lại em lập tức quay đầu về nhà gỗ, đừng vào rừng, chúng ta gặp nhau ở nhà gỗ."
Tôi hiểu ngay ý anh.
Tôi gật đầu yếu ớt, dùng chút sức lực cuối cùng túm lấy cổ áo anh kéo lại.
"Bùi Thanh Yến, tôi chờ anh ở nhà gỗ, anh nhanh lên đấy."
"Ừ."
Bùi Thanh Yến cười, gãi gãi cổ tay mình.
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi, gã b/éo và nữ sinh đang đi về phía khu rừng. Cơn đ/au chí mạng dường như chỉ là ảo giác, tôi ngẩn người một lát, nhìn ký hiệu 【∞】 trên thân cây cổ quái, mọi mảnh ghép trong đầu nhanh chóng kết nối lại theo quy luật.
Chỉ số sinh mệnh là 9.
Tôi xoay người, quay đầu lại.
"Về nhà gỗ! Nhanh!"
Nói rồi, tôi chạy b/án sống b/án ch*t về phía nhà gỗ.
Gã b/éo và nữ sinh không hiểu chuyện gì.
Gã b/éo: "Tại sao chứ? Chẳng phải chúng ta đi tìm cô bé Maria sao?"
Nữ sinh: "Đúng vậy, tiểu ca! Có chuyện gì vậy!"
Tôi đã chạy được một đoạn, ho đến mức không kịp giải thích.
Hai người thấy vậy, dù không hiểu mô tê gì cũng vô thức chạy theo tôi.
Chẳng bao lâu sau, nơi chúng tôi vừa đứng rung chuyển, cơn chấn động đó đuổi theo phủ kín cả lối đi.
Gã b/éo hét lớn: "Có cái gì đó!"
Nữ sinh kinh hãi: "Á á á á là mẹ kế! Tôi quay đầu nhìn thấy rồi! Xong rồi, bà ta nói không được rời khỏi nhà gỗ, nhìn thấy sẽ ăn th!t chúng ta mất!"
Tôi nén cơn đ/au tức ngựk và mùi m/áu tanh sắp trào ra, quát lớn: "Đừng có quay đầu lại nữa, chạy mau!"
Ba chúng tôi chạy b/án sống b/án ch*t, cuối cùng đổ xô vào trong nhà gỗ, tiếng thở dốc như tiếng ống bễ, dồn dập không ngớt.
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, chỉ số sinh mệnh còn 7.】
Tôi không kịp thở thêm mấy hơi, vội vã nhìn ra ngoài cửa. Trên lối mòn đó, bóng dáng q/uỷ dị của mẹ kế đang lao tới với tốc độ kinh h/ồn, còn hướng mà Bùi Thanh Yến và gã đầu đinh rời đi thì vẫn bặt vô âm tín.
Lòng tôi lập tức thắt lại.
Người đâu rồi!
Đã bảo hồi phục lại là phải quay về ngay mà!
Bùi Thanh Yến, anh đang ở đâu hả!
Không lẽ anh chưa kịp phản ứng lại đã tiếp tục load lại lần nữa rồi sao?
Tôi nghiến răng, mồ hôi lạnh toát đầy trán.
Gã b/éo và nữ sinh lúc này cũng nhìn thấy bóng dáng mẹ kế, r/un r/ẩy hét lên.
"Là mẹ kế! Mẹ kế sắp về rồi, nhanh, nhanh đóng cửa lại đi! Tiểu ca!"